CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
LẤY CHỒNG TỶ PHÚ HÀN QUỐC, CÔ GÁI NGHÈO BÀNG HOÀNG PHÁT HIỆN BÍ MẬT KINH HOÀNG SAU CÁNH CỬA KHÓA KÍN
Hạ Vy vừa tròn 23 tuổi, lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng ven biển miền Trung. Từ nhỏ, cô đã quen với những ngày phải chắt chiu từng đồng, chưa bao giờ dám nghĩ có một ngày mình được đặt chân vào những nơi xa hoa mà trước đây chỉ thấy trên phim ảnh.
Cho đến khi cô gặp Kang Minseok.
Anh là một doanh nhân người Hàn Quốc, xuất thân từ một gia tộc kinh doanh lâu đời. Minseok hơn Vy vài tuổi, nói chuyện điềm đạm, luôn cư xử lịch thiệp và đặc biệt chưa từng tỏ thái độ coi thường hoàn cảnh của cô.
Những lần hẹn hò, anh thường mang đến cho Vy những món quà đắt tiền. Khi thì một chiếc đồng hồ hàng hiệu, khi là chiếc túi mà cô chỉ từng nhìn thấy qua quảng cáo. Có lần, anh còn âm thầm trả hết khoản nợ viện phí của mẹ cô.
Vy từng nghĩ mình may mắn đến mức không thể tin nổi.
Cô đã gặp được người đàn ông trong mơ.
Sau gần một năm yêu nhau, Minseok cầu hôn.
Đám cưới được tổ chức tại một khu nghỉ dưỡng hạng sang bên bờ biển Jeju. Hàng trăm vị khách xuất hiện trong những bộ trang phục sang trọng, xe sang nối dài trước sảnh tiệc. Đối với Vy, tất cả giống như một giấc mơ mà cô không dám tỉnh lại.
Bảy ngày sau đám cưới, cô theo chồng trở về Hàn Quốc.
Vy cứ nghĩ cuộc sống mới của mình sẽ bắt đầu bằng những ngày tháng hạnh phúc.
Nhưng ngay khi chiếc xe chạy qua cánh cổng sắt cao hơn hai mét của gia tộc Kang, cô đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Tòa biệt thự nằm tách biệt trên một quả đồi ngoại ô Seoul. Xung quanh là rừng cây dày đặc, phía trước không có hàng xóm, phía sau cũng chẳng có bất kỳ căn nhà nào.
Minseok đặt tay lên vai vợ.
“Vy, từ hôm nay em là người nhà họ Kang. Có vài quy tắc em phải nhớ.”
Vy bật cười.
“Quy tắc gì nghiêm trọng đến vậy?”
Minseok không cười.
“Không tự ý đi vào khu nhà phía Tây. Không hỏi những chuyện không liên quan đến mình. Và nếu ban đêm nghe thấy tiếng động lạ… tuyệt đối đừng mở cửa.”
Nụ cười trên môi Vy lập tức tắt.
Cô nhìn chồng, tưởng anh đang nói đùa.
Nhưng ánh mắt Minseok lúc ấy hoàn toàn nghiêm túc.
Bên trong biệt thự rộng đến mức Vy có cảm giác mình đang bước vào một khách sạn cổ kính hơn là nhà riêng.
Mẹ chồng cô, bà Kang Hyejin, ngồi chờ ở phòng khách.
Bà khoảng ngoài năm mươi, ăn mặc sang trọng nhưng khuôn mặt lạnh lùng đến khó gần. Bà chỉ nhìn Vy vài giây rồi quay sang người giúp việc.
“Đưa phòng cho con bé.”
Không một lời chúc mừng.
Không một câu hỏi han.
Em gái Minseok là Kang Yerin cũng có mặt ở đó. Cô gái trẻ hơn Vy vài tuổi, từ đầu đến cuối gần như không nhìn thẳng vào chị dâu.
Điều kỳ lạ nhất là mỗi khi nghe nhắc đến khu nhà phía Tây, sắc mặt Yerin lại thay đổi.
