Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Trước lúc nhắm mắt, bố nắm chặt tay tôi, dặn đi dặn lại: “Toàn bộ di sản bố để lại cho con, nhưng tuyệt đối đừng để chồng con biết.” Khi ấy tôi chỉ nghĩ ông quá đa nghi. Thế nhưng đúng một năm sau, khi sự thật phơi bày, tôi mới thấm thía rằng lời dặn cuối cùng của bố đã cứu cả cuộc đời mình…

Chương 1: Bóng Tối Dưới Đèn
“…Anh… anh chỉ muốn mời em uống một ly trà sữa thôi.”
Ký ức đẹp đẽ năm mươi sáu tuổi thanh xuân ấy bỗng chốc ùa về, xoa dịu đi chút hoang mang dấy lên trong lòng tôi lúc chiều. Tôi nhìn gương mặt mệt mỏi nhưng hiền lành của Trần Việt dưới ánh đèn cam ấm áp của căn bếp, thầm trách bản thân đã quá nhạy cảm. Bố tôi dù sao cũng qua đời vì ung thư gan giai đoạn cuối, những ngày cuối đời độc tố phát tác làm ảnh hưởng thần kinh là điều bác sĩ từng cảnh báo. Lời dặn đó chắc chắn chỉ là sự mê phảng phất của một người già hoảng loạn trước cái chết.
Nhưng cuộc sống bình yên ấy chỉ kéo dài được đúng ba tháng.
Khoảng giữa mùa thu, Trần Việt đột ngột trở về nhà với vẻ mặt hớn hở chưa từng có. Anh ôm chồm lấy tôi từ phía sau khi tôi đang nhặt rau trong bếp, giọng nói run rẩy vì phấn khích:
“Uyển Uyển! Cơ hội đến rồi! Sếp tổng vừa gật đầu cho anh tham gia vào dự án đầu tư chuỗi phân phối nông sản công nghệ cao. Nếu anh góp được 1,5 tỷ đồng vốn đối ứng, anh sẽ được chia 15% cổ phần quản lý và leo lên ghế Giám đốc vận hành khu vực!”
Tôi khựng lại, xoay người nhìn anh: “1,5 tỷ? Số tiền lớn như vậy chúng ta lấy đâu ra? Tiền tiết kiệm của hai đứa cộng lại chưa đầy 300 triệu mà?”
Trần Việt nắm lấy hai tay tôi, ánh mắt rực lên sự khao khát đến kỳ lạ: “Chúng ta có thể thế chấp căn nhà này vay ngân hàng! Hoặc… Uyển Uyển, bố em mất để lại cho em bao nhiêu tiền tiết kiệm? Anh nhớ bố cả đời làm giáo viên, lại sống một mình nhiều năm, thế nào cũng phải có vài trăm triệu chứ?”
Sống lưng tôi bỗng dưng lạnh ngắt.
Câu hỏi của anh tựa như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu tôi. Mảnh giấy của bố, cuốn sổ da bò với dòng chữ nguệch ngoạc “Hãy cẩn thận với người bên cạnh con” lập tức hiện lên rõ mùng một trong tâm trí.
Tôi cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, gạt tay anh ra rồi thở dài: “Anh nghĩ đi đâu vậy? Bố bị bệnh hiểm nghèo nửa năm trời, tiền thuốc nom, tiền giường bệnh dịch vụ, rồi chi phí tang lễ tốn kém bao nhiêu anh là người cùng em chi trả mà? Bố chỉ để lại căn nhà cũ nghèo nàn đó, ngoài ra tiền tiết kiệm chẳng còn được bao nhiêu, chỉ đủ lo tiền giỗ chạp sau này thôi.”
Ánh mắt Trần Việt trong một khoảnh khắc thoáng qua sự thất vọng tột cùng, thậm chí là một tia giận dữ vụt tắt rất nhanh. Anh gượng cười, xoa đầu tôi: “Anh chỉ hỏi thế thôi mà. Em đừng buồn, không có thì thôi, anh tính cách khác.”
Đêm đó, Trần Việt đợi tôi ngủ say rồi lặng lẽ đứng dậy đi ra ban công nghe điện thoại.
Tôi vốn là người thính ngủ. Tiếng gió đêm lùa qua khe cửa hòa lẫn với giọng nói thì thầm nhưng đầy cằn cọt của chồng tôi:
“Tôi đã dò hỏi rồi, cô ta bảo không có tiền… Không thể nào, lão già đó cả đời chắt bóp, lại có tiền đền bù giải tỏa mảnh đất ở quê năm ngoái, ít nhất phải có cả triệu tệ… Được rồi, cô cho tôi thêm chút thời gian, tôi sẽ tìm cách lục soát căn nhà cũ của ông ta.”
