CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Con rể thiếu 300 triệu mua nhà, tôi định rút sổ tiết kiệm đưa con. Nhưng vô tình nghe được một cuộc điện thoại, tôi chết lặng rồi lập tức trở về quê làm một việc khiến cả hai vợ chồng con gái không ngờ tới…
Tôi tên là bà Nguyễn Thị Lan, năm nay đã ngoài sáu mươi.
Ở tuổi này, nhiều người nghĩ chỉ cần sáng tập thể dục, chiều chăm cây, tối quây quần bên con cháu là đủ. Nhưng cuộc đời tôi chẳng có được những tháng ngày thảnh thơi như thế.
Chồng tôi qua đời khi con gái mới vừa lên chín. Từ ngày ông ấy mất, hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống. Tôi từng làm đủ nghề để kiếm tiền: sáng đi may thuê, chiều nhận hàng về nhà, tối lại cặm cụi bên chiếc máy may cũ. Có những hôm mệt đến mức mắt díp lại nhưng vẫn không dám ngủ, vì chỉ cần làm thêm vài tiếng là có thêm chút tiền mua gạo, đóng học phí cho con.
Tôi chẳng mong giàu sang.
Tôi chỉ mong con gái mình được học hành tử tế, sau này lấy được người chồng biết thương yêu và có một mái ấm bình yên.
Con gái tôi tên Mai.
Mai từ nhỏ đã ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nó biết mẹ vất vả nên chẳng bao giờ đòi hỏi thứ gì quá đáng. Nhiều lúc nhìn con mặc đi mặc lại vài bộ quần áo cũ, tôi vừa thương vừa tự trách mình.
Ngày Mai dẫn bạn trai về giới thiệu, tôi để ý rất kỹ.
Cậu thanh niên tên Quang, làm kỹ thuật cho một công ty xây dựng. Quang nói năng nhỏ nhẹ, lễ phép. Mỗi lần gặp tôi đều cúi đầu:
– Con chào mẹ.
Có lần tôi hỏi thẳng:
– Sau này nếu hai đứa lấy nhau, con có ngại mẹ Mai không?
Quang cười:
– Mẹ đừng nói vậy. Sau này mẹ cũng là mẹ của con. Con nhất định sẽ chăm sóc mẹ cùng Mai.
Nghe câu ấy, tôi thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.
Đám cưới của hai đứa được tổ chức đơn giản ở quê. Tôi chẳng yêu cầu nhà trai phải cho con gái bao nhiêu vàng bạc, cũng không đòi hỏi sính lễ lớn.
Trước ngày cưới, tôi còn lấy toàn bộ số tiền tiết kiệm mình tích góp được, gần bốn trăm triệu đồng, đưa cho Mai.
Đó là khoản tiền tôi dành dụm hơn hai mươi năm.
Mai cầm cuốn sổ tiết kiệm, vừa khóc vừa nói:
– Mẹ giữ lại mà dưỡng già. Con không lấy đâu.
Tôi xoa đầu con:
– Mẹ sống đến tuổi này rồi, ăn uống cũng chẳng tốn bao nhiêu. Tiền này mẹ để dành cũng chỉ mong sau này con cần thì có mà dùng. Cứ cầm lấy.
Sau đám cưới, Mai và Quang chuyển lên thành phố thuê một căn chung cư nhỏ gần chỗ làm.
Cuộc sống của hai đứa tuy không dư dả nhưng khá êm ấm. Cuối tuần nào rảnh, chúng cũng chạy xe về quê ăn cơm với tôi.
Những lúc nhìn con gái cười nói bên chồng, tôi thường nghĩ: “Cuối cùng những năm tháng mình chịu khổ cũng không uổng.”
Tôi cứ tưởng cuộc đời sẽ bình yên như vậy.
Cho đến một năm sau…
Một buổi tối, Mai gọi điện cho tôi.
Giọng con bé nghe vui vui:
– Mẹ ơi, tụi con đang tính mua một căn hộ. Không cần rộng lắm, chỉ cần có chỗ ở ổn định là được.
Tôi nghe vậy thì mừng lắm.
Từ ngày lấy chồng, tôi luôn mong Mai có một căn nhà riêng. Hai đứa không phải đi thuê nữa thì cuộc sống cũng đỡ áp lực.
Nhưng nói được vài câu, Mai bỗng im lặng.
– Sao thế con?
– Mẹ… tụi con đã gom được gần đủ rồi. Chỉ còn thiếu khoảng ba trăm triệu.
Tôi không trách con vì biết số tiền ấy đối với một gia đình trẻ không hề nhỏ.
Mai cũng chẳng trực tiếp nói “mẹ cho con vay”, nhưng tôi hiểu.