Đêm đầu tiên, Vy nằm cạnh chồng nhưng mãi không ngủ được.
Khoảng hai giờ sáng, cô bất ngờ nghe thấy tiếng động.
Cộc… cộc… cộc…
Ba tiếng gõ vang lên rất chậm.
Vy mở mắt.
Âm thanh dường như phát ra từ cuối hành lang.
Cô lay nhẹ Minseok.
“Anh… anh có nghe thấy không?”
Minseok mở mắt, im lặng vài giây rồi đáp:
“Đừng quan tâm.”
“Nhưng hình như có người đang gõ cửa.”
“Không có ai đâu.”
Giọng anh lạnh hẳn.
Vy kéo chăn lên, cố nhắm mắt.
Nhưng vài phút sau, âm thanh lại xuất hiện.
Lần này không phải tiếng gõ.
Mà là tiếng kim loại kéo lê trên nền đá.
Két… két…
Két…
Âm thanh kéo dài rồi dừng ngay trước cửa phòng cô.
Vy nín thở.
Cô định bước xuống giường thì Minseok bất ngờ nắm chặt cổ tay cô.
“Anh đã bảo em rồi.”
Đó là lần đầu tiên Vy thấy chồng mình thực sự sợ hãi.
Sáng hôm sau, cô hỏi người giúp việc.
Người phụ nữ trung niên lập tức cúi đầu.
“Cô chủ đừng hỏi.”
“Tại sao?”
“Ở căn nhà này, có những chuyện biết càng ít càng tốt.”
Nói xong, bà vội vàng rời đi.
Ba ngày sau, chuyện kỳ lạ thứ hai xảy ra.
Vy tình cờ phát hiện một cánh cửa nhỏ nằm cuối hành lang tầng hai. Trên cửa có một chiếc khóa điện tử hiện đại, nhưng bên cạnh lại treo một tấm bảng cũ đã bạc màu.
Cô vừa định tiến lại gần thì Yerin xuất hiện.
“Chị đang làm gì vậy?”
Vy giật mình.
“Chị chỉ tò mò thôi.”
Yerin nhìn cánh cửa, môi run nhẹ.
“Đừng bao giờ mở nó.”
“Tại sao?”
“Bởi vì người cuối cùng mở cánh cửa ấy… đã biến mất.”
Vy sững người.
“Em nói gì?”
Yerin không trả lời.
Cô chỉ nhìn Vy bằng ánh mắt thương hại rồi bỏ đi.
Tối hôm đó, Vy không thể ngủ.
Cô bắt đầu nhớ lại những điều bất thường trong căn nhà.
Những người giúp việc luôn tránh tầng hai sau 10 giờ tối.
Mẹ chồng chưa bao giờ bước vào khu phía Tây.
Yerin luôn tỏ ra hoảng sợ mỗi khi nghe tiếng chuông điện thoại từ một số máy cố định.
Và đặc biệt…
Minseok thường xuyên thức dậy lúc gần ba giờ sáng rồi biến mất khoảng vài chục phút.
Đêm thứ tư, Vy quyết định đi theo chồng.
Cô nhìn thấy Minseok rời khỏi phòng, đi xuống cầu thang rồi bước về phía khu nhà phía Tây.
Vy lặng lẽ bám theo.
Anh đứng trước cánh cửa sắt.
Một người đàn ông mặc vest đen từ trong bóng tối bước ra.
Hai người nói chuyện rất nhỏ.
Vy chỉ nghe được một câu.
“Cô ấy đã bắt đầu hỏi rồi.”
Minseok im lặng hồi lâu.
Sau đó anh đáp:
“Đừng động vào cô ấy.”
Vy chết lặng.
“Cô ấy” mà họ nói…
Chắc chắn là cô.
Cô lùi lại một bước.
Chiếc bình hoa phía sau vô tình bị va trúng.
Choang!
Hai người phía trước đồng loạt quay lại.
