CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chàng thanh niên vừa chấp hành xong án phạt trở về quê với mong muốn làm lại cuộc đời, nhưng quá khứ từng lầm lỡ khiến cánh cửa việc làm ở khắp nơi đều khép lại trước mặt anh. Chỉ duy nhất một bác bán xôi ven chợ có tấm lòng nhân hậu sẵn sàng cho anh cơ hội phụ việc. Tuy nhiên, nhiều đêm liền, bác đều thấy anh lặng lẽ rời khỏi nhà, đi cùng vài thanh niên lạ mà không rõ lai lịch, mãi đến gần sáng mới quay về. Linh cảm có điều bất thường, bác quyết định bí mật bám theo. Những gì chứng kiến trong đêm ấy khiến bác đứng sững, nghẹn ngào không nói nên lời…
“Thằng nhỏ lại ra ngoài rồi…”
Bác Tư khẽ kéo hé tấm rèm cửa nhìn về phía con ngõ nhỏ. Chiếc đồng hồ treo tường vừa điểm mười một giờ rưỡi đêm.
Ở cuối con hẻm, Tuấn lặng lẽ leo lên xe của một chàng trai mặc áo khoác đen. Chỉ ít phút sau, thêm vài chiếc xe máy khác từ nhiều hướng chạy tới nhập nhóm. Không ai nói với ai câu nào, tất cả nhanh chóng phóng đi trong màn đêm tĩnh mịch.
Bác Tư lặng người đứng nhìn theo.
Đó đã là đêm thứ mười bốn liên tiếp.
Ban ngày, Tuấn cần mẫn phụ bác bán xôi từ lúc trời chưa sáng. Anh làm việc chăm chỉ, luôn lễ phép với khách, chưa từng gian dối hay tham lấy bất cứ đồng tiền nào. Thế nhưng, cứ màn đêm buông xuống, anh lại âm thầm biến mất cùng nhóm thanh niên bí ẩn ấy.
Đến tận gần sáng mới trở về.
Trong lòng bác Tư bắt đầu dấy lên vô vàn nghi hoặc.
“Chẳng lẽ nó lại quay về con đường sai trái năm xưa?”
Ý nghĩ ấy khiến bác không khỏi nặng lòng.
Ba tháng trước, Tuấn trở về sau quãng thời gian chấp hành án.
Ngày anh xuất hiện ở khu phố, ai cũng xì xào bàn tán.
Anh mang hồ sơ đến hết xưởng cơ khí rồi cửa hàng sửa xe, từ quán ăn đến kho hàng, nhưng nơi nào cũng lắc đầu.
“Hiện tại bên anh chưa có vị trí phù hợp.”
“Khi nào cần chúng tôi sẽ gọi lại.”
“Rất tiếc, em thông cảm nhé.”
Những câu nói tưởng chừng nhẹ nhàng ấy lặp đi lặp lại đến mức Tuấn gần như thuộc lòng. Anh hiểu rằng điều khiến mọi người từ chối không phải vì năng lực, mà vì vết nhơ trong quá khứ mà ai cũng dè chừng.
Giữa lúc tưởng như tuyệt vọng, bác Tư đã gọi anh lại.
“Nếu cháu không chê thì đến phụ bác bán xôi. Tiền công không nhiều, nhưng kiếm được bằng sức lao động thì ngủ sẽ ngon hơn.”
Ngày ấy, đôi mắt Tuấn đỏ hoe. Anh cúi đầu cảm ơn rồi hứa sẽ không phụ lòng tin của bác.
Ba tháng trôi qua, Tuấn chưa từng để bác thất vọng vào ban ngày.
Chỉ có những chuyến đi trong đêm là điều khiến bác không thể yên tâm.
Đêm hôm sau, bác quyết định lặng lẽ đạp chiếc xe cũ bám theo.
Đoàn xe chạy khá xa, rẽ vào khu vực ven sông, nơi có một nhà kho cũ đã bỏ hoang nhiều năm.
Bác nép sau gốc cây quan sát.
Điều đầu tiên bác nhìn thấy không phải cảnh đánh nhau hay giao dịch mờ ám như bác từng lo sợ.
Ánh đèn trong nhà kho bật sáng.
Hơn hai chục đứa trẻ lang thang đang ngồi ngay ngắn trên những tấm chiếu cũ.
Một vài cụ già vô gia cư cũng lặng lẽ ngồi ở góc phòng.
Tuấn cùng nhóm thanh niên nhanh chóng bê từng thùng bánh mì, sữa, quần áo và thuốc men vào bên trong.
Một cậu bé chạy tới ôm chầm lấy Tuấn.
“Anh Tuấn đến rồi!”
Nụ cười rạng rỡ của lũ trẻ khiến bác Tư chết lặng.
Hóa ra suốt nửa tháng qua, đêm nào Tuấn cũng cùng những người bạn trong nhóm thiện nguyện đi phát cơm, dạy chữ và chăm sóc cho trẻ cơ nhỡ cùng người già không nơi nương tựa.
Có người trong nhóm từng nghiện ngập.
Có người từng vào trại giáo dưỡng.
Có người cũng từng có quá khứ lầm lỡ như Tuấn.
Họ không muốn ai biết việc mình làm vì sợ người đời nghĩ họ đang cố đánh bóng tên tuổi.
Tuấn nhẹ nhàng lấy từ ba lô ra một xấp vở mới.
“Tuần sau mấy đứa khai giảng rồi. Anh cố dành dụm mua thêm được ít tập. Ráng học nhé, đừng đi vào vết xe đổ của anh.”
Giọng anh nghẹn lại.
“Từng sai thì đau một lần là đủ. Anh chỉ mong các em không phải trả giá như anh.”
Đứng phía sau cánh cửa, bác Tư cảm thấy sống mũi cay xè.
Ông lặng lẽ quay về mà không để Tuấn biết mình đã theo dõi.
Sáng hôm sau, bác vẫn cư xử như bình thường. Đến lúc dọn hàng, bác chỉ khẽ đặt vào tay Tuấn một chiếc phong bì.
“Bác góp chút tiền mua thêm sữa cho tụi nhỏ.”
Tuấn sững người.
“Sao… bác biết?”
Bác Tư mỉm cười hiền hậu.
“Đêm qua bác đi theo cháu.”
Tuấn cúi gằm mặt.
“Cháu xin lỗi vì đã giấu bác.”
Bác vỗ nhẹ lên vai anh.
“Không. Người cần xin lỗi là bác vì đã từng nghi ngờ cháu.”
Vài tháng sau, câu chuyện về nhóm thiện nguyện âm thầm ấy được nhiều người biết đến. Những người từng dè chừng Tuấn bắt đầu thay đổi ánh nhìn. Một xưởng mộc trong thị trấn chủ động mời anh về làm với mức lương ổn định. Tuấn vẫn nhận lời, nhưng mỗi tối cuối tuần anh vẫn cùng những người bạn mang cơm nóng đến cho những mảnh đời khó khăn như trước.
Bác Tư thường nói với mọi người rằng: “Ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng không phải ai cũng đủ dũng cảm để đứng dậy sau vấp ngã. Điều đáng quý nhất không phải quá khứ của một con người, mà là việc hôm nay họ đang sống tử tế ra sao.”
Và từ đó, mỗi khi có ai lầm lỡ tìm đến xin việc, bác luôn mỉm cười trao cho họ một cơ hội. Bởi bác tin rằng, chỉ cần có một bàn tay chịu mở ra đúng lúc, một cuộc đời tưởng chừng đã khép lại vẫn có thể bắt đầu lại bằng những điều tốt đẹp nhất.