Đêm đó, sau khi cúp máy, tôi mở chiếc tủ gỗ cũ trong phòng ngủ.
Cuốn sổ tiết kiệm tôi đưa cho Mai ngày trước vẫn còn một phần tiền chưa sử dụng.
Tôi ngồi tính toán rất lâu.
Nếu rút ba trăm triệu, tôi vẫn còn đủ một khoản nhỏ để dưỡng già. Với tôi, con gái có nhà ở ổn định quan trọng hơn.
Tôi quyết định sáng hôm sau sẽ lên thành phố, đưa tiền cho con.
Nhưng trước khi đi ngủ, tôi nhớ ra mấy cây ổi ngoài vườn đang đến mùa.
Mai rất thích ăn ổi quê.
Tôi nghĩ bụng sáng mai hái một túi mang lên cho con, tiện thể đưa luôn tiền.
Khoảng tám giờ sáng hôm sau, tôi bắt xe lên thành phố.
Đến căn hộ của Mai, tôi thấy cửa chỉ khép hờ.
Tôi định gõ cửa nhưng bên trong bất chợt vang lên tiếng Quang.
Có vẻ cậu ấy đang gọi điện.
Tôi đứng ngoài, không có ý định nghe lén. Nhưng vì căn phòng quá yên tĩnh, từng câu từng chữ đều lọt ra rất rõ.
– Mẹ cứ yên tâm, con đang tìm cách lấy thêm ba trăm triệu.
Tôi khựng lại.
Một giọng phụ nữ từ đầu dây bên kia vọng ra, nghe không rõ nhưng tôi đoán là mẹ của Quang.
Quang nói tiếp:
– Con biết bà Lan có tiền tiết kiệm.
Tôi chết sững.
– Mai chỉ cần mở lời là bà ấy sẽ đưa thôi. Bà ấy thương con gái lắm, chắc chắn không từ chối đâu.
Bàn tay đang cầm túi ổi của tôi bỗng run lên.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe từng lời mà lòng lạnh ngắt.
Không phải vì tiếc ba trăm triệu.
Tôi đau vì nhận ra trong mắt con rể, số tiền tôi dành dụm cả đời dường như đã trở thành một thứ mà cậu ta đương nhiên có quyền tính đến.
Tôi không bước vào.
Cũng không gọi tên con gái.
Tôi lặng lẽ quay người xuống cầu thang.
Trên đường trở về, tôi không khóc.
Có lẽ khi người ta tổn thương đến tận cùng, nước mắt cũng chẳng còn muốn rơi.
Về đến quê, tôi đặt túi ổi xuống bàn rồi lấy cuốn sổ tiết kiệm ra.
Tôi ngồi nhìn nó rất lâu.
Một lúc sau, tôi lấy điện thoại gọi cho Mai.
Con gái bắt máy:
– Mẹ đến chỗ con rồi à? Sao không gọi con?
Tôi bình tĩnh hỏi:
– Mẹ nghe nói hai đứa còn thiếu ba trăm triệu để mua nhà, đúng không?
Mai im lặng vài giây.
– Dạ…
– Con định vay mẹ phải không?
– Không phải đâu mẹ. Con chỉ kể với mẹ chuyện đó thôi…
Tôi nhẹ giọng:
– Mẹ hiểu. Nhưng mẹ muốn hỏi con một chuyện. Nếu mẹ không có tiền thì sao?
Đầu dây bên kia im phăng phắc.
Tôi tiếp tục:
– Nếu mẹ chỉ có đủ tiền chữa bệnh, ăn uống và sống những năm cuối đời, con sẽ làm thế nào?
Mai bắt đầu khóc.
– Mẹ đừng nói vậy…
Tôi nhắm mắt.
– Mẹ không trách con. Mẹ chỉ muốn biết trong căn nhà đó, người ta cần một căn nhà hay cần tiền của mẹ.
Nói xong, tôi cúp máy.
Chiều hôm ấy, tôi không ra ngân hàng nữa.
Tôi quyết định giữ nguyên số tiền tiết kiệm.
Nhưng tôi cũng không muốn chỉ ngồi chờ xem mọi chuyện diễn ra thế nào.
Tôi gọi cho một người bạn cũ đang làm trong lĩnh vực bất động sản nhờ kiểm tra căn hộ mà Mai và Quang định mua.
Sau vài ngày, tôi mới phát hiện ra một chuyện khác.
Căn hộ ấy có giá cao hơn rất nhiều so với khả năng tài chính của hai đứa. Quang còn đứng tên một khoản vay tiêu dùng trước đó mà Mai không hề biết.
Tôi bàng hoàng.