Vy hoảng hốt chạy về phòng.
Nhưng khi cô vừa đóng cửa, Minseok đã đứng ngay phía sau.
“Em nghe được bao nhiêu?”
Vy run rẩy.
“Anh… anh đang giấu em chuyện gì?”
Minseok không trả lời.
Anh chỉ nhìn cô rất lâu.
Sau đó nói một câu khiến Vy lạnh người:
“Anh cưới em không phải chỉ vì tình yêu.”
Đêm ấy, Vy gần như thức trắng.
Sáng hôm sau, cô quyết định rời khỏi nhà.
Nhưng khi vừa xuống đến sảnh, bà Kang đã đứng chờ.
“Con muốn đi đâu?”
“Về Việt Nam.”
“Không được.”
Vy sững lại.
“Mẹ không có quyền giữ con.”
Bà Kang nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.
“Con nghĩ chúng ta muốn giữ con ở đây sao?”
“Vậy tại sao?”
Bà im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Bởi vì nếu con rời khỏi đây lúc này, người gặp nguy hiểm không chỉ có con.”
Vy không hiểu.
Cho đến khi bà đưa cho cô một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là hàng chục tấm ảnh cũ.
Vy cầm tấm đầu tiên lên.
Một cô gái trẻ đứng trước biệt thự nhà họ Kang.
Gương mặt cô gái ấy…
Giống Vy đến mức đáng sợ.
Vy run tay.
“Đây là ai?”
Bà Kang đáp:
“Con gái ruột của chị gái ta.”
Vy lật tiếp những tấm ảnh.
Càng xem, cô càng bàng hoàng.
Người phụ nữ trong ảnh không chỉ có khuôn mặt giống cô. Cô ấy còn có một vết bớt nhỏ ở cổ tay trái, giống hệt Vy.
“Cô ấy đâu rồi?”
Bà Kang nhắm mắt.
“Đã mất tích mười hai năm trước.”
Vy đứng chết lặng.
Lúc này, Minseok bước vào.
Anh nhìn mẹ rồi nhìn vợ.
Cuối cùng, anh nói:
“Anh cần nói cho em toàn bộ sự thật.”
Minseok kể rằng mười hai năm trước, gia đình Kang từng xảy ra một vụ bê bối lớn. Một thành viên trong gia tộc đã chiếm đoạt tài sản và tìm cách đổ tội cho người khác.
Người phụ nữ mất tích năm đó chính là người nắm giữ bằng chứng.
Cô ấy từng có một cô con gái nhỏ.
Đứa trẻ được bí mật đưa sang Việt Nam nuôi dưỡng.
Đứa trẻ ấy…
chính là Vy.
Vy bàng hoàng đến mức không thở nổi.
“Vậy… anh cưới em vì em là con gái của cô ấy?”
Minseok cúi đầu.
“Ban đầu, đúng.”
Một giọt nước mắt lăn xuống má Vy.
“Còn bây giờ?”
Minseok nhìn thẳng vào cô.
“Bây giờ anh không muốn em rời khỏi anh nữa.”
Vy bật khóc.
Cô không biết mình nên tin anh hay căm hận anh.
Nhưng bí mật lớn nhất vẫn còn nằm sau cánh cửa phía Tây.
Đêm hôm đó, Yerin tìm đến phòng Vy.
Cô đưa cho chị dâu một chiếc chìa khóa.
“Chị phải biết sự thật.”
Hai người cùng đi xuống khu phía Tây.
Cánh cửa mở ra.
Bên trong không phải phòng tra tấn hay thứ gì kinh khủng như Vy tưởng.
Đó là một căn phòng lưu trữ.
Trên tường treo đầy hồ sơ, ảnh chụp và tài liệu.
Ở chính giữa căn phòng có một chiếc máy ghi âm cũ.
Yerin bật nó lên.
Giọng một người phụ nữ vang ra, run rẩy nhưng rõ ràng.
“Nếu một ngày có người tìm thấy bản ghi âm này, xin hãy bảo vệ con gái tôi.”
