
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng lương 40 triệu 1 tháng, nhưng mỗi tháng chỉ đưa tôi 2 triệu, còn lại anh chuyển hết cho mẹ. Đến khi phát hiện sự thật tôi s::ốc lặng………
Tôi tên Linh. Ngày mới cùng Hoàng về chung một nhà, tôi từng tin mình là người phụ nữ may mắn. Hoàng làm trưởng phòng tại một công ty công nghệ, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Anh sống kỷ luật, không rượu chè, cũng chẳng thích nhậu nẹt. Ngày ra mắt, anh nắm tay tôi nói gọn lốc: “Anh không hứa cho em sự giàu sang vội, nhưng anh chắc chắn lo được cho em một mái ấm bình yên.” Câu nói ấy khiến tôi hoàn toàn đặt trọn tin tưởng.
Kế hoạch của tôi rất rõ ràng: hai vợ chồng cùng cố gắng tích lũy, vài năm nữa mua một căn hộ nhỏ để chuẩn bị đón con đầu lòng. Tôi chưa bao giờ đòi hỏi giữ hết tiền của chồng. Tôi tin sự tự giác và tính trách nhiệm của một người đàn ông quan trọng hơn việc kiểm soát từng đồng.
Mọi thứ sụp đổ vào một chiều cuối tuần. Khi thu dọn tài liệu ở phòng làm việc, tôi vô tình thấy bản sao kê giao dịch ngân hàng của Hoàng nằm ngay trên kệ. Một dòng chữ đập vào mắt khiến tôi đứng khựng lại: Đúng ngày 5 hằng tháng, tài khoản của anh tự động chuyển đi 38 triệu đồng. Người nhận là mẹ ruột của anh. Thu nhập 40 triệu, anh gửi về quê 38 triệu, chỉ giữ lại đúng 2 triệu đồng.
Tối hôm đó, tôi đặt tờ giấy lên bàn ăn một cách nhẹ nhàng. Hoàng nhìn qua, không hề giật mình. Anh bình thản thừa nhận chuyện này đã diễn ra suốt nhiều tháng qua. Khi tôi hỏi tiền sinh hoạt chung của gia đình sẽ tính thế nào, anh nhẹ nhàng đáp: “Thì còn 2 triệu đó. Với lại em đi làm cũng có lương mà? Tiền em lo chi tiêu, còn tiền anh để mẹ giữ giùm, vừa hiếu thảo lại vừa tích góp. Em đừng nghĩ hẹp hòi quá.”
Hai chữ “hẹp hòi” khiến tôi nghẹn đắng. Chuyện không nằm ở số tiền, mà nằm ở chỗ anh chưa từng xem tôi là người đồng hành để bàn bạc. Tôi chủ động chọn cách im lặng. Tôi bắt đầu ở lại công ty muộn hơn, nhận thêm ca làm và ăn tối luôn tại văn phòng. Tôi né tránh cảm giác phải ngồi đối diện với người chồng đang gạt mình ra khỏi các quyết định lớn của gia đình. Khoảng cách giữa hai chúng tôi cứ thế rộng ra suốt hai tháng trời. Hoàng vẫn không hề nhận ra sự nguội lạnh đó, anh coi việc tôi đi sớm về trễ là chuyện bình thường.
Cho đến một buổi chiều mưa tầm tã, tôi thu xếp công việc để về nhà sớm hơn mọi khi. Vừa bước chân đến cửa, tôi khựng lại khi nghe thấy tiếng trò chuyện rì rầm phát ra từ bên trong…
Trong phòng khách, Hoàng đang mở loa ngoài điện thoại nói chuyện với mẹ. Tiếng mẹ anh vang lên rõ mùng một một: “Tháng này con gửi 38 triệu rồi đúng không? Mẹ đã nộp toàn bộ vào sổ tiết kiệm đứng tên em trai con rồi. Nó sắp cưới vợ, phải có cái nhà đàng hoàng thì bên nhà gái mới chịu. Còn vợ con, con cứ bảo là gửi mẹ giữ giùm chứ đừng nói thật là cho em, kẻo nó lại sinh sự.”
Hoàng đáp lại bằng giọng điệu thản nhiên: “Vâng, con biết rồi. Cô ấy cũng dễ tin, con nói vài câu là xong. Mẹ cứ lo chu toàn việc cho em đi.”
Tôi đứng chôn chân ngoài cửa, tim đau nhói như có ai đâm mạnh. Hóa ra không phải anh gửi tiền để hiếu kính cha mẹ, cũng chẳng phải “ai giữ cũng như nhau” để tích lũy cho tương lai hai đứa. Anh đã biến tôi thành người gánh vác toàn bộ chi phí sinh hoạt gia đình, còn toàn bộ mồ hôi công sức của anh lại đem đi lo trọn gói cho cuộc sống của người em trai, dưới sự bao bao bọc của mẹ anh.
Tôi đẩy cửa bước vào. Hoàng giật mình tắt vội điện thoại, gương mặt thoáng chút biến sắc nhưng rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh. Tôi không khóc, cũng không ghen tuông cãi vã. Tôi đi thẳng vào phòng, lấy ra một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn từ lâu và đặt lên bàn. Đó là đơn ly hôn.
Hoàng nhíu mày: “Chỉ vì chuyện tiền bạc mà em làm ầm lên đến mức này sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cất lời nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Em không làm ầm lên vì tiền, mà vì sự dối lừa. Anh coi em là người ngoài để gạt gẫm, còn em lại coi anh là người chung đường. Một người đàn ông mang tiền vinh danh gia đình mình trên vai lưng của vợ thì không đủ tư cách làm chỗ dựa cho em nữa.”
Hoàng lặng đi, muốn nắm lấy tay tôi nhưng tôi lùi lại một bước. Tôi kéo chiếc vali đã xếp sẵn đồ đạc từ trước, bước ra khỏi căn nhà đó mà không ngoảnh đầu nhìn lại. Có những khoảng trống không thể lấp đầy, và có những sự thật giúp con người ta đủ tỉnh táo để tự giải thoát cho chính mình.