Hóa ra số tiền ba trăm triệu không phải toàn bộ câu chuyện.
Nếu tôi đưa tiền lần này, rất có thể vài tháng sau chúng lại tiếp tục thiếu tiền.
Tôi quyết định gọi cả Mai và Quang về quê.
Khi hai đứa bước vào nhà, Quang vẫn cố tỏ vẻ bình thường.
Tôi đặt cuốn sổ tiết kiệm lên bàn.
Quang nhìn thấy, ánh mắt lập tức sáng lên.
Nhưng tôi đẩy cuốn sổ về phía mình.
– Mẹ đã định rút ba trăm triệu cho hai đứa.
Quang cúi đầu:
– Con cảm ơn mẹ.
Tôi nhìn thẳng vào cậu ấy:
– Nhưng bây giờ mẹ không cho nữa.
Cả hai sững người.
Mai bật khóc:
– Mẹ…
Tôi không trách con gái.
Tôi chỉ nói:
– Mẹ không tiếc tiền. Nhưng mẹ không thể dùng tiền dưỡng già của mình để giúp các con mua một căn nhà vượt quá khả năng.
Rồi tôi kể lại cuộc điện thoại mà mình đã vô tình nghe được.
Quang cúi gằm mặt.
Một lúc lâu sau, cậu ấy mới nói:
– Mẹ… con xin lỗi.
Tôi hỏi:
– Con xin lỗi vì đã nghĩ đến tiền của mẹ, hay vì bị mẹ nghe thấy?
Quang im lặng.
Câu hỏi ấy khiến căn phòng chìm vào sự yên tĩnh.
Mai quay sang chồng, nước mắt chảy dài:
– Anh đã nói chuyện đó với mẹ anh thật sao?
Quang không trả lời.
Cuối cùng, cậu ấy thú nhận rằng chính mẹ mình đã khuyên phải tìm cách lấy tiền từ tôi, bởi “mẹ vợ thương con gái thì không thể không cho”.
Mai nghe xong thì bật khóc nức nở.
Tôi không đuổi Quang khỏi nhà.
Tôi chỉ nói một câu:
– Tiền bạc có thể kiếm lại. Nhưng một khi lòng tin đã mất, muốn xây lại khó hơn mua cả căn nhà.
Sau hôm đó, Mai và Quang không mua căn hộ kia nữa.
Hai đứa chuyển sang thuê một căn nhà nhỏ hơn, vừa với khả năng tài chính. Quang phải làm thêm ngoài giờ để trả khoản nợ cũ. Mai cũng học cách quản lý tiền bạc và không còn giấu mẹ những vấn đề trong gia đình.
Một thời gian sau, Quang chủ động về quê xin lỗi tôi.
Cậu ấy không nhắc đến tiền.
Chỉ nói:
– Mẹ cho con một cơ hội để sửa sai. Con biết mình đã làm mẹ thất vọng.
Tôi nhìn mái tóc đã bạc của mình trong gương rồi nói:
– Mẹ không cần con trả lại ba trăm triệu. Mẹ chỉ cần từ nay đừng xem tiền của mẹ là thứ con có thể dựa vào bất cứ lúc nào.
Quang gật đầu.
Nhiều năm trôi qua, Mai và Quang cuối cùng cũng tự mua được một căn nhà nhỏ bằng chính sức lao động của mình.
Ngày nhận chìa khóa, Mai gọi điện cho tôi, vừa khóc vừa cười:
– Mẹ ơi, lần này là tiền của vợ chồng con. Không phải tiền của mẹ.
Tôi nghe vậy mà thấy lòng nhẹ nhõm.
Tôi hiểu ra rằng, thương con không có nghĩa là phải đáp ứng mọi mong muốn của con.
Đôi khi, giữ lại một khoản tiền cho tuổi già không phải ích kỷ, mà là cách để con cái học được trách nhiệm với chính cuộc đời mình.
Còn tôi, sau bao nhiêu năm chỉ biết sống vì con, cuối cùng cũng quyết định dành một phần cuộc đời còn lại cho chính mình.
Tôi sửa lại căn nhà cũ, trồng thêm vài luống rau, chăm mấy gốc cây ngoài vườn.
Chiếc túi ổi năm nào tôi từng mang lên thành phố rồi lặng lẽ đem về quê vẫn là ký ức tôi không quên.
Nhưng mỗi khi nghĩ lại, tôi không còn buồn nữa.
Bởi nhờ cuộc điện thoại hôm ấy, tôi đã hiểu một điều rất quý giá:
Có những lúc, yêu thương không phải là đưa tiền cho người mình thương, mà là đủ tỉnh táo để không biến tình yêu thành sự nuông chiều.