CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngay sau khi đứa trẻ vừa cất tiếng khóc đầu tiên, Thảo đã phải run rẩy đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn. Nước mắt còn chưa kịp khô, cô đã lặng lẽ bế con rời khỏi căn nhà bên chồng, không trách móc, không van xin, cũng chẳng một lần quay đầu.
Điều không ai trong gia đình ấy biết là chỉ vài giờ trước, Thảo đã nhận được thông báo về một khoản tài sản thừa kế trị giá gần 9 tỷ đồng từ người dì ruột quá cố. Nhưng cô quyết định giấu kín tất cả.
Cô muốn biết, nếu không còn tiền bạc, không còn vẻ ngoài rực rỡ và cũng chẳng còn địa vị của một người vợ trong gia đình giàu có, liệu những người từng gọi cô là người nhà có còn đối xử với cô bằng tình nghĩa hay không.
Ba ngày sau, Thảo bất ngờ xuất hiện trở lại.
Nhưng lần này, người phụ nữ gầy gò, tiều tụy hôm nào đã biến mất. Trước mắt tất cả mọi người là một Thảo hoàn toàn khác.
Và cũng từ giây phút ấy, từng bí mật mà gia đình chồng cố giấu suốt nhiều năm bắt đầu bị phơi bày.
Buổi chiều ở Bệnh viện Trung tâm thành phố Hải Phòng phủ một màu xám nhạt. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua lớp rèm cửa, kéo thành những vệt dài trên nền gạch lạnh.
Thảo nằm im trên giường bệnh.
Cơ thể cô yếu đến mức chỉ một cử động nhỏ cũng khiến lồng ngực đau nhói. Sau ca sinh khó khăn, sức khỏe vốn đã suy kiệt lại càng trở nên tệ hơn. Tiếng máy theo dõi bên cạnh vang lên từng nhịp đều đều.
Tít… tít… tít…
Cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bật mở.
Minh bước vào.
Anh ta vẫn khoác bộ vest đắt tiền, mái tóc được chải chuốt cẩn thận, khuôn mặt lạnh tanh. Nhưng người đi bên cạnh anh mới thực sự khiến Thảo chết lặng.
Đó là Hạ.
Cô ta mặc một chiếc váy màu kem sang trọng, tay đeo túi hàng hiệu, khuôn mặt trang điểm kỹ càng. Hạ đứng sát bên Minh như thể vị trí ấy vốn thuộc về mình từ lâu.
Minh chẳng buồn hỏi vợ một câu.
Anh đặt một tập hồ sơ xuống giường.
“Ly hôn đi.”
Hai chữ ngắn ngủi khiến căn phòng như đông cứng.
Thảo nhìn xuống.
Trên cùng của tập giấy là dòng chữ ĐƠN THUẬN TÌNH LY HÔN.
Bàn tay cô khẽ run.
“Ngay lúc này sao?”
Minh khoanh tay, lạnh lùng đáp:
“Chẳng phải cô cũng biết tình trạng của mình rồi à? Cô cần điều trị lâu dài, công ty lại đang gặp khó khăn. Tôi không thể tiếp tục gánh một người vợ bệnh tật.”
Thảo cắn môi.
“Em vừa sinh con cho anh…”
“Thì sao?”
Minh đáp tỉnh bơ.
“Cô nghĩ chỉ vì sinh cho tôi một đứa con mà tôi phải hy sinh cả tương lai à?”
Hạ đứng bên cạnh khẽ bật cười.
“Chị Thảo, chị đừng làm khó anh Minh nữa. Anh ấy cũng đã chịu đựng đủ lâu rồi.”
Thảo ngước lên nhìn cô ta.
“Chị?”
Hạ nhướng mày.
“Đúng. Có lẽ sau hôm nay chúng ta nên gọi nhau thân mật hơn.”
Câu nói ấy như một nhát dao.
Thảo từng nghĩ mình đã nhìn thấy bộ mặt tệ bạc nhất của chồng, nhưng hóa ra cô vẫn còn đánh giá quá thấp sự lạnh lùng của họ.
Cô khẽ hỏi:
“Anh đã có người khác từ bao giờ?”
Minh im lặng vài giây rồi nói:
“Không quan trọng.”
“Đối với em thì rất quan trọng.”
“Thảo, đừng diễn nữa.”
Anh đẩy cây bút về phía cô.
“Ký đi. Tôi sẽ để cô mang theo một số đồ cá nhân. Còn căn nhà này, cô không có quyền đòi hỏi.”
Thảo nhìn anh.
Cô muốn khóc.
Nhưng kỳ lạ thay, nước mắt lại không rơi.