Toàn bộ thân thể tôi như rơi xuống hố băng sâu vạn trượng. Tôi nằm ngửa trên giường, hai mắt trố nhìn lên trần nhà tối om, trái tim đập liên hồi như muốn nát vụn trong lồng ngực.
Hóa ra, Trần Việt biết về khoản tiền đền bù ở quê của bố tôi. Hóa ra, sự ân cần, túc trực bên giường bệnh của anh suốt nửa năm qua không phải vì lòng hiếu thảo, mà là sự rình rập của một con sói đợi người già trút hơi thở cuối cùng!
Chương 2: Cuộc Điều Tra Lặng Lẽ
Sáng hôm sau, tôi vẫn vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiễn Trần Việt đi làm như thường lệ.
Ngay khi bóng dáng anh vừa khuất sau cánh cửa thang máy, tôi lập tức gọi điện xin nghỉ phép ba ngày ở nhà xuất bản. Tôi biết, nếu bố đã để lại lời dặn “Một năm sau con sẽ tự hiểu”, thì chắc chắn trong căn nhà cũ hoặc trong quá khứ của Trần Việt còn chứa đựng những bí mật kinh hoàng hơn nhiều.
Tôi bắt xe đến thẳng căn nhà cũ ở tầng sáu.
Lần này, tôi không chỉ ngồi thẫn thờ. Tôi bắt đầu lục soát tỉ mỉ từng ngóc ngách. Trong tủ sách lịch sử của bố, đằng sau những cuốn niên giám dày cộp, tôi tìm thấy một chiếc hộp sắt khóa bằng khóa số. Mật mã là ngày sinh nhật của tôi.
Lạch cạch.
Chiếc hộp mở ra. Bên trong không có tiền, mà là một tệp tài liệu dày cùng vài thẻ nhớ USB và một tệp ảnh chụp lén.
Tôi mở từng tấm ảnh ra xem. Trên ảnh là Trần Việt, nhưng bên cạnh anh không phải là tôi, mà là một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc sành điệu, tay bế một đứa trẻ khoảng hai tuổi. Những bức ảnh được chụp ở rất nhiều nơi: tại một khu chung cư cao cấp ở quận mới, tại trung tâm thương mại, và thậm chí là tại sảnh một khách sạn hạng sang!
Tờ giấy kẹp bên dưới là báo cáo điều tra của một công ty thám tử tư mà bố tôi đã thuê sáu tháng trước khi ông qua đời!
Những dòng chữ trên báo cáo như những lưỡi dao tàn nhẫn phanh phuy toàn bộ sự thật:
Trần Việt đã ngoại tình từ ba năm trước — ngay sau khi chúng tôi kết hôn không lâu. Người phụ nữ trong ảnh tên là Lâm Thảo, vốn là nhân viên cũ của anh ta. Hai người đã có với nhau một đứa con trai hai tuổi.
Đáng sợ hơn, căn hộ cao cấp mà Lâm Thảo đang ở là do Trần Việt đứng tên vay trả góp. Để nuôi “tổ ấm thứ hai” này cùng thói ăn xài hoang phí của người tình, Trần Việt đã lén lút dính vào nợ nần lãi xóm và các quỹ đầu tư ảo trên mạng.
Bố tôi vô tình phát hiện ra sự thật này khi ông đi khám bệnh và bắt gặp Trần Việt đang hớn hở đưa người phụ nữ đó đi khám thai định kỳ tại cùng một bệnh viện!
Biết mình bị ung thư không sống được bao lâu, bố đã âm thầm thuê thám tử theo dõi. Ông biết nếu ông giao số tiền 1.200.000 tệ (khoảng 4,2 tỷ VNĐ) cho tôi lúc đó, Trần Việt sẽ dùng mọi thủ đoạn — từ ngon ngọt dụ dỗ đến đe dọa — để cướp sạch số tiền đó đem đi trả nợ và nuôi mẹ con nhân tình.
Đó là lý do bố bắt tôi phải giấu kín. Ông dùng thời hạn “một năm” như một phép thử, để thời gian và sự túng thuẫn của Trần Việt tự bóc trần bộ mặt thật của anh ta trước mắt tôi!
Tôi ôm chặt tệp hồ sơ vào lòng, gục đầu xuống bàn làm việc của bố mà khóc nấc lên từng hồi.