Vy đứng bất động.
Đó là giọng của mẹ ruột cô.
Người phụ nữ trong đoạn ghi âm nói rằng bà đã phát hiện một đường dây biển thủ tiền trong tập đoàn gia đình Kang. Vì muốn bảo vệ con gái, bà buộc phải gửi đứa trẻ sang Việt Nam rồi tự mình biến mất.
Nhưng trước khi biến mất, bà đã để lại toàn bộ bằng chứng.
Kẻ đứng sau mọi chuyện không phải bà Kang.
Cũng không phải Minseok.
Mà là người chú ruột của Minseok – Kang Taesung, người từng giữ chức chủ tịch tập đoàn.
Ông ta đã lợi dụng quyền lực để che giấu mọi chuyện suốt hơn một thập kỷ.
Điều đáng sợ hơn là ông ta vừa biết Vy đã trở về.
Và ông ta đang chuẩn bị ra tay.
Ngay lúc ấy, điện trong biệt thự đột ngột tắt.
Yerin nắm chặt tay Vy.
Từ ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Một bóng người đứng sau lớp kính mờ.
Vy nghe thấy giọng đàn ông:
“Cuối cùng cũng tìm thấy cô.”
Minseok lao đến kéo Vy ra phía sau.
Một cuộc đối đầu xảy ra ngay trong đêm.
Nhờ những bằng chứng được mẹ ruột Vy để lại, toàn bộ sự thật cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng. Kang Taesung bị bắt cùng những người từng giúp ông ta che giấu vụ việc.
Sau tất cả, Vy đứng trước ngôi mộ của mẹ ruột.
Minseok đứng cách cô vài bước, không dám tiến lại gần.
Vy im lặng rất lâu rồi nói:
“Em từng nghĩ anh là người đưa em từ nghèo khó đến một cuộc đời trong mơ.”
Minseok cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
“Nhưng hóa ra anh cũng là người đưa em vào nơi khiến em sợ hãi nhất.”
Anh không phủ nhận.
Vy lau nước mắt.
“Em cần thời gian.”
“Anh sẽ chờ.”
Ba tháng sau, Vy trở về Việt Nam.
Cô không mang theo những món trang sức đắt tiền, cũng không lấy bất kỳ tài sản nào của gia đình Kang.
Cô chỉ giữ lại chiếc máy ghi âm của mẹ.
Vy bắt đầu xây dựng một cuộc sống mới bằng chính đôi tay mình.
Còn Minseok thỉnh thoảng vẫn gửi cho cô một tin nhắn ngắn.
Không ép buộc.
Không giải thích.
Chỉ đơn giản là:
“Anh vẫn ở đây.”
Một năm sau, Vy trở lại Hàn Quốc.
Không phải vì tiền bạc.
Không phải vì gia tộc Kang.
Mà vì cô đã nhận ra một điều.
Có những sự thật dù đau đớn đến đâu vẫn tốt hơn một cuộc đời sống trong dối trá.
Cô gặp Minseok tại chính khu vườn nơi hai người từng nói chuyện lần đầu.
Vy nhìn anh rồi mỉm cười.
“Lần này, nếu chúng ta bắt đầu lại, anh không được giấu em bất cứ điều gì.”
Minseok bật cười, đôi mắt đỏ hoe.
“Anh hứa.”
Vy đưa tay cho anh.
Không phải bàn tay của cô gái nghèo năm nào.
Mà là bàn tay của một người phụ nữ đã bước qua sợ hãi, phản bội và những bí mật gia đình.
Phía sau họ, căn biệt thự vẫn nguy nga như trước.
Nhưng với Vy, nơi đó không còn là một nhà tù dát vàng.
Bởi cô đã biết rằng thứ quyết định giá trị của một cuộc đời không phải căn nhà rộng bao nhiêu, tài sản nhiều đến mức nào…
mà là mình có đủ can đảm để tự lựa chọn số phận của chính mình hay không.