CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
MẸ CHỒNG XÉ VÁY CƯỚI, TUYÊN BỐ CHỒNG SẮP CƯỚI NGƯỜI KHÁC – NHƯNG KHÔNG NGỜ TÔI MỚI LÀ NGƯỜI NẮM QUYỀN SINH TỬ CỦA GIA ĐÌNH HỌ
Phòng tiệc tầng 42 của khách sạn Thiên Lam ở Hồng Kông tối hôm ấy được trang hoàng xa hoa đến choáng ngợp. Những chùm đèn pha lê rực sáng, hoa hồng trắng phủ kín lối đi, tiếng đàn piano du dương vốn được chuẩn bị cho một đám cưới trong mơ.
Thế nhưng, chỉ sau vài phút, tất cả đã biến thành một màn kịch nhục nhã trước hàng trăm vị khách.
Tôi – Lục Thanh Hà – đứng chết lặng giữa sân khấu trong chiếc váy cưới đặt may riêng từ Milan. Phần tà váy dài phía sau đã bị giật rách một đường từ eo xuống tận gót chân.
Người vừa xé nó không ai khác ngoài mẹ chồng tương lai của tôi, bà Tống Tuệ Lan.
Bà ta vẫn giữ trong tay mảnh vải trắng vừa bị xé khỏi váy cưới. Gương mặt vốn được trang điểm kỹ càng giờ đầy vẻ lạnh lùng và đắc ý.
Bà bước lên phía trước, quay sang toàn bộ khách mời rồi lớn tiếng tuyên bố:
“Để mọi người khỏi phải hiểu lầm, hôm nay hôn lễ này chính thức hủy bỏ!”
Cả khán phòng lập tức xôn xao.
Bà tiếp tục:
“Con trai tôi, Tống Dịch Thần, tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ với tiểu thư Hạ Mộng Dao, con gái của chủ tịch Hạ thị. Một cô gái không có gia thế, không có tiền bạc như nó thì làm sao xứng bước vào cửa nhà họ Tống?”
Những lời ấy giống như từng cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.
Máy ảnh liên tục chớp sáng.
Có người thương hại nhìn tôi, có người lại ghé tai nhau cười cợt.
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông mà mình từng tin tưởng nhất.
Tống Dịch Thần đứng cách tôi chưa đầy ba mét.
Anh mặc bộ lễ phục màu đen, tóc chải gọn gàng. Đây là người từng nắm tay tôi giữa trời mưa và nói rằng đời này dù nghèo khó thế nào cũng sẽ không bỏ tôi.
Vậy mà lúc này, anh chỉ cúi đầu.
Không giải thích.
Không bênh vực.
Cũng chẳng nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi hỏi:
“Dịch Thần, anh cũng đồng ý với mẹ anh sao?”
Anh im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Thanh Hà… em đừng làm mọi chuyện khó xử nữa.”
Tôi bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Khó xử?”
Anh siết chặt tay, giọng nhỏ xuống:
“Gia đình anh đang gặp vấn đề. Tập đoàn Hạ thị đồng ý rót vào dự án mới của nhà anh gần 80 triệu đô Hồng Kông. Mộng Dao lại đang mang thai con của anh. Nếu cưới cô ấy, mọi chuyện sẽ được giải quyết.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy còn em?”
Anh tránh ánh mắt tôi.
“Anh sẽ cho em một khoản tiền. Đủ để em bắt đầu lại cuộc sống.”
Tôi bỗng thấy tất cả thật nực cười.
Ba năm.
Ba năm tôi cùng anh gây dựng công ty truyền thông từ một văn phòng thuê chưa đầy ba mươi mét vuông.
Khi anh thất bại, tôi bán chiếc xe đầu tiên của mình để giúp anh trả nợ.
Khi anh phải thức trắng vì một dự án, tôi ngồi bên cạnh sửa từng bản kế hoạch.
Khi công ty bắt đầu có lợi nhuận, người ngoài đều gọi anh là thiên tài kinh doanh.
Nhưng chẳng ai biết rằng, phía sau người đàn ông ấy từng có một người phụ nữ âm thầm chống đỡ cả một nửa bầu trời.
Và bây giờ, công sức của tôi được anh định giá bằng hai chữ:
“Bồi thường.”
