CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi ch;ết lặng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực, ng;hẹt thở. Tất cả những gì tôi từng gìn giữ, nâng niu suốt ngần ấy năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Năm năm tận tụy chăm sóc người vợ bị liệt, tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình lại phải đối diện với cảnh tượng khiến mọi niềm tin trong lòng tan vỡ chỉ sau vài giây.
Tôi tên là Quang, năm nay đã ngoài ba mươi. Suốt những năm tháng ấy, dáng người tôi ngày càng gầy đi, mái tóc cũng lấm tấm bạc. Bạn bè lâu ngày gặp lại thường bảo tôi trông già hơn tuổi. Tôi chỉ cười, bởi trong lòng tôi khi ấy chẳng có điều gì quan trọng hơn người vợ đang nằm trên chiếc giường nhỏ trong căn nhà của chúng tôi.
Vợ tôi tên Mai. Trước khi tai nạn xảy ra, cô ấy là một người phụ nữ nhanh nhẹn, vui vẻ và rất yêu trẻ con. Hai vợ chồng tôi đều làm giáo viên tiểu học tại một trường ở vùng ven Đà Nẵng. Cuộc sống không dư dả, căn nhà chúng tôi ở cũng chẳng rộng rãi gì, nhưng mỗi tối cùng nhau ăn một bữa cơm nóng, cuối tuần đèo nhau đi uống ly cà phê, với chúng tôi thế là đủ.
Tôi từng nghĩ cuộc đời mình sẽ bình yên như thế.
Cho đến một buổi chiều cuối năm.
Hôm ấy, Mai ra chợ mua ít đồ chuẩn bị đón Tết. Trên đường trở về, cô gặp một vụ va chạm giao thông. Khi điện thoại bệnh viện gọi đến, tôi đang đứng lớp. Chỉ nghe vài câu ngắn ngủi, tôi đã bỏ dở tiết học, vội vàng chạy đến bệnh viện.
Khoảnh khắc nhìn thấy Mai nằm bất động trên giường cấp cứu, tôi gần như không thể tin đó là người phụ nữ vẫn sáng hôm ấy còn cười và dặn tôi tối về nhớ mua giúp cô bó hoa.
Bác sĩ nói cột sống của cô bị tổn thương nghiêm trọng. Khả năng vận động sau này rất thấp.
Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện rất lâu.
Không khóc.
Không nói.
Chỉ cảm thấy cả thế giới trước mắt mình như chìm xuống.
Sau nhiều tháng điều trị, Mai được đưa về nhà. Từ đó, căn nhà nhỏ của chúng tôi chẳng khác gì một phòng bệnh thu nhỏ. Thuốc men xếp đầy tủ, dụng cụ y tế đặt cạnh giường, mùi thuốc sát trùng quyện vào từng bữa cơm.
Tôi xin nghỉ dạy dài hạn để ở nhà chăm vợ.
Có người khuyên tôi thuê người giúp việc. Có người khuyên nên đưa Mai vào trung tâm phục hồi chức năng để tôi còn có thời gian làm việc. Thậm chí, một người họ hàng còn nói thẳng:
“Quang à, cậu còn trẻ. Chẳng lẽ định dành cả đời như thế này sao?”
Tôi chỉ đáp:
“Cô ấy là vợ tôi. Lúc khỏe mạnh cô ấy chưa từng bỏ tôi. Bây giờ cô ấy cần tôi, sao tôi có thể bỏ cô ấy?”
Từ đó, tôi bắt đầu học mọi thứ.
Tôi học cách nấu những món Mai có thể ăn. Học cách thay băng, vệ sinh cơ thể, xoa bóp tay chân và xoay người cho cô vài giờ một lần để tránh biến chứng. Ban ngày, sau khi chăm vợ xong, tôi nhận sửa quạt, sửa điện, lắp đặt thiết bị dân dụng cho người trong khu phố để kiếm thêm tiền.
Có những hôm trời mưa lớn, tôi vẫn mặc áo mưa chạy đi sửa một chiếc máy bơm chỉ để kiếm vài trăm nghìn đồng mua thuốc cho Mai.
Buổi tối, tôi lại trở về bên giường.
Tôi kể cho cô nghe chuyện ở ngoài phố.
Kể chuyện đứa học trò cũ vừa đậu đại học.