Bởi trong đầu cô bất chợt hiện lên lời người dì từng nói trước lúc mất:
“Sau này nếu có ngày con phải lựa chọn giữa tiền bạc và lòng tự trọng, hãy nhớ rằng tiền có thể kiếm lại, nhưng một khi đã đánh mất chính mình thì rất khó tìm lại.”
Thảo khẽ thở ra.
Cô cầm bút.
“Ký thì được.”
Minh hơi bất ngờ.
Anh tưởng cô sẽ van xin.
Nhưng Thảo chỉ cúi xuống, ký tên mình thật chậm.
Sau đó, cô tháo chiếc nhẫn cưới đặt lên tập hồ sơ.
“Nhưng tôi có một yêu cầu.”
Minh cau mày.
“Yêu cầu gì?”
“Cho tôi đưa con đi.”
Minh cười nhạt.
“Đứa trẻ còn nhỏ, cô muốn nuôi thế nào? Bằng tiền trợ cấp ít ỏi của tôi sao?”
Thảo không đáp.
Cô chỉ nhìn đứa con đang ngủ trong nôi.
“Con là máu thịt của tôi.”
Hạ lập tức xen vào:
“Anh Minh, để chị ấy mang đi cũng được. Sau này chị ấy sẽ hiểu một mình nuôi con khó thế nào.”
Minh gật đầu.
“Được.”
Không ai biết rằng, ngay khoảnh khắc ấy, Thảo đã đưa ra quyết định quan trọng nhất cuộc đời mình.
Cô sẽ rời đi.
Nhưng cô sẽ không quay lại với tư cách một người phụ nữ bị bỏ rơi.
Cô sẽ trở lại với tư cách người mà họ không bao giờ có thể coi thường nữa.
Đêm hôm đó, Thảo ôm con rời khỏi bệnh viện.
Một chiếc taxi cũ đưa hai mẹ con về căn nhà nhỏ của bà ngoại ở ngoại ô.
Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo, giấy tờ cá nhân và những vật dụng dành cho con.
Không ai biết trong chiếc điện thoại của Thảo có một email chưa đọc.
Đó là thông báo từ văn phòng luật sư.
Toàn bộ quyền thừa kế trị giá 9 tỷ đồng đã được hoàn tất thủ tục chuyển giao.
Tài sản ấy gồm tiền mặt, một căn hộ cho thuê và phần vốn góp trong một doanh nghiệp gia đình.
Thảo nhìn con đang ngủ rồi tắt màn hình điện thoại.
Cô không cần dùng khoản tiền ấy để trả thù.
Cô chỉ muốn sống một cuộc đời mà mình không phải cúi đầu trước bất kỳ ai.
Ba ngày sau.
Một chiếc ô tô màu đen dừng trước cổng biệt thự nhà họ Trần.
Minh đang ngồi trong phòng khách cùng bố mẹ và Hạ thì người giúp việc vội vàng chạy vào.
“Cậu chủ… có khách.”
Minh khó chịu:
“Ai?”
Người giúp việc chưa kịp trả lời thì cửa phòng khách mở ra.
Thảo bước vào.
Tất cả mọi người đồng loạt quay lại.
Minh sững người.
Người phụ nữ trước mặt không còn là cô vợ tiều tụy mà anh nhìn thấy ba ngày trước.
Thảo mặc bộ vest thanh lịch, mái tóc được cắt gọn, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Bên cạnh cô là một nữ luật sư và một người đàn ông trung niên.
Bà Trần – mẹ Minh – đứng bật dậy.
“Thảo?”
Thảo mỉm cười.
“Vâng. Là con.”
Minh nhìn cô từ đầu đến chân.
“Em đến đây làm gì?”
Thảo đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Đến lấy những thứ thuộc về mình.”
Minh bật cười.
“Chúng ta đã ly hôn rồi.”
“Đúng.”
Thảo bình thản đáp.
“Và vì đã ly hôn nên tôi nghĩ mọi chuyện càng cần phải rõ ràng.”
Nữ luật sư mở hồ sơ.
“Thưa anh Minh, đây là giấy xác nhận quyền sở hữu tài sản của bà Thảo. Khoản thừa kế trị giá 9 tỷ đồng đã được hoàn tất trước thời điểm hai người ký đơn ly hôn.”
Căn phòng im phăng phắc.
Bà Trần trợn mắt.
“Chín… chín tỷ?”
Hạ đứng chết lặng.
Minh nhìn Thảo như không thể tin nổi.
“Em có 9 tỷ?”
Thảo gật đầu.
“Không phải có từ hôm nay. Tôi đã biết mình được thừa kế từ trước khi ký đơn.”
“Vậy tại sao em không nói?”
Thảo nhìn thẳng vào mắt anh.
“Bởi vì tôi muốn biết, nếu tôi không có 9 tỷ ấy, anh có còn muốn giữ tôi lại không.”
Minh không nói được gì.