Bà Tống khoanh tay, lạnh lùng nói:
“Cô còn đứng đó làm gì? Hôn lễ đã hủy. Đừng tưởng mặc được chiếc váy đắt tiền là trở thành phượng hoàng. Người như cô mãi mãi chỉ là người ngoài.”
Tôi cúi xuống nhìn tà váy rách.
Sau đó, tôi từ từ tháo chiếc nhẫn trên tay.
Đó từng là thứ tôi trân trọng nhất.
Tôi đặt nó lên bàn kính.
Cạch.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng giữa căn phòng đang im phăng phắc, nó lại rõ ràng đến lạ.
Bà Tống nhếch môi:
“Biết điều như vậy là tốt.”
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ nhìn bà rồi hỏi:
“Bà Tống, bà thật sự muốn tôi rời khỏi đây ngay hôm nay sao?”
Bà bật cười:
“Cô còn muốn uy hiếp tôi?”
Tôi lắc đầu.
“Không. Tôi chỉ muốn bà suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.”
“Khỏi cần suy nghĩ!”
Bà ta chỉ tay ra cửa:
“Rời khỏi đây!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Được.”
Tôi xoay người định bước đi, nhưng vừa đi được hai bước, tôi lại dừng lại.
Tôi quay đầu.
“À, còn một chuyện.”
Tống Dịch Thần ngẩng lên.
Tôi nói:
“Sáng nay, hội đồng quản trị của quỹ đầu tư Vĩnh An Capital đã hoàn tất thủ tục thay đổi quyền đại diện pháp lý.”
Tống Dịch Thần hơi cau mày.
Bà Tống không hiểu:
“Liên quan gì đến cô?”
Tôi bình thản đáp:
“Liên quan rất lớn.”
Tôi lấy điện thoại trong túi, mở một văn bản điện tử rồi đặt lên bàn.
“Ba năm trước, khi công ty của Dịch Thần còn đứng trước nguy cơ phá sản, người bỏ tiền vào không phải một người bạn bí mật nào cả.”
Tôi nhìn Tống Dịch Thần.
“Là tôi.”
Anh sững người.
Tôi tiếp tục:
“Nhưng tiền đó không phải tài sản cá nhân của tôi. Nó đến từ quỹ Vĩnh An.”
Bà Tống bắt đầu biến sắc.
Tôi chậm rãi nói:
“Và từ sáu tháng trước, tôi đã được hội đồng quản trị bổ nhiệm làm người điều hành mới của quỹ.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Tống Dịch Thần nhìn tôi như không thể tin nổi.
“Em… là người của Vĩnh An?”
Tôi mỉm cười.
“Không.”
Tôi nhìn anh.
“Chịu trách nhiệm cao nhất ở đó.”
Mặt anh trắng bệch.
Bà Tống lắp bắp:
“Không thể nào…”
Tôi lấy thêm một tập hồ sơ từ trợ lý đứng phía sau.
“Khoản vốn mà Hạ thị chuẩn bị rót vào dự án của nhà anh, một phần nguồn tiền đối ứng hiện đang nằm trong hệ thống bảo lãnh của Vĩnh An.”
Tôi đặt hồ sơ xuống.
“Không có chữ ký của tôi, khoản giải ngân đó sẽ không thể hoàn tất.”
Bà Tống lùi lại.
Tống Dịch Thần lập tức tiến về phía tôi:
“Thanh Hà, chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm. Anh…”
Tôi giơ tay ngăn anh lại.
“Đừng gọi tên tôi thân mật như vậy.”
Anh đứng khựng.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, lần đầu tiên không còn cảm thấy đau lòng.
Chỉ thấy xa lạ.
“Tôi từng nghĩ nếu một ngày anh phản bội tôi, tôi sẽ khóc rất nhiều.”
Tôi khẽ cười.
“Nhưng hóa ra đến lúc đó, tôi chẳng còn nước mắt nữa.”
Bà Tống vội vàng thay đổi thái độ.
“Thanh Hà, chuyện hôm nay mẹ chỉ nóng giận nhất thời. Hai đứa yêu nhau lâu như vậy, chuyện gì cũng có thể nói chuyện…”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ?”
Tôi bật cười.
“Vừa rồi bà còn gọi tôi là người ngoài.”
Bà ta cứng họng.
Tôi quay sang Tống Dịch Thần:
“Anh muốn cưới Hạ Mộng Dao, tôi không ngăn.”
“Anh muốn dùng cuộc hôn nhân đó để cứu gia đình mình, đó cũng là lựa chọn của anh.”
