CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chiều hôm ấy, khi đang lúi húi chuẩn bị bữa tối trong căn bếp nhỏ của ngôi nhà phố, bà Thanh bỗng khựng người. Sau hơn hai mươi năm gần như sống trong thế giới câm lặng vì căn bệnh thính giác, bà bất ngờ nghe được tiếng dầu sôi lách tách, tiếng muôi chạm vào thành nồi và cả tiếng xe cộ ngoài đường. Niềm vui đến quá đột ngột khiến bà nghẹn ngào, định bụng sẽ báo tin cho con gái ngay sau khi nấu xong bữa cơm.
Thế nhưng đúng lúc ấy, từ phòng khách vang lên cuộc trò chuyện giữa con gái và con rể.
“Cuối tuần này tìm cách để mẹ cô về quê đi. Chủ nhật mẹ tôi sang ăn cơm, bà ấy vốn sạch sẽ, nhìn thấy bà cụ quê mùa lại khó chịu.”
Bà Thanh đứng sững, bàn tay cầm chiếc bát run lên. Chiếc bát rơi xuống nền gạch vỡ tan, nước canh vừa nhấc khỏi bếp bắn lên mu bàn chân khiến bà đau buốt.
Nghe tiếng động, con gái là Thu vội chạy vào. Theo thói quen bao năm, cô đưa tay ra hiệu hỏi mẹ có sao không rồi cúi xuống nhặt từng mảnh sành.
Trong giây lát, bà Thanh vẫn nghĩ con gái còn thương mình.
Bà định bảo con đừng nhặt kẻo đứt tay thì lại nghe rõ từng lời Thu nói với chồng.
“Mẹ ngày càng già rồi. Trước thì chỉ nghe kém, giờ đi đứng cũng chậm chạp. Chắc vài năm nữa chẳng làm được gì. Khi ấy mình kiếm cớ đưa mẹ về quê là vừa.”
Người chồng cười nhạt.
“Ừ, nhưng phải để bà bán căn nhà cũ trước đã. Tiền ấy đủ đổi chiếc SUV mới. Tôi chở mẹ tôi bằng xe cũ cũng ngại với bạn bè.”
Những lời nói ấy như từng nhát dao cứa vào trái tim người mẹ.
Hơn hai mươi năm tần tảo, bà chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình trở thành món đồ cũ mà chính con gái muốn đem bỏ đi sau khi dùng xong.
Một nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi.
“Nếu các con đã tính toán như vậy… thì mẹ cũng nên chuẩn bị cho mình một con đường.”
Bà đặt muôi xuống, khập khiễng trở về phòng vì vết bỏng mỗi lúc một rát.
Thu giữ tay mẹ lại, vẫn dùng động tác quen thuộc.
“Mẹ, thức ăn còn dang dở mà.”
Bà Thanh nhìn thẳng vào mắt con.
“Mẹ bị bỏng. Mẹ cần bôi thuốc.”
Thu nhíu mày.
“Có chút xíu thôi. Trước đây mẹ đứt tay vẫn nấu xong bữa cơm mới đi khâu, giờ sao lại yếu vậy?”
Đúng lúc đó, bé Bin, đứa cháu tám tuổi do chính tay bà bế bồng từ lúc đỏ hỏn, lon ton chạy tới ôm chân bà.
“Bà ngoại ơi, con đói.”
Trái tim bà mềm đi.
Suýt nữa bà quay lại bếp như hàng nghìn lần trước.
Nhưng rồi thằng bé quay sang mẹ mình.
“Mẹ ơi, mai mẹ đón con nhé. Bạn con bảo bà ngoại ăn mặc quê quá, tụi nó cười con.”
Thu không hề trách con.
Cô chỉ cười.
“Ừ, sau này mẹ đón. Bà ngoại già rồi, để bà về quê sống cho khỏe.”
Câu nói nhẹ tênh ấy lại nặng như tảng đá.
Bà Thanh chậm rãi tháo chiếc tạp dề, đặt lên bàn.
“Muốn ăn thì tự nấu.”
Đó là lần đầu tiên trong suốt sáu năm sống chung, bà từ chối vào bếp.
Con rể bước vào, nhìn mâm cơm chưa hoàn thiện rồi khó chịu.
“Đúng là càng lớn tuổi càng khó tính. Quê mùa đã đành, còn hay nổi nóng. Tôi thật chẳng muốn bạn bè biết mẹ vợ mình như thế.”
Hắn quay sang vợ.
“Thôi, đưa con sang ăn với mẹ anh.”
Bà Thanh hiểu rất rõ.
“Mẹ” mà hắn nhắc tới chưa từng thức trắng đêm chăm cháu, chưa từng giặt một chiếc tã, chưa từng nấu một bữa cơm cho gia đình này.
Ngày Thu sinh khó, chính bà đã bán mảnh vườn cuối cùng dưới quê để lên thành phố chăm con gái. Vì không nghe được người khác nói, bà phải cặm cụi gõ từng dòng chữ trên điện thoại để trao đổi với bác sĩ.
Còn mẹ chồng của Thu chỉ ghé bệnh viện đúng một lần rồi lấy lý do bận nghiên cứu để về ngay.
Thế nhưng suốt bao năm qua, người được kính trọng vẫn là bà ấy.
Người bị coi thường lại chính là bà.
Đêm hôm đó, bà Thanh nằm rất lâu mà không ngủ.
Lần đầu tiên sau hàng chục năm, bà nghe được tiếng mưa rơi ngoài hiên, tiếng kim đồng hồ tích tắc và cả tiếng trái tim mình đập từng nhịp đau đớn.
Sáng hôm sau, bà lặng lẽ gọi điện cho người bạn cũ dưới quê nhờ tìm luật sư giúp mình.
Căn nhà tổ tiên sẽ không bán.
Bà cũng không để bất kỳ ai lợi dụng thêm một đồng nào từ mồ hôi nước mắt của mình.
Một tuần sau, bà thu dọn hành lý, để lại trên bàn một lá thư ngắn cùng toàn bộ hóa đơn chi tiêu suốt những năm qua. Trong thư, bà viết rằng mình không trách con vì nghèo khó hay vất vả, mà chỉ đau lòng vì lòng biết ơn đã bị thay thế bằng sự tính toán.
Khi hai vợ chồng trở về, căn nhà trống vắng lạ thường. Họ gọi mãi không ai đáp, chỉ còn lá thư và giấy tờ chứng minh căn nhà dưới quê đã được bà chuyển vào quỹ học bổng của xã dành cho trẻ em nghèo. Toàn bộ tài sản còn lại bà quyết định dùng để chăm lo cho tuổi già của chính mình.
Đến lúc ấy, Thu mới òa khóc nhận ra người mẹ lặng lẽ hy sinh cả đời đã thật sự rời đi. Nhưng có những vết thương, khi đã quá sâu, thì một lời xin lỗi cũng không thể khiến thời gian quay trở lại. Bà Thanh lựa chọn sống những năm tháng cuối đời trong sự bình yên và tự trọng, còn hai vợ chồng phải mang theo nỗi day dứt ấy như một bài học không bao giờ có thể quên.