Thảo tiếp tục:
“Và anh đã cho tôi câu trả lời.”
Hạ lập tức bước lên.
“Chị Thảo, chuyện này chỉ là hiểu lầm…”
Thảo quay sang.
“Không. Tôi nghĩ đây là một sự thật rất rõ ràng.”
Cô lấy từ trong túi ra một chiếc USB.
“Trong này là toàn bộ lịch sử chuyển tiền của công ty.”
Sắc mặt Minh lập tức thay đổi.
“Em lấy cái đó ở đâu?”
“Không quan trọng.”
Thảo đáp.
“Điều quan trọng là tôi đã biết anh dùng tiền của công ty để mua căn hộ cho Hạ, đồng thời chuyển một phần tài sản chung sang tên người khác.”
Bố Minh đập mạnh tay xuống bàn.
“Minh! Chuyện này là thế nào?”
Minh tái mặt.
Hạ bắt đầu hoảng loạn.
“Không phải như vậy! Anh Minh nói đó là tiền riêng…”
Thảo nhìn hai người.
“Thấy chưa? Khi tiền bạc xuất hiện, tình yêu của hai người cũng bắt đầu có vấn đề.”
Không ai còn nói được gì.
Thảo cầm túi xách, quay người bước ra cửa.
Minh đuổi theo.
“Thảo!”
Cô dừng lại.
Anh nhìn cô, giọng đã không còn vẻ lạnh lùng trước đây.
“Chúng ta có thể nói chuyện.”
Thảo quay đầu.
“Ba ngày trước, anh không cho tôi cơ hội nói chuyện.”
“Anh sai rồi.”
“Đúng.”
Cô mỉm cười buồn.
“Nhưng anh không sai một lần. Anh đã sai suốt nhiều năm.”
Minh đứng bất động.
Thảo nói tiếp:
“Tôi từng nghĩ điều đáng sợ nhất là mất chồng. Sau này tôi mới hiểu, đáng sợ hơn là sống bên một người khiến mình ngày càng quên mất giá trị của bản thân.”
Nói xong, cô bước ra ngoài.
Một năm sau.
Thảo dùng một phần tài sản thừa kế để mở một công ty nhỏ chuyên kinh doanh nội thất.
Cô không khoe tiền, không tìm cách chứng minh với ai rằng mình giàu.
Cô chỉ âm thầm làm việc, chăm sóc con và xây dựng lại cuộc sống.
Còn Minh?
Công ty của gia đình anh sau cuộc điều tra nội bộ đã phải tái cơ cấu. Hạ cũng rời đi sau khi những mâu thuẫn về tiền bạc giữa hai người bị phơi bày.
Một buổi chiều, Minh đứng trước cửa văn phòng của Thảo.
Anh nhìn người phụ nữ đang bế con, đôi mắt đỏ hoe.
“Anh có thể gặp con không?”
Thảo im lặng rất lâu rồi gật đầu.
“Anh có thể gặp con. Nó vẫn là con anh.”
Minh cúi đầu.
“Anh muốn xin lỗi em.”
Thảo nhìn anh.
“Em nhận lời xin lỗi.”
Minh ngẩng lên, ánh mắt lóe lên hy vọng.
Nhưng cô nói tiếp:
“Nhưng nhận lời xin lỗi không có nghĩa là quay lại.”
Hy vọng trong mắt anh tắt xuống.
Thảo ôm con chặt hơn.
“Chúng ta từng là vợ chồng. Nhưng từ hôm nay, điều duy nhất chúng ta có thể làm tốt cho nhau là cùng có trách nhiệm với con.”
Minh gật đầu.
Anh hiểu rằng có những người, một khi đã bị tổn thương quá sâu, dù còn thương cũng không thể quay về.
Thảo nhìn chiếc xe của Minh khuất dần cuối con phố.
Cô cúi xuống hôn lên trán con.
Đứa bé khẽ cười trong vòng tay mẹ.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Thảo cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Cô từng nghĩ mình mất một gia đình.
Nhưng rồi cô nhận ra, thứ cô thực sự đánh mất chỉ là một cuộc hôn nhân không còn tình yêu.
Còn thứ cô tìm lại được chính là bản thân mình.
Chín tỷ đồng có thể thay đổi cuộc sống của một người, nhưng điều khiến Thảo thật sự bước sang trang mới không phải khoản tiền ấy.
Mà là khoảnh khắc cô đủ can đảm rời khỏi nơi không trân trọng mình.
Và đó cũng là bài học cay đắng nhất dành cho gia đình họ Trần:
Có những người khi còn ở bên cạnh, họ không biết trân trọng. Đến lúc mất đi rồi, dù có mang cả gia tài ra đánh đổi cũng chẳng thể mua lại một người từng hết lòng vì mình.