CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
PHẦN 1: BÁT YẾN ĐỘC VÀ ĐÊM GIÔNG BÃO ĐỊNH MỆNH
Tôi đứng trước di ảnh của bà Thoa – người mẹ chồng quá cố. Khói nhang nghi ngút bay lên, che mờ khuôn mặt xám ngoét của bà ta trên tấm ảnh thờ. Lòng tôi tĩnh lặng, không có lấy một gợn sóng xót thương hay hối hận. Kẻ gieo gió thì gặt bão, quy luật nhân quả chưa từng bỏ sót một ai. Cách đây đúng ba ngày, chính người đàn bà này đã đẩy tôi vào đường cùng, và chính sự tham lam tột cùng của bà ta đã tự tay chôn vùi cả gia đình mình.
Tôi là Lam, 32 tuổi, người sáng lập và điều hành một chuỗi hệ thống phân phối hàng nhập khẩu có tiếng. Bốn năm trước, biến cố ập đến khi ba mẹ tôi đột ngột qua đời trong một tai nạn thảm khốc. Giữa lúc tôi cô độc, suy sụp và yếu đuối nhất, Thái xuất hiện. Hắn khi đó là một kỹ sư xây dựng có vẻ ngoài thư sinh, ăn nói điềm đạm và luôn tỏ ra là chỗ dựa vững chắc. Hắn từng đứng dưới mưa suốt ba tiếng đồng hồ chỉ để mua cho tôi bát cháo sườn lúc tôi ốm. Cảm động trước chân tình đó, tôi đồng ý kết hôn và đưa hắn về sống trong căn biệt thự rộng hơn 500m² của mình.
Không lâu sau lễ cưới, Thái ngỏ ý muốn đón mẹ và cô em gái tên Ngọc dưới quê lên sống cùng để “tiện chăm sóc”. Nghĩ rằng phụng dưỡng gia đình chồng là bổn phận, tôi vui vẻ đồng ý. Thế nhưng, tôi không ngờ mình đã rước một bầy sói vào nhà. Ngay ngày đầu tiên họ dọn đến, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện thì thầm của ba mẹ con trong phòng khách:
-
“Nhà cửa rộng như cung điện thế này, mẹ con mình từ nay đổi đời rồi!” – Ngọc trầm trồ.
-
“Đàn bà lấy chồng thì tài sản phải để chồng quản lý. Thằng Thái, mày phải tìm cách thu hết sổ sách, ép nó sang tên công ty dần đi. Nhớ lấy!” – Bà Thoa đanh giọng dặn dò con trai.
Dù đã đề phòng sau khi nghe những lời đó, tôi vẫn cố giữ hòa khí. Tôi chu cấp cho bà Thoa 50 triệu tiêu vặt mỗi tháng, mua sắm cho Ngọc những món đồ hiệu đắt tiền, lo cho nó học trường quốc tế và sắm cả xe hơi riêng. Nhưng lòng tham là một cái túi không đáy. Khi tôi mang thai đến tháng thứ ba, Thái bắt đầu thay đổi thái độ rõ rệt. Hắn thường xuyên đi sớm về muộn, nồng nặc mùi rượu, liên tục ép tôi ký vào các biên bản bàn giao cổ phần và chuyển nhượng quyền sở hữu căn biệt thự sang tên hắn với lý do “để anh tiện đầu tư dự án lớn”. Khi bị tôi dứt khoát từ chối, thái độ của cả nhà họ quay ngoắt 180 độ, không khí trong nhà lạnh lẽo và đầy sát khí.
Sự việc đẩy lên đỉnh điểm vào một tối thứ sáu trời đổ mưa xối xả. Thái gọi điện báo phải bay ra Hà Nội gấp để xử lý công việc của công ty xây dựng trong ba ngày. Bữa tối hôm đó ở nhà chỉ có tôi, bà Thoa và Ngọc. Không còn vẻ mặt cau có thường ngày, bà Thoa đon đả bưng ra một bát yến chưng nóng hổi:
-
“Lam, con dạo này xanh xao quá, lại đang mang bầu tháng thứ ba. Mẹ cất công chưng bát yến này, con ăn hết đi cho khỏe.”
