CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Gặp lại vợ cũ bán trứng, đại gia bật khóc khi biết bí mật bị che giấu suốt 15 năm…
Mười lăm năm trước, cô biến mất không để lại một lời giải thích. Mười lăm năm sau, họ gặp lại nhau trong hoàn cảnh chẳng ai có thể tưởng tượng.
Chiều hôm ấy, Sài Gòn nóng như đổ lửa. Minh Khải, vị tổng giám đốc nổi tiếng trong giới kinh doanh nội thất, vốn định đến một khu đô thị mới để gặp đối tác. Vì tài xế đi nhầm đường, chiếc xe vô tình chạy ngang khu chợ cũ ven kênh.
Khải vốn không có ý định dừng lại.
Thế nhưng, khi nhìn thấy một bà cụ bán hàng rong bên đường, anh chợt nhớ mẹ mình rất thích loại trứng quê. Anh bảo tài xế dừng xe để mua vài chục quả mang về.
Và chính khoảnh khắc ấy, số phận đưa anh quay trở lại nơi từng chứa đựng những năm tháng nghèo khó nhất của cuộc đời.
Ngày trước, Khải và Thùy An từng thuê một căn phòng nhỏ gần khu chợ này. Hai người kết hôn khi trong tay chẳng có gì ngoài vài bộ quần áo và một chiếc xe máy cũ.
An không xinh đẹp theo kiểu khiến người khác phải ngoái nhìn, nhưng cô có đôi mắt hiền và tính tình chịu thương chịu khó. Những ngày Khải thất nghiệp, cô từng thức khuya may gia công để có tiền đóng tiền nhà. Khi anh bắt đầu tập tành kinh doanh, cô cũng là người lặng lẽ đứng phía sau, động viên anh từng chút một.
Có những đêm hai vợ chồng chỉ đủ tiền mua một tô mì rồi chia đôi.
Khải từng nắm tay vợ và hứa:
— “Sau này anh nhất định sẽ khiến em có một cuộc sống tốt hơn.”
Không ngờ lời hứa ấy chưa kịp thành hiện thực thì An lại biến mất.
Một buổi sáng, Khải tỉnh dậy và phát hiện căn phòng trống không. Quần áo của vợ không còn. Điện thoại không liên lạc được. Không một lá thư, không một lời nhắn.
Anh đi tìm cô suốt nhiều tháng.
Hỏi từng người quen, tìm đến những nơi An từng làm việc, thậm chí thuê người dò hỏi khắp thành phố. Nhưng tất cả đều vô vọng.
Sau cùng, Khải nghĩ rằng có lẽ An đã thay lòng.
Nỗi đau biến thành sự oán trách.
Anh lao vào công việc như một kẻ điên. Công ty nhỏ ngày nào dần phát triển, rồi trở thành tập đoàn nội thất có tiếng. Tiền bạc, danh vọng, những căn nhà sang trọng và những chiếc xe đắt tiền lần lượt xuất hiện trong cuộc đời anh.
Chỉ có một thứ không bao giờ trở lại.
Đó là người phụ nữ anh từng gọi là vợ.
Cho đến ngày hôm nay.
Khải vừa bước qua vài sạp hàng thì ánh mắt bất chợt dừng lại.
Ở cuối dãy chợ, một người phụ nữ đang ngồi bên chiếc bàn nhựa thấp. Trước mặt cô là những khay trứng xếp ngay ngắn. Mái tóc đã điểm vài sợi bạc, khuôn mặt gầy đi rất nhiều, bàn tay chai sần vì lao động.
Nhưng đôi mắt ấy…
Khải chỉ cần nhìn một lần đã nhận ra.
Anh đứng bất động.
Tiếng người mua bán xung quanh dường như biến mất.
— “An…?”
Người phụ nữ ngẩng đầu.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Chiếc rổ trứng trên tay cô rơi xuống đất. Vài quả trứng lăn ra nền xi măng.
Môi cô run lên.
— “Khải…?”
Mười lăm năm xa cách chỉ gói gọn trong một tiếng gọi.
Khải bước tới. Mỗi bước chân nặng nề như phải đi qua cả một quãng đời.
Anh kéo chiếc ghế nhựa ngồi xuống đối diện cô.
— “Là em thật sao?”
An không trả lời.
Cô cúi xuống nhặt những quả trứng, cố giấu đôi bàn tay đang run.
Khải nhìn cô thật lâu rồi nghẹn giọng:
— “Tại sao?”
An im lặng.
— “Tại sao năm đó em bỏ đi mà không nói với anh một câu nào? Em có biết anh đã tìm em bao lâu không?”
Đôi mắt An đỏ hoe.
Cô cắn môi, cố kìm nước mắt.
— “Anh đừng hỏi nữa…”
— “Không!” Khải gần như bật khóc. “Anh đã chờ câu trả lời này suốt mười lăm năm. Hôm nay gặp được em, anh nhất định phải biết sự thật.”
An siết chặt hai bàn tay.
Một lúc lâu sau, cô mới khẽ nói:
— “Nếu ngày ấy em không đi, cuộc đời anh có lẽ đã khác.”
Khải sững người.
— “Em nói vậy là sao?”
An quay mặt nhìn dòng xe ngoài đường.
— “Năm đó công việc của anh vừa bắt đầu có chút khởi sắc. Nhưng anh không biết rằng mình đã mắc một khoản nợ rất lớn do người bạn làm ăn cũ gây ra. Người ta tìm đến em trước.”
Khải chết lặng.
An kể rằng khi ấy, những người cho vay đã tìm đến tận căn phòng trọ. Họ đe dọa sẽ khiến Khải mất tất cả nếu cô không rời khỏi anh.
Nhưng đó vẫn chưa phải lý do duy nhất.