Kể chuyện hàng xóm mới trồng cây trước cổng.
Có những hôm tôi đọc sách cho cô nghe đến tận khuya.
Mai gần như chẳng nói gì. Phần lớn thời gian cô chỉ nhìn lên trần nhà. Khi buồn, cô lặng lẽ quay mặt vào tường. Khi tôi hỏi có đau ở đâu không, cô thường chỉ khẽ lắc đầu.
Tôi chưa bao giờ trách cô.
Tôi nghĩ cô đang đau khổ vì cuộc đời mình đột nhiên thay đổi.
Có lần, sau một buổi tập phục hồi chức năng, ngón tay Mai bất ngờ cử động nhẹ. Chỉ một cái co rất nhỏ thôi, nhưng tôi mừng đến mức chạy ra ngoài sân khóc như một đứa trẻ.
Tôi đã nghĩ đó là dấu hiệu cho thấy mọi cố gắng của mình rồi sẽ có ngày được đền đáp.
Năm thứ nhất trôi qua.
Rồi năm thứ hai.
Năm thứ ba.
Đến năm thứ năm, cuộc sống của tôi gần như chỉ còn xoay quanh hai việc: kiếm tiền và chăm sóc Mai.
Họ hàng hai bên cũng dần ít ghé. Những người từng hỏi thăm mỗi tuần, sau này vài tháng mới gọi một lần. Tôi hiểu. Cuộc sống ai cũng có những gánh nặng riêng.
Tôi chưa từng oán trách bất kỳ ai.
Tôi chỉ không ngờ rằng, trong suốt những năm tháng tôi một lòng giữ gìn cuộc hôn nhân này, lại có một điều gì đó đang âm thầm xảy ra ngay sau lưng mình.
Chiều hôm ấy, tôi có việc phải đến một cửa hàng điện lạnh ở cách nhà gần mười cây số. Đi được khoảng vài phút, tôi bất chợt nhớ ra chiếc ví.
Trong ví có chứng minh thư, giấy tờ xe và gần hai triệu đồng tiền khách vừa trả.
Tôi quay xe trở về.
Căn nhà lúc ấy rất yên tĩnh.
Tôi dựng xe trước cổng, lấy chìa khóa rồi nhẹ nhàng mở cửa. Vì nghĩ Mai đang ngủ nên tôi cố không gây tiếng động.
Nhưng vừa bước qua phòng khách, tôi nghe thấy một giọng đàn ông rất khẽ từ phía phòng ngủ.
Tôi khựng lại.
Tim đập mạnh.
Tôi đứng bất động vài giây, tự nhủ có lẽ mình nghe nhầm.
Nhưng rồi giọng nói ấy lại vang lên.
“Em đừng lo. Anh sẽ sớm giải quyết chuyện này.”
Tay tôi lạnh ngắt.
Tôi bước từng bước về phía căn phòng.
Cánh cửa vốn luôn được tôi khép hờ hôm nay lại đóng kín.
Tôi đưa tay lên nắm lấy tay cửa.
Và khi cánh cửa mở ra, tôi chết lặng.
Người đàn ông đang đứng cạnh giường Mai không phải bác sĩ, cũng chẳng phải người hàng xóm nào mà tôi từng biết.
Đó là Hải, người đồng nghiệp cũ của Mai.
Anh ta đang cúi xuống đặt một tập hồ sơ lên bàn.
Còn Mai…
Người vợ đã nằm trên giường suốt năm năm, người mà tôi từng nghĩ chỉ có thể im lặng nhìn tôi chăm sóc mỗi ngày, lại đang ngồi dựa lưng trên thành giường.
Không những vậy, hai chân cô còn đang đặt xuống sàn.
Tôi đứng chết trân ngoài cửa.
Chiếc ví trong tay rơi xuống đất lúc nào tôi cũng không hay.
Mai nhìn thấy tôi.
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
“Hải… anh về đi.”
Đó là câu nói đầu tiên cô nói sau nhiều tháng gần như không mở miệng.
Tôi nhìn hai người.
Rồi nhìn xuống đôi chân của Mai.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Em… đứng được?”
Không ai trả lời.
Tôi bật cười.
Một tiếng cười khô khốc đến chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Năm năm.”
Tôi nói rất chậm.
“Anh chăm em năm năm. Vậy mà hôm nay anh mới biết em có thể đứng.”