Bố ơi… Cho đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, khi phải chống chọi với những cơn đau xé ruột xé gan của bệnh tật, bố vẫn lặng lẽ một mình gánh chịu sự cay đắng này để che chở cho đứa con gái ngây thơ của bố…
Chương 3: Kịch Bản Của Kẻ Phản Bội
Nước mắt lau khô, trong lòng tôi chỉ còn lại sự lạnh lẽo và căm phẫn đến tột cùng.
Tôi lấy thẻ nhớ USB ra, cắm vào chiếc máy tính xách tay mang theo. Bên trong là các đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa bố tôi và Trần Việt trong những ngày ông nằm viện, do bố lén ghi lại.
Trong file ghi âm cuối cùng, tiếng thở thoi hóp của bố vang lên: “Trần Việt… Tôi biết hết chuyện của cậu và cô Lâm rồi…”
Giọng Trần Việt từ kinh ngạc chuyển sang lạnh tanh, trơ tráo: “Bố biết rồi thì tôi cũng chẳng giấu nữa. Bố sống chẳng được mấy ngày nữa đâu. Mau đưa cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ nhà cho tôi. Uyển Uyển là đứa ngốc, nó nghe lời tôi tuyệt đối. Nếu bố ngoan ngoãn đưa tiền, tôi hứa sẽ đối xử tốt với nó đến hết đời, không để nó biết chuyện. Bằng không, sau khi bố chết, tôi sẽ ly hôn, khiến nó tán gia bại sản!”
Tiếng bố tôi ho hắng dữ dội trong đĩa ghi âm: “Cậu… cậu là đồ thú vật! Tôi sẽ không cho cậu một xu nào hết!”
“Hừ, lão già cổ củ. Để xem ông giấu được bao lâu!”
Đoạn ghi âm kết thúc bằng tiếng cửa phòng bệnh đóng sầm lại.
Tôi run rẩy toàn thân. Hóa ra những đêm Trần Việt túc trực ngoài hành lang bệnh viện, thức đến thâm quầng mắt không phải vì chăm sóc bố tôi, mà là để đe dọa, tra tấn tinh thần một người già đang trên giường bệnh! Hóa ra cái chết đột ngột của bố tôi hôm đó… có thể liên quan đến sự kích động mà tên ác thú này gây ra!
Tôi nắm chặt chiếc USB trong tay, đôi mắt rực lên ngọn lửa thù hận.
Tôi không thể ly hôn một cách êm đẹp. Tôi không thể để kẻ đã gián tiếp hại chết bố tôi, lừa dối tôi suốt ba năm trời được sống hạnh phúc bên nhân tình và đứa con riêng của anh ta!
Tôi bắt đầu vạch ra một kế hoạch.
Tôi dùng điện thoại chụp lại toàn bộ tài liệu, sao chép các file ghi âm sang nhiều thiết bị lưu trữ khác nhau. Sau đó, tôi quay trở lại căn nhà của hai vợ chồng, cất kỹ chiếc hộp sắt vào một nơi tuyệt đối an toàn.
Tối hôm đó, tôi chủ động nấu một mâm cơm thật ngon.
Khi Trần Việt trở về nhà với vẻ mặt ủ dột vì áp lực nợ nần, tôi rót cho anh ta một ly rượu, rồi giả vờ bối rối nói:
“Anh Việt… Thật ra hôm qua anh hỏi làm em suy nghĩ mãi. Tối nay em dọn dẹp lại đồ đạc cũ của bố, vô tình tìm thấy một chiếc chìa khóa và mảnh giấy ghi địa chỉ một két sắt gửi tại ngân hàng…”
Ánh mắt Trần Việt lập tức sáng rực lên như con thú thấy mồi: “Két sắt?! Mảnh giấy ghi gì hả em?!”
Tôi ấp úng: “Mảnh giấy ghi là bố gửi tiết kiệm và một số vàng miếng trong đó… Nhưng bố dặn phải đúng một năm sau ngày mất của bố, em mới được mang giấy chứng tử và chìa khóa đến ngân hàng rút ra…”
Trần Việt thở dốc vì sung sướng. Anh ta lao lại ôm chồm lấy tôi, hôn tới tấp lên mặt tôi: “Trời ơi! Uyển Uyển của anh đúng là thần tài! Đúng một năm sao?! Còn hai tháng nữa là tròn một năm ngày mất của bố rồi!”
“Nhưng anh phải hứa với em,” Tôi giả vờ nũng nịu, tựa đầu vào ngực anh ta, giấu đi ánh mắt ghê tởm: “Số tiền đó là di sản cuối cùng của bố, anh chỉ được dùng một phần để đầu tư thôi đấy nhé.”