“Nhưng từ hôm nay, mọi khoản đầu tư mà tôi quản lý sẽ được thực hiện dựa trên lợi ích và nguyên tắc, không dựa vào quan hệ cá nhân.”
Tống Dịch Thần hoảng hốt:
“Thanh Hà, em định làm gì?”
Tôi đáp:
“Rút toàn bộ vốn khỏi dự án của anh.”
Câu nói vừa dứt, anh gần như mất hết sức lực.
“Không được!”
“Vì sao?”
“Không có số tiền đó, dự án sẽ đổ vỡ!”
Tôi bình thản:
“Đó là việc anh nên lo.”
Tôi bước xuống sân khấu.
Lúc đi ngang qua chiếc bàn tiệc, tôi nhìn chiếc nhẫn cưới đang nằm cô độc trên mặt kính.
Tôi không lấy lại.
Một chiếc nhẫn từng tượng trưng cho tình yêu.
Bây giờ giữ lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Tôi rời khỏi khách sạn trong tiếng xì xào của hàng trăm người.
Nhưng chỉ ba ngày sau, tin tức về cuộc hôn nhân của nhà họ Tống đã tràn ngập các mặt báo tài chính.
Dự án trọng điểm bị đình trệ.
Hạ thị tuyên bố tạm dừng đầu tư vì phát hiện một số điều khoản tài chính không đạt yêu cầu.
Còn công ty của Tống Dịch Thần phải đối mặt với hàng loạt khoản nợ đến hạn.
Đáng nói hơn, Hạ Mộng Dao cũng không tổ chức đám cưới vào tháng sau như lời bà Tống từng tuyên bố.
Theo những gì tôi nghe được, sau khi biết Tống Dịch Thần gần như mất khả năng tài chính, cô ta lập tức hủy hôn.
Đứa trẻ trong bụng cũng trở thành nguyên nhân khiến hai gia đình tranh chấp.
Còn tôi?
Tôi không quay đầu lại.
Một tháng sau, tôi sang Singapore ký hợp đồng cho một dự án truyền thông mới.
Sáu tháng tiếp theo, công ty của tôi mở thêm hai chi nhánh.
Một năm sau, tôi trở thành cổ đông lớn của một tập đoàn truyền thông đang phát triển nhanh chóng ở châu Á.
Có lần một phóng viên hỏi:
“Điều gì khiến cô có thể đứng dậy nhanh như vậy sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ?”
Tôi suy nghĩ vài giây rồi trả lời:
“Không phải tôi đứng dậy nhanh.”
“Tôi chỉ nhận ra rằng mình đã đứng trên đôi chân của mình từ rất lâu rồi.”
Tối hôm ấy, khi trở về căn hộ, tôi mở ngăn kéo cũ.
Chiếc váy cưới rách năm nào vẫn còn được tôi giữ lại.
Không phải vì tiếc người cũ.
Mà để nhắc bản thân nhớ rằng có những ngày tưởng như là ngày tận cùng của cuộc đời, nhưng thật ra lại chính là ngày một cuộc đời khác bắt đầu.
Vài tháng sau, tôi tình cờ gặp Tống Dịch Thần trong một hội nghị.
Anh gầy đi rất nhiều.
Không còn vẻ kiêu ngạo năm nào.
Anh đứng trước mặt tôi, im lặng rất lâu rồi nói:
“Thanh Hà, anh xin lỗi.”
Tôi chỉ mỉm cười:
“Chuyện cũ qua rồi.”
Anh hỏi:
“Em chưa từng hận anh sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Tôi chỉ tiếc cho cô gái ngày trước đã yêu anh quá nhiều.”
Nói xong, tôi bước qua anh.
Không ngoảnh lại.
Bởi tôi hiểu, trả thù lớn nhất không phải khiến người từng phản bội mình phải đau khổ.
Mà là sống một cuộc đời tốt đẹp đến mức sự phản bội năm xưa không còn đủ sức làm mình tổn thương nữa.
Và cũng từ ngày ấy, tôi không còn tin vào câu chuyện “phụ nữ phải dựa vào một người đàn ông mới có thể bước vào giới thượng lưu”.
Bởi chính tôi đã tự mình bước vào đó.
Không cần chiếc váy cưới.
Không cần chiếc nhẫn.
Càng không cần một người chồng đứng bên cạnh.