CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày chồng dọn đến ở với nhân tình, người vợ chỉ âm thầm mở két lấy 300 triệu rồi kéo vali bước ra khỏi nhà. Không một ai biết cô đã đi đâu. Đến khi trời tối hẳn, mẹ chồng gọi cho cô hàng chục lần vẫn bặt vô âm tín, bà bắt đầu cuống cuồng, lập tức gọi con trai trở về.
Nhưng khi chiếc xe vừa dừng trước cổng, người đàn ông còn chưa kịp bước xuống đã nhận được một tin dữ khiến anh đứng chết lặng…
Chiều hôm ấy, Hải Phòng mưa như trút nước.
Những con đường vốn đông đúc bỗng nhòe đi sau màn nước trắng xóa. Trong căn nhà nhỏ nằm cuối con phố, Mai lặng lẽ kéo chiếc vali màu nâu đã cũ, chậm rãi bước ra ngoài.
Cô không khóc.
Không gào thét.
Cũng chẳng quay đầu nhìn căn nhà mình từng mất gần mười năm để vun vén.
Bàn tay Mai khẽ đặt lên tay nắm cửa, dừng lại vài giây rồi buông xuống.
Cạch!
Cánh cửa đóng lại.
Một âm thanh rất nhỏ nhưng với Mai, nó giống như dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân mà cô từng tin sẽ kéo dài cả đời.
Trên bầu trời, sấm bất ngờ vang lên. Ánh chớp lóe sáng giữa những đám mây đen khiến con phố càng thêm lạnh lẽo.
Cách đó hơn mười cây số, trong một căn hộ cao cấp, Khánh đang ngồi cạnh người phụ nữ tên Vy.
Anh ta nâng ly rượu, gương mặt chẳng có chút áy náy nào.
Sau gần một năm lén lút qua lại, cuối cùng Khánh cũng nghĩ mình đã có thể thoát khỏi cuộc hôn nhân nhàm chán.
Anh đâu biết rằng đúng lúc ấy, người vợ mà anh cho rằng sẽ mãi cam chịu đã mang theo 300 triệu đồng rời khỏi căn nhà.
Nhưng 300 triệu ấy chỉ là thứ nhỏ nhất.
Thứ thực sự khiến Khánh phải trả giá… chính là những gì Mai đã âm thầm chuẩn bị từ nhiều tháng trước.
Mai năm nay 34 tuổi, từng là nhân viên văn phòng của một công ty xuất nhập khẩu.
Sau khi kết hôn với Khánh, cô gần như dành toàn bộ thời gian cho gia đình. Hai vợ chồng có một cậu con trai tám tuổi tên Nam.
Những năm đầu, Khánh từng khiến Mai tin rằng mình là người phụ nữ may mắn.
Anh chăm sóc cô, đưa cô đi ăn, từng đứng trước mặt hai bên gia đình và nói:
“Anh không hứa cho em cuộc sống giàu sang, nhưng anh hứa sẽ không để em phải khóc vì anh.”
Mai đã tin câu nói ấy suốt nhiều năm.
Cho đến khi Khánh được thăng chức trưởng bộ phận kinh doanh.
Công việc khiến anh có nhiều mối quan hệ hơn, những chuyến công tác xuất hiện dày đặc hơn, điện thoại bắt đầu đặt mật khẩu, về nhà thường xuyên trong tình trạng nồng nặc mùi nước hoa lạ.
Mai không cần thuê người điều tra.
Một người vợ sống cạnh chồng gần mười năm đủ tinh ý để nhận ra khi người đàn ông bên cạnh mình đã thay đổi.
Ba tháng trước, cô phát hiện Khánh có nhân tình.
Tên cô ta là Vy, một nhân viên mới trong công ty.
Mai từng nhìn thấy tin nhắn tình cảm giữa hai người. Có lần, cô còn bắt gặp Khánh đứng ngoài ban công gọi điện cho Vy, giọng dịu dàng đến mức Mai bỗng thấy xa lạ.
Đó từng là giọng nói dành riêng cho cô.