“Anh hứa! Anh hứa mà!” Trần Việt ôm chặt lấy tôi, nhưng anh ta đâu biết rằng, nụ cười trên môi tôi lúc này là nụ cười của một kẻ chuẩn bị đưa anh ta xuống địa ngục.
Chương 4: Đòn Trả Đũa Hoàn Hảo
Hai tháng tiếp theo trôi qua trong sự chịu đựng khủng khiếp của tôi.
Để giữ chân Trần Việt và khiến anh ta hoàn toàn bộc lộ bản chất, tôi tiếp tục đóng vai người vợ ngoan ngoãn, ngơ ngác.
Trần Việt vì ngỡ tưởng sắp vơ vét được 1,2 tỷ đồng cùng số vàng miếng hư cấu từ di sản của bố tôi, anh ta đã mạo hiểm vay nóng 800 triệu tệ từ giới xã hội đen với lãi suất cắt cổ để đặt cọc cho dự án ảo và mua một chiếc xe xe mui trần tặng cô nhân tình Lâm Thảo nhằm phô trương thanh thế.
Anh ta tự tin rằng chỉ cần đúng ngày tròn một năm giỗ bố tôi, anh ta sẽ cuỗm sạch số tiền trong két sắt ngân hàng để trả nợ và sống đời đế vương.
Và rồi, ngày tròn một năm cũng đã đến.
Đó là một ngày mùa đông lạnh giá, tuyết rơi lâm râm khắp thành phố.
Trần Việt ăn mặc chỉnh tề, lái chiếc xe mới mua đưa tôi đến ngân hàng thương mại lớn nhất trung tâm thành phố. Anh ta tung tăng bước đi bên cạnh tôi, gương mặt không giấu nổi sự tham lam và đắc thắng.
“Uyển Uyển, em cầm chìa khóa và giấy tờ chưa?” Anh ta liên tục nhắc nhở.
“Em cầm đủ rồi,” Tôi thản nhiên đáp.
Chúng tôi được nhân viên ngân hàng dẫn vào phòng dịch vụ khách hàng ưu tiên ở tầng hai.
Ngay khi vừa bước vào phòng VIP, bước chân của Trần Việt đột ngột khựng lại. Gương mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy như cầy sấy!
Trong phòng VIP không chỉ có giám đốc ngân hàng, mà còn ngồi đó:
-
Hai cán bộ công an mặc sắc phục thuộc Đội Điều tra Tội phạm về Kinh tế.
-
Luật sư đại diện của tôi cùng tệp hồ sơ dày cộp.
-
Lâm Thảo — cô nhân tình của anh ta — đang bế đứa con nhỏ, vẻ mặt hoảng loạn vì bị công an triệu tập!
-
Toàn bộ ban giám đốc công ty nơi Trần Việt đang làm việc!
“Trần… Trần Việt… Chuyện này là sao?!” Lâm Thảo gào lên khi thấy anh ta bước vào.
Trần Việt hoảng hạo quay sang nhìn tôi, giọng nói run rẩy lạc đi: “Uyển Uyển… Em… em làm cái gì thế này?! Két sắt của bố đâu?!”
Tôi thong thả bước lại gần bàn làm việc, lấy từ trong túi xách ra không phải chìa khóa két sắt, mà là một chiếc loa cầm tay nhỏ cùng chiếc laptop.
tôi cắm USB vào laptop, bấm nút Play.
Âm thanh vang lên đập thẳng vào màng nhĩ của tất cả mọi người trong phòng VIP:
“Tôi biết rồi thì tôi cũng chẳng giấu nữa… Mau đưa cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ nhà cho tôi… Nếu bố ngoan ngoãn đưa tiền, tôi hứa sẽ đối xử tốt với nó… Bằng không, sau khi bố chết, tôi sẽ ly hôn, khiến nó tán gia bại sản!”
Giọng nói tráo trở, tàn nhẫn của Trần Việt vang vọng khắp căn phòng!
Lâm Thảo sững sờ nhìn Trần Việt. Ban giám đốc công ty lắc đầu khinh bỉ. Hai cán bộ công an lạnh lùng đứng dậy.
“Trần Việt,” Tôi bước lại gần anh ta, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đong đầy sự hoảng loạn và nhục nhã của người chồng ba năm gắn bó: “Anh tìm số tiền 1.200.000 tệ của bố tôi đúng không? Nó không nằm trong két sắt ngân hàng nào cả. Nó nằm trong cuốn sổ tiết kiệm mà bố tôi đã sang tên cho một mình tôi từ một năm trước!”