Mẹ của Khải lúc ấy đang mắc một khoản nợ chữa bệnh. Gia đình anh gần như không còn khả năng xoay xở.
An đã âm thầm bán toàn bộ nữ trang cưới, vay thêm tiền bên ngoài để giải quyết một phần khoản nợ. Sau đó, cô nhận được lời đề nghị làm việc ở một vùng quê xa thành phố.
Cô lựa chọn rời đi.
Không phải vì hết yêu.
Mà bởi cô tin rằng chỉ khi mình biến mất, Khải mới có thể tập trung gây dựng sự nghiệp mà không bị liên lụy.
— “Em nghĩ chỉ cần vài năm anh sẽ quên em…” — An nghẹn giọng — “Nhưng em không ngờ anh lại đi tìm em lâu đến vậy.”
Khải đưa tay lau nước mắt.
— “Vậy tại sao em không quay về?”
An im lặng rất lâu.
Rồi cô nhìn sang căn nhà nhỏ phía sau gánh trứng.
— “Vì em còn một chuyện nữa chưa từng nói với anh.”
Khải nhìn theo ánh mắt cô.
Đúng lúc ấy, cánh cửa căn nhà hé mở.
Một cô gái khoảng mười lăm tuổi bước ra. Cô bé mặc bộ đồng phục học sinh đã cũ, trên tay cầm một tập sách.
Cô bé nhìn Khải rồi nhìn mẹ.
— “Mẹ, chú này là ai vậy?”
An tái mặt.
Khải cũng sững sờ.
Cô gái có đôi mắt rất giống anh.
Không phải giống một cách tình cờ.
Mà là đôi mắt anh từng nhìn thấy trong gương mỗi sáng.
An bật khóc.
— “Con… đây là bố.”
Cô gái đứng chết lặng.
Khải không nói được lời nào.
Mười lăm năm anh tưởng mình đã mất tất cả.
Nhưng hóa ra, trong suốt khoảng thời gian ấy, anh còn có một đứa con mà mình chưa từng biết đến.
Cô bé tên Minh Ngọc, sinh ra chỉ vài tháng sau ngày An rời đi.
An chưa bao giờ muốn giấu con sự thật. Cô chỉ sợ Khải đã có gia đình mới, sợ sự xuất hiện của hai mẹ con sẽ phá vỡ cuộc sống của anh.
Nhưng cô không ngờ Khải chưa từng cưới thêm ai.
Nghe đến đó, An òa khóc.
Khải đứng dậy, bước đến trước mặt con gái.
Anh nhìn Ngọc thật lâu rồi run run hỏi:
— “Con… có ghét bố không?”
Cô bé lắc đầu.
— “Con không biết bố là ai để mà ghét. Nhưng mẹ từng nói bố là người rất tốt.”
Câu nói đơn giản ấy khiến một người đàn ông từng trải qua hàng chục thương vụ bạc tỷ bật khóc ngay giữa khu chợ.
Anh ôm lấy con gái.
Lần đầu tiên sau mười lăm năm, Khải được nghe tiếng gọi:
— “Bố…”
Anh nhắm mắt, nước mắt cứ thế chảy xuống.
Anh không trách An nữa.
Bởi giờ anh hiểu, có những cuộc chia ly không bắt đầu từ sự phản bội, mà bắt đầu từ tình yêu và những lựa chọn sai lầm.
Khải đưa mẹ con An về căn nhà anh đang sống. Nhưng An không đồng ý ngay.
Cô sợ khoảng cách giữa hai người quá lớn.
Một người đã trở thành doanh nhân thành đạt, một người vẫn ngày ngày ngồi bán trứng ngoài chợ.
Khải chỉ mỉm cười:
— “Anh không đưa em về vì thương hại. Anh đưa em về vì mười lăm năm trước, em là vợ anh. Và nếu em cho phép, anh muốn dùng phần đời còn lại để bù đắp những năm tháng chúng ta đã đánh mất.”
An bật khóc.
Lần này, cô không quay đi nữa.
Vài tháng sau, Khải giúp An mở một cửa hàng thực phẩm sạch nhỏ. Anh cũng làm thủ tục xác nhận quan hệ cha con với Minh Ngọc.
Nhưng điều khiến An cảm động nhất không phải tiền bạc.
Mà là mỗi sáng, Khải vẫn tự mình đưa con gái đi học.
Cuối tuần, anh lại cùng An về khu chợ cũ.
Chiếc Maybach ngày nào từng khiến mọi người chú ý giờ vẫn xuất hiện ở đó, nhưng Khải chẳng còn quan tâm đến ánh mắt của người khác.
Anh thường xách vài khay trứng giúp An, vừa đi vừa cười:
— “Bán hết chưa?”
An đáp:
— “Hôm nay hết sớm rồi.”
Khải cười:
— “Vậy tốt. Về nhà thôi.”
Mười lăm năm là một quãng thời gian quá dài.
Có những điều tưởng như đã mất vĩnh viễn, nhưng nếu còn yêu thương và còn cơ hội, người ta vẫn có thể tìm lại nhau.
Khải từng nghĩ tiền bạc có thể mua được mọi thứ.
Đến ngày gặp lại An giữa khu chợ cũ, anh mới hiểu rằng có những thứ dù sở hữu cả gia tài cũng không thể mua lại được.
Đó là những năm tháng đã mất.
Vì vậy, từ ngày ấy, anh không cố tìm cách bù đắp quá khứ bằng tiền nữa.
Anh chỉ lặng lẽ trân trọng từng bữa cơm có mẹ con An bên cạnh.
Bởi với anh, sau mười lăm năm chờ đợi, được nghe một tiếng “bố”, được nhìn thấy người phụ nữ mình từng yêu bình yên bên cạnh, đã là món quà quý giá nhất cuộc đời.