Nhưng Mai không đánh ghen.
Cô cũng không làm ầm lên.
Cô chỉ lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ trong lòng mình.
Bởi cô hiểu, khi một người đã muốn rời đi, giữ lại bằng nước mắt chỉ khiến bản thân trở nên đáng thương hơn.
Và trong ba tháng ấy, Mai âm thầm chuẩn bị cho ngày mình ra đi.
Cô sao lưu toàn bộ giấy tờ tài chính của gia đình, kiểm tra những khoản tiền đứng tên hai vợ chồng, thu xếp hồ sơ học tập của con trai.
Khoản 300 triệu trong két sắt cũng là số tiền cô tiết kiệm được từ nhiều năm, từng khoản nhỏ góp lại.
Chiều hôm ấy, Khánh kéo vali ra khỏi nhà.
Anh thậm chí không nhìn vợ.
Chỉ buông một câu lạnh nhạt:
– Anh sang ở với Vy một thời gian. Em đừng gọi cho anh nữa.
Mai chỉ đáp:
– Được.
Khánh hơi khựng lại.
Có lẽ anh đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc cãi vã.
Nhưng không có gì cả.
Anh quay người bước đi.
Sau khi chiếc xe khuất khỏi con phố, Mai lên tầng, mở két sắt, lấy 300 triệu đồng bỏ vào túi.
Cô mang theo vài bộ quần áo, giấy tờ cá nhân, một chiếc laptop và tấm ảnh Nam đang cười trong ngày khai giảng.
Rồi cô rời đi.
Không để lại lời nhắn.
Tối hôm đó, bà Hạnh, mẹ Khánh, đi chợ về thì thấy căn nhà vắng tanh.
Bà gọi:
– Mai ơi!
Không ai trả lời.
Bà gọi điện.
Một cuộc.
Hai cuộc.
Mười cuộc.
Điện thoại vẫn im lặng.
Đúng lúc ấy, bà chợt nhớ ra Nam hôm nay tan học thêm lúc sáu giờ.
Nhưng đến gần bảy giờ, thằng bé vẫn chưa về.
Bà vội vàng chạy đến trường đón cháu.
Thầy giáo nói Nam đã được một người phụ nữ quen biết đón đi từ hơn một tiếng trước.
Bà Hạnh tái mặt.
Bà lập tức gọi cho Khánh.
– Con về ngay! Mẹ không liên lạc được với Mai, mà Nam cũng không có ở trường!
Đầu dây bên kia, Khánh vẫn tỏ vẻ khó chịu:
– Mẹ lo gì? Cô ấy chắc đưa con đi đâu đó thôi.
– Nhưng điện thoại tắt rồi!
– Con đang bận. Mẹ tự giải quyết đi.
Bà Hạnh tức giận quát:
– Mày còn coi đó là vợ mày không? Về ngay!
Không hiểu vì sao, lần đầu tiên trong ngày, Khánh cảm thấy bất an.
Anh vội vàng lái xe về.
Gần mười giờ đêm, chiếc xe của Khánh lao vào con ngõ.
Bà Hạnh đứng trước cổng, gương mặt trắng bệch.
Vừa nhìn thấy con trai, bà chạy tới.
– Khánh… có chuyện rồi!
– Mai đâu?
– Mẹ không biết.
– Còn Nam?
Bà Hạnh bật khóc.
– Cũng không thấy đâu cả.
Khánh sững người.
Đúng lúc ấy, điện thoại của anh rung lên.
Một số điện thoại lạ.
Anh vừa bắt máy, giọng một người đàn ông ở đầu dây bên kia lập tức vang lên:
– Anh có phải là chồng của chị Mai không?
– Đúng. Có chuyện gì?
– Tôi gọi từ bệnh viện. Chị Mai đã đăng ký hồ sơ nhập viện chiều nay. Nhưng… hiện tại chúng tôi cần người nhà đến xác nhận một số giấy tờ.
Khánh cảm thấy tim mình đập mạnh.