Tin vào chút tình mẫu tử sót lại, tôi ăn hết bát yến mà không mảy may nghi ngờ, dù cảm nhận có vị đắng nhè nhẹ ở hậu vị. Nhưng ngay khi vừa bước lên cầu thang để về phòng ngủ, một cơn chóng mặt kinh hoàng ập đến. Đầu óc tôi quay cuồng, tay chân rụng rời không còn chút sức lực. Tôi ngã quỵ xuống sàn phòng ngủ, ý thức lơ mơ nhưng thính giác vẫn vô cùng nhạy bén. Từ phía cửa sổ sát đất, tôi nghe thấy tiếng thì thầm bàn tán của bà Thoa và Ngọc:
-
“Thuốc mê mà anh Thái gửi từ bạn hắn đúng là nhạy thật. Mẹ, con đã đặt xong thiết bị ghi hình khuất sau góc tủ rồi. Sáng mai khi cô ta tỉnh dậy, đối mặt với cảnh tượng hỗn loạn và đoạn video này, cô ta sẽ buộc phải ký giấy chuyển nhượng toàn bộ tài sản để giữ danh dự.”
-
“Thế còn cái thai trong bụng nó thì sao mẹ?” – Ngọc hỏi gặng.
-
“Kệ nó! Càng tốt, cho sảy luôn đi. Tao vốn dĩ chẳng ưa gì đứa cháu này. Đợi lấy được tiền, thằng Thái cưới đứa khác môn đăng hộ đối hơn.”
Hóa ra, chính người chồng đầu ấp tay gối của tôi là kẻ vạch ra kế hoạch tàn độc này. Họ đã thuê một nhóm người xấu ngoài xã hội chuẩn bị đột nhập vào phòng tôi để dàn dựng một kịch bản bỉ ổi. Tôi chỉ còn chưa đầy 15 phút trước khi hoàn toàn mất đi ý thức. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, bản năng sinh tồn và lòng căm thù đã cho tôi một sức mạnh phi thường. Tôi cắn thật mạnh vào đầu lưỡi mình. Vị máu tanh nồng trào ra, cơn đau buốt sộc thẳng lên đại não giúp tôi lấy lại chút tỉnh táo ngắn ngủi.
Tôi lết từng cm trên sàn nhà. Tôi biết nếu chạy ra ngoài lúc này, với cơ thể rã rời, tôi chắc chắn sẽ bị bắt lại. Nhìn thấy Ngọc đang nằm thảnh thơi bấm điện thoại dưới phòng khách và bà Thoa đang bận ra mở cửa sau cho đồng bọn, tôi đưa ra một quyết định táo bạo. Tôi cầm lấy bức tượng đồng trang trí nặng trịch trên bàn trang điểm, lảo đảo bước xuống cầu thang, tiếp cận Ngọc từ phía sau và giáng một đòn chí mạng vào gáy cô ta. Ngọc gục xuống ngay lập tức không kịp ú ớ một lời.
Bằng tất cả chút tàn lực còn lại, tôi kéo lê Ngọc lên tầng hai, đưa vào phòng ngủ của mình. Mỗi bậc cầu thang giống như một cực hình tra tấn, nhưng hình ảnh đứa con chưa chào đời bị họ rẻ rúng đã tiếp thêm ý chí cho tôi. Tôi đặt Ngọc lên chiếc giường cưới của mình, lột bỏ trang phục của cô ta để đánh tráo thân phận trong bóng tối, vò nát chăn ga để tạo hiện trường giả, rồi nhanh chóng khóa trái cửa phòng từ bên ngoài. Tôi lảo đảo bước xuống tầng hầm biệt thự, chui vào trong chiếc xe ô tô của mình, khóa chặt cửa xe và bật hệ thống camera giám sát trên điện thoại lên. Qua màn hình điện thoại, tôi thấy năm gã đàn ông bặm trợn, xăm trổ đầy mình được bà Thoa dẫn vào nhà bằng lối cửa sau. Chúng đi thẳng lên phòng ngủ của tôi. Cánh cửa phòng mở ra rồi đóng sập lại. Những âm thanh hỗn độn, thô bạo bắt đầu vang lên trong đêm tối…
PHẦN 2: QUẢ BÁO NHÃN TIỀN VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ ÁC
Gần 7 giờ sáng hôm sau, tiếng mưa ngoài trời đã dứt hoàn toàn, nhường chỗ cho những tia nắng sớm yếu ớt chiếu qua cửa kính tầng hầm. Từ màn hình camera, tôi thấy năm gã giang hồ lục tục rời khỏi căn phòng, nhanh chóng lén lút rút lui qua lối cửa sau như đã thỏa thuận. Ngay sau đó, bà Thoa bước ra từ phòng riêng của mình. Gương mặt bà ta lộ rõ vẻ đắc thắng, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiểm độc. Bà ta thong thả bước lên cầu thang tầng hai, tay cầm sẵn chiếc điện thoại để chuẩn bị ghi lại cảnh tượng “bắt gian tại trận” nhằm uy hiếp tôi.
