CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Buổi chiều hôm ấy, khi anh nhân viên chuyển phát vừa đặt chiếc thùng carton trước cửa, tôi đã đoán ngay đó là quà của bà thông gia dưới quê gửi lên. Chỉ cần mở nắp ra, hương của mắm cá, ít tôm khô, rau mới cắt còn vương chút đất và mấy quả trứng gà ta đã lan khắp căn bếp.
Tôi còn chưa kịp sắp đồ ra thì Hương – con dâu tôi – đã khẽ nhăn mặt.
“Ôi mẹ ơi… lại là mấy món này nữa sao?”
Tôi nhìn sang, nhẹ nhàng đáp:
“Của bà ngoại các cháu gửi lên đấy.”
Hương không nói gì, chỉ tiến lại gần rồi cúi nhìn vào trong thùng.
Bên trong là vài bó cải xanh còn tươi nguyên, một túi khoai lang, mấy quả trứng được gói cẩn thận bằng giấy báo, một lọ mắm cáy và ít mực khô. Chẳng phải cao lương mỹ vị, chỉ toàn những thức quà quê mộc mạc.
Nhưng tôi hiểu, để gom được từng ấy thứ, bà đã phải dành dụm và chuẩn bị rất kỹ.
Hương khẽ lắc đầu.
“Nhà mình có thiếu gì đâu mà bà cứ gửi lên mãi thế hả mẹ?”
Tôi mỉm cười gượng.
“Có lẽ bà nhớ con cháu nên muốn san sẻ chút quà quê thôi.”
Nó lập tức ngắt lời.
“Nhớ thì nhớ, nhưng toàn gửi mấy thứ nặng mùi thế này. Vừa mất công, vừa không sạch sẽ.”
Nghe vậy, tôi chỉ biết im lặng.
Dù tôi và mẹ chồng trước đây cũng không quá gần gũi, nhưng tôi hiểu rằng những món đồ trong chiếc thùng ấy không đơn thuần là thức ăn. Đó là tất cả sự quan tâm mà người già ở quê có thể gửi gắm cho con cháu ở thành phố.
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, Hương cúi xuống, cầm túi mực khô lên xem qua rồi lập tức đặt xuống với vẻ khó chịu.
“Hay là bỏ hết đi mẹ.”
Tôi giật mình hỏi lại:
“Ý con là sao?”
“Thì đem vứt chứ còn sao nữa. Ăn mấy thứ này vừa không tốt, vừa làm cả nhà ám mùi.”
Tôi nhìn con dâu, chậm rãi nói:
“Nếu con không thích thì cứ để mẹ dùng.”
Nó bật cười.
“Mẹ vẫn ăn được mấy món này thật sao?”
Tôi chưa kịp đáp thì Hương đã khom người bưng cả chiếc thùng lên, đi thẳng ra phía thùng rác ngoài sân rồi đổ toàn bộ vào trong.
Tôi đứng chết lặng.
Những bó rau còn xanh, mấy quả trứng được gói cẩn thận, hũ mắm và túi mực khô lần lượt rơi xuống giữa đống rác sinh hoạt. Tim tôi như thắt lại. Tôi định chạy tới nhặt lên nhưng đã quá muộn, mọi thứ đều lấm bẩn.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Hương reo lên. Trên màn hình hiện dòng chữ: “Mẹ gọi.”
Nó vô tư bắt máy.
Ở đầu dây bên kia, bà ngoại vui vẻ hỏi:
“Con nhận được thùng đồ chưa? Mẹ phải dậy từ bốn giờ sáng mới ra chợ chọn được ít đồ ngon. Mấy quả trứng là gà nhà đẻ, còn rau mẹ vừa cắt ngoài vườn. Không biết các cháu có thích không?”
Nghe từng lời, gương mặt Hương dần cứng lại. Nó quay sang nhìn chiếc thùng rác vẫn còn mở nắp, đôi mắt bỗng đỏ hoe.
Một lúc lâu, nó mới nghẹn giọng đáp:
“Dạ… con nhận được rồi mẹ.”
Sau cuộc gọi, Hương lặng lẽ đi đến bên thùng rác. Nó cúi xuống, cố gắng nhặt lại những gì còn sạch. Tôi bước tới phụ một tay nhưng nhiều thứ đã không thể dùng được nữa.
Con bé ngồi thẫn thờ rất lâu rồi khẽ nói:
“Con xin lỗi mẹ… Con chỉ nghĩ đó là mấy món quê bình thường, chứ không hiểu để có được từng ấy đồ, bà đã mất bao nhiêu công sức.”
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai con.
“Thứ đáng quý nhất không phải là giá trị của món ăn, mà là tấm lòng của người gửi. Khi cha mẹ còn khỏe để nhớ đến con cháu, đó đã là một điều hạnh phúc.”
Vài ngày sau, Hương chủ động về quê. Nó tự tay mua ít quà mang biếu, ôm lấy mẹ và xin lỗi vì sự vô tâm của mình. Bà chỉ cười hiền, xoa đầu con dâu rồi bảo: “Biết sai là được rồi. Người một nhà, chẳng ai giận nhau mãi.”
Từ đó về sau, mỗi khi dưới quê gửi đồ lên, Hương luôn là người háo hức mở thùng đầu tiên. Nó cẩn thận rửa từng mớ rau, cất từng quả trứng vào tủ lạnh và còn gọi điện cảm ơn bà ngay trong ngày. Có lẽ đến lúc ấy, nó mới thật sự hiểu rằng, trong mỗi món quà quê mộc mạc không chỉ có thức ăn, mà còn chứa đựng cả nỗi nhớ, sự hy sinh và tình yêu thương lặng lẽ của một người mẹ dành cho gia đình mình.