– Cô ấy bị làm sao?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi nói:
– Chị ấy không bị tai nạn. Nhưng trước khi rời đi, chị ấy đã gửi lại một bộ hồ sơ và yêu cầu chúng tôi chỉ giao cho người tên Khánh khi anh xuất hiện.
Khánh chết lặng.
Bà Hạnh đứng bên cạnh cũng nghe thấy từng lời.
– Hồ sơ gì?
Người đàn ông đáp:
– Liên quan đến tài sản chung của gia đình anh và một số giấy tờ tài chính.
Khánh lập tức lao vào nhà.
Két sắt đã mở.
Bên trong không còn 300 triệu.
Nhưng trên bàn có một phong bì màu trắng.
Anh run tay mở ra.
Bên trong là bản sao những giao dịch tài chính, hợp đồng vay vốn và một tập giấy tờ khiến mặt Khánh biến sắc.
Anh phát hiện suốt thời gian qua, công ty của mình đang bị điều tra vì những khoản tiền bất minh. Một số giao dịch có chữ ký của anh.
Mai đã biết chuyện từ trước.
Không chỉ vậy, cô còn phát hiện Khánh từng dùng tài khoản chung của hai vợ chồng để chuyển tiền phục vụ cho những cuộc làm ăn riêng.
Nếu sự việc bị phanh phui, Khánh có thể phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Điều đáng sợ hơn là Mai đã âm thầm thu thập chứng cứ để bảo vệ mình và con trai.
Bên dưới tập hồ sơ chỉ có một dòng chữ:
“Em không lấy tiền của anh. Em chỉ mang theo phần tài sản thuộc về mình. Còn những gì anh đã làm, anh tự chịu trách nhiệm.”
Khánh ngồi phịch xuống ghế.
Lần đầu tiên anh hiểu rằng người vợ mà mình luôn nghĩ là yếu đuối thực ra đã chuẩn bị mọi thứ từ rất lâu.
Ba ngày sau, Khánh tìm được Mai.
Cô đang ở một thị trấn ven biển, sống tạm trong căn nhà nhỏ do một người bạn cũ cho thuê.
Nam cũng ở đó.
Thằng bé vừa nhìn thấy bố đã chạy đến, nhưng Mai nhẹ nhàng giữ con lại.
Khánh đứng trước mặt cô rất lâu.
Không còn vẻ kiêu ngạo.
Không còn sự lạnh lùng của người đàn ông từng nói rằng cô không đáng để anh quan tâm.
Anh chỉ hỏi:
– Em thật sự muốn kết thúc sao?
Mai nhìn anh, bình thản đáp:
– Cuộc hôn nhân này kết thúc từ ngày anh xách vali bước ra khỏi nhà rồi.
Khánh cúi đầu.
– Anh xin lỗi.
Mai im lặng một lúc rồi nói:
– Em từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng thì gia đình sẽ không tan vỡ. Sau này em mới hiểu, một cuộc hôn nhân không thể được cứu bởi một người.
Khánh muốn bước tới nhưng dừng lại.
Bởi anh biết mình không còn tư cách.
Cuối cùng, Mai hoàn tất thủ tục ly hôn.
300 triệu đồng cô mang theo được dùng để thuê một căn nhà nhỏ, mở một cửa hàng kế toán và lo cho việc học của Nam.
Vài năm sau, công việc của Mai ổn định.
Còn Khánh phải đối diện với những sai phạm mà chính anh gây ra.
Có những đêm anh ngồi một mình trong căn phòng trống, nhớ đến người phụ nữ từng chờ mình bên mâm cơm nguội.
Anh từng nghĩ cô sẽ mãi ở đó.
Nhưng anh đã nhầm.
Có những người phụ nữ khi còn yêu sẽ nhẫn nhịn đến mức khiến người khác tưởng họ yếu đuối.
Nhưng một khi đã quyết định rời đi, họ không cần ồn ào.
Họ chỉ lặng lẽ đóng cánh cửa cuối cùng.
Và để người ở lại tự nghe tiếng vọng của những điều mình đã đánh mất.