Bà Thoa đập mạnh vào cánh cửa phòng ngủ vốn đã được tôi mở khóa sẵn từ trước:
-
“Đồ lăng loàn! Hôm nay tao phải cho mày biết thế nào là lễ độ!” – Bà ta hét lớn, đẩy mạnh cửa bước vào.
Thế nhưng, khi vừa nhìn rõ khung cảnh trên chiếc giường cưới, nụ cười trên môi bà Thoa lập tức đông cứng lại. Trên giường, người đang nằm co rúm, kiệt quệ với những vết thương bầm tím khắp cơ thể không phải là tôi, mà chính là Ngọc – đứa con gái cưng, niềm tự hào duy nhất của bà ta. Chiếc điện thoại trên tay bà Thoa rơi bộp xuống sàn nhà, vỡ tan tành.
-
“Ngọc… Ngọc ơi! Sao lại là con? Sao con lại ở đây?!” – Bà Thoa gào lên thảm thiết, lao đến ôm lấy cơ thể rệu rã của con gái.
Ngọc lúc này mới lờ mờ tỉnh dậy sau cú va đập và trận đòn roi ê chề đêm qua. Khi nhìn thấy mẹ mình, cô ta chỉ biết khóc nấc lên trong sự tủi nhục và hoảng loạn tột độ, miệng lắp bắp không thành tiếng. Nỗi đau đớn và sự ân hận muộn màng như hàng ngàn nhát dao đâm nát tâm can bà Thoa. Kế hoạch tàn độc do chính bà ta và con trai dựng lên để hủy hoại tôi, cuối cùng lại trút hoàn toàn lên đầu đứa con gái ruột thịt. Sự đả kích quá lớn khiến huyết áp bà ta tăng vọt, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi ngã quỵ xuống cạnh giường, lên cơn tai biến mạch máu não ngay tại chỗ. Do không được cấp cứu kịp thời, bà ta đã cắn lưỡi tự vẫn trong cơn quẫn bách và đau đớn tột cùng ngay trên sàn nhà dơ bẩn đó.
Lúc này, tôi bước ra khỏi tầng hầm, cơ thể vẫn còn mệt mỏi nhưng đầu óc hoàn toàn tỉnh táo. Tôi không hề run sợ, lập tức bấm số gọi cảnh sát và xe cấp cứu, đồng thời gửi toàn bộ file ghi âm cuộc đối thoại tối qua cùng dữ liệu camera an ninh trực tiếp đến cơ quan điều tra.
Hai tiếng sau, khi cảnh sát đang phong tỏa hiện trường và đưa Ngọc đi bệnh viện, Thái mới vội vã từ sân bay bắt taxi chạy về nhà. Hắn hớt hải lao vào phòng khách, vờ như không biết chuyện gì xảy ra:
-
“Lam! Có chuyện gì thế này? Mẹ và em gái anh làm sao vậy?!”
Tôi thản nhiên ngồi trên ghế sofa, nhấp một ngụm trà nóng, đưa mắt nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh băng:
-
“Anh không cần phải diễn nữa đâu, Thái ạ. Vở kịch của anh hạ màn rồi.”
Tôi xoay màn hình máy tính bảng về phía hắn. Trên đó là đoạn ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện của hắn với đồng bọn về việc mua thuốc mê và dàn dựng hiện trường, cùng với lời khai ban đầu của nhóm giang hồ vừa bị cảnh sát tóm gọn tại ngoại ô thành phố. Gương mặt thư sinh của Thái lập tức cắt không còn một giọt máu. Hắn quỳ sụp xuống chân tôi, ra sức van xin hòng thoát tội, nhưng tất cả đã quá muộn. Các chiến sĩ cảnh sát từ phía sau bước tới, khóa chặt tay hắn bằng chiếc còng số tám lạnh ngắt.
Đứng trước ngôi nhà giờ đây đã yên ắng trở lại, tôi khẽ xoa nhẹ lên bụng mình. Đứa con của tôi vẫn an toàn. Sóng gió đã qua, những kẻ thủ ác đã phải trả một cái giá vô cùng đắt cho lòng tham vô đáy của mình. Từ nay về sau, tôi sẽ chỉ sống vì bản thân và đứa con bé bỏng, bảo vệ sản nghiệp mà ba mẹ tôi đã để lại bằng cả mạng sống này.