Mai cúi đầu, nước mắt bắt đầu rơi.
Hải định bước tới giải thích nhưng tôi giơ tay ngăn lại.
“Anh đừng nói gì cả.”
Tôi không muốn nghe bất kỳ lời biện minh nào vào lúc ấy.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải việc Mai đã có thể đi lại.
Mà là trên bàn trước mặt cô có một tập hồ sơ bệnh án.
Tôi cầm lên.
Những dòng chữ bên trong khiến tay tôi run lên.
Theo kết quả đánh giá của bác sĩ phục hồi chức năng, tình trạng của Mai đã có tiến triển từ hơn hai năm trước. Nếu kiên trì điều trị và tập luyện, cô hoàn toàn có khả năng phục hồi một phần vận động.
Tôi đọc đi đọc lại từng dòng.
Hóa ra suốt hai năm qua, tôi vẫn tin mình đang chăm sóc một người phụ nữ không thể tự bước xuống giường.
Còn cô ấy đã có thể đứng.
Có thể đi những bước ngắn.
Nhưng cô ấy giấu tôi.
Tại sao?
Tôi nhìn Mai, chờ một lời giải thích.
Rất lâu sau, cô mới bật khóc.
Cô thú nhận rằng sau khi phục hồi được một phần vận động, cô không nói cho tôi biết vì sợ tôi tiếp tục bỏ hết công việc để chăm sóc mình. Nhưng càng về sau, cô càng quen với sự hy sinh ấy.
Hải là người giúp cô tập đi bí mật.
Tôi nghe mà lòng đau như bị bóp nghẹt.
“Vậy còn những lần em nói không cử động được?”
Mai cúi mặt.
“Em xin lỗi…”
Chỉ hai chữ ấy thôi cũng đủ khiến tôi hiểu.
Có những lời nói dối bắt đầu từ nỗi sợ, nhưng khi kéo dài quá lâu, nó sẽ trở thành sự phản bội.
Tôi không đánh mắng ai.
Tôi chỉ nhặt chiếc ví dưới sàn lên, quay người bước ra khỏi căn nhà mà mình đã dành năm năm để bảo vệ.
Đêm đó, tôi thuê một phòng trọ nhỏ.
Lần đầu tiên sau năm năm, tôi nằm xuống mà không phải đặt chuông báo thức để thức dậy giữa đêm xoay người cho vợ.
Tôi tưởng mình sẽ thấy nhẹ nhõm.
Nhưng không.
Tôi chỉ thấy trống rỗng.
Vài ngày sau, Mai tìm đến.
Cô đứng trước cửa phòng trọ, lần đầu tiên tự mình bước đi trên đôi chân còn run rẩy.
Cô nói muốn xin lỗi.
Tôi nhìn cô thật lâu rồi hỏi:
“Em có biết điều khiến anh đau nhất là gì không?”
Mai khóc.
“Không phải vì em đã đi lại được mà giấu anh. Mà vì suốt năm năm, anh đã sống bằng niềm tin rằng những gì mình làm là vì tình yêu. Nhưng hóa ra, em đã không cho anh quyền được biết sự thật.”
Mai im lặng.
Tôi không lập tức tha thứ.
Tôi cũng không chọn trả thù.
Sau nhiều tháng suy nghĩ, chúng tôi quyết định sống riêng để mỗi người có thời gian nhìn lại cuộc hôn nhân của mình.
Mai tiếp tục tập phục hồi chức năng. Cô dần có thể đi lại bằng nạng, rồi bằng gậy. Còn tôi trở lại trường dạy học.
Tôi không biết tương lai của chúng tôi sẽ đi về đâu.
Có thể một ngày nào đó, chúng tôi sẽ tha thứ cho nhau và bắt đầu lại.
Cũng có thể năm năm ấy sẽ mãi là một phần ký ức mà cả hai không thể quay lại.
Nhưng tôi hiểu một điều:
Trong hôn nhân, sự hy sinh chỉ có ý nghĩa khi nó được xây dựng trên sự chân thành.
Đừng biến tình yêu của một người thành lý do để họ phải sống trong bóng tối.
Bởi đôi khi, điều khiến một người đau nhất không phải là mất đi người mình yêu…
Mà là nhận ra mình đã trao cho họ cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, trong khi chính họ lại giấu mình một sự thật suốt từng ấy thời gian.