Tôi rút ra tệp tài liệu thứ hai:
“Ngoài ra, đây là bằng chứng anh đã lợi dụng chức vụ tại công ty để lập hồ sơ khống, tham ô 500 triệu tệ tiền quỹ dự án nhằm trả nợ lãi xóm và mua xe cho cô Lâm Thảo đây. Toàn bộ bằng chứng đã được luật sư của tôi gửi sang Cơ quan Điều tra!”
Oang!
Trần Việt ngã sụp xuống sàn gạch men bóng lộn của phòng VIP! Anh ta bò lại gần định nắm lấy vạt áo tôi, nhưng hai cán bộ công an đã lập tức bước tiến một bước, tra chiếc còng số 8 lạnh ngắt vào cổ tay anh ta!
“Trần Việt, anh bị bắt vì tội Tham ô tài sản và Đe dọa tống tiền người khác!” Cán bộ công an đanh thép tuyên bố.
“Uyển Uyển! Anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ! Xin em hãy cứu anh! Cho anh một cơ hội!” Trần Việt gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy đầm đìa trên gương mặt h hác.
Tôi cúi xuống, nhìn anh ta bằng ánh mắt hoàn toàn dửng dưng:
“Trần Việt, một năm trước, khi bố tôi trút hơi thở cuối cùng, anh đã nghĩ rằng anh là kẻ chiến thắng. Nhưng bố tôi đã nhìn thấu sự bẩn thỉu trong nhân cách của anh. Sự trừng phạt ngày hôm nay… là do chính anh tự tay chuốc lấy!”
Lâm Thảo thấy Trần Việt dính vào án hình sự và gánh khoản nợ khổng lồ từ giới xã hội đen lập tức bế con lao ra khỏi phòng, tuyên bố cắt đứt mọi liên lạc với anh ta.
Trần Việt bị công an áp giải đi trong sự nhục nhã tột cùng, trước sự chứng kiến và ghê tởm của đồng nghiệp và những người có mặt.
Chương 5: Ánh Sáng Sau Màn Đêm
Một tháng sau.
Tòa án nhân dân thành phố mở phiên tòa xét xử.
Với đầy đủ chứng cứ về tội Tham ô tài sản và tống tiền, Trần Việt bị tuyên phạt 8 năm tù giam, đồng thời phải bồi thường toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt của công ty. Để thi hành án, chiếc xe mới mua bị kê biên, căn nhà chung của chúng tôi bị phát mại để chia tài sản, nhưng phần của Trần Việt đã bị Tòa án phong tỏa toàn bộ để trả nợ cho các bên liên quan.
Tôi chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn, lấy lại họ gốc của mình và cắt đứt vĩnh viễn mọi liên hệ với gia đình họ Trần.
Chiều hôm đó, tuyết đã ngừng rơi. Bầu trời thành phố Nam Kinh trong xanh và khoáng đạt sau những ngày đông u uất.
Tôi cầm theo cuốn sổ tiết kiệm 1.200.000 tệ và chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ quay trở lại căn nhà ở tầng sáu của bố.
Tôi dùng chìa khóa mở cửa. Không khí trong nhà không còn cảm giác nặng nề, u tối như một năm trước nữa. Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều đông chiếu qua ô cửa kính, rọi sáng chiếc bàn làm việc gỗ và cây bút mực của bố.
Tôi mở ngăn kéo ra, đặt cuốn sổ tiết kiệm, chiếc chìa khóa cùng bản án của Tòa án vào bên trong chiếc hộp sắt.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế mây mà bố từng ngồi, nhấp một ngụm trà ấm, lòng tràn ngập sự bình yên và nhẹ nhõm chưa từng có.
Nước mắt tôi khẽ lăn dài trên gò má, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự đau khổ hay uất hận, mà là nước mắt của sự biết ơn sâu sắc.
Bố ơi…
Lời dặn cuối cùng của bố không chỉ bảo vệ số tiền 1.200.000 tệ — mồ hôi nước mắt cả đời bố dành dụm cho con. Lời dặn ấy đã bóc trần bộ mặt của một kẻ phản bội, giúp con tháo bỏ chiếc mạ vàng giả tạo của một cuộc hôn nhân dối lừa, và quan trọng nhất… lời dặn ấy đã cứu rỗi toàn bộ phần đời còn lại của con khỏi sự bi kịch và tăm tối!
Tiếng chuông giáo đường xa xa vang lên từng nhịp thanh thản.
Tôi đứng dậy, kéo rèm cửa ra để ánh nắng ngập tràn khắp phòng. Tôi biết, từ ngày hôm nay, tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới — một cuộc sống độc lập, kiêu hãnh và vững vàng, đúng như những gì bố luôn hằng mong ước!