
Tôi ngồi lặng yên nhìn tờ đơn thỏa thuận đặt trên bàn, nơi chữ ký của Khánh đã khô mực từ lúc nào. Vết thương âm ỉ nơi mạn sườn khẽ nhói lên mỗi khi tôi thở dốc. Ba tháng trước, tôi bước vào phòng phẫu thuật để trao đi một phần cơ thể mình, giành giật lại sự sống cho người đàn ông đã cùng tôi đi qua hơn hai thập kỷ thanh xuân. Giờ đây, anh ngồi đối diện tôi, thong thả nhấp ngụm trà sớm, gương mặt hồng hào rạng rỡ đầy sinh khí.
Khánh nhìn tôi, đôi mắt sáng lên niềm vui của một người vừa được tái sinh: “Anh nghĩ kỹ rồi. Chúng ta dừng lại ở đây thôi em.”
Sự bình thản của tôi có lẽ nằm ngoài dự tính khiến anh khẽ chớp mắt ngỡ ngàng. Anh hắng giọng, hào hứng kể về việc sáng nay đã tự chạy bộ được quãng đường dài mà không còn mệt mỏi, rằng cuộc đời này quá ngắn ngủi để chôn vùi trong một cuộc hôn nhân không còn cảm xúc. Tôi cúi đầu nhìn bàn tay gầy gộc của mình – bàn tay từng thức thâu đêm lo toan viện phí, run rẩy ký vào giấy cam kết tự nguyện hiến tạng. Hóa ra, món quà sức khỏe tôi đánh đổi bằng cả mạng sống lại là chiếc chìa khóa để anh tự do bước đi.
“Em cũng nên nghĩ thoáng ra, ai rồi cũng phải sống cho bản thân mình,” Khánh nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Tôi không khóc, lòng trống rỗng đến lạ kỳ. Tôi thu dọn hành lý ngay trong ngày. Khánh không một lời giữ lại, chỉ gật đầu: “Thế cũng tốt.” Sự lạnh lùng ấy dập tắt chút hy vọng cuối cùng trong tôi. Tôi bước ra khỏi nhà, chỉ mang theo chiếc vali quần áo cũ và một chiếc USB màu bạc chứa đựng bí mật mà anh không bao giờ ngờ tới.
Chiếc taxi lăn bánh trong buổi chiều lộng gió. Tiếng chuông điện thoại vang lên, tin nhắn từ mẹ chồng gửi đến: “Con ra khỏi nhà chưa? Mọi chuyện vẫn theo đúng kế hoạch của mẹ con mình chứ?”
Tôi mỉm cười gõ nhanh dòng chữ trả lời: “Con đi rồi mẹ. Chúng ta bắt đầu thôi.”
PHẦN 2: ĐÒN PHẢN CÔNG VÀ CÁI KẾT ĐẮT GIÁ
Điểm đến của tôi không phải là bến xe về quê, mà là căn hộ của mẹ chồng ở trung tâm thành phố. Khi cánh cửa mở ra, bà ôm chặt lấy tôi, ánh mắt đầy xót xa cho đứa con dâu tội nghiệp. Ngồi đợi sẵn trong nhà là Luật sư Minh – người được chính mẹ chồng tôi âm thầm mời đến từ một tháng trước.
Trên bàn là tập hồ sơ dày cộm. Hóa ra, trong suốt thời gian Khánh nằm viện chờ tôi hiến thận, anh ta đã cùng nhân tình tên Thu Hà âm thầm tẩu tán tài sản chung, thậm chí còn cấu kết với một tay môi giới để làm giả chữ ký của tôi nhằm rút sạch tiền tiết kiệm ở ngân hàng. Đau lòng hơn, Khánh còn lén lấy đi chiếc vòng ngọc gia bảo – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố mà mẹ chồng tôi vô cùng trân quý – để đem đi cầm cố lấy tiền bao nuôi nhân tình.
“Mọi chứng cứ về việc chiếm đoạt tài sản, sao kê ngân hàng và giả mạo chữ ký đã hoàn tất,” Luật sư Minh điềm tĩnh nói. “Đặc biệt, chiếc USB của cô chứa toàn bộ file ghi âm cuộc gọi thỏa thuận của Khánh và nhân tình là đòn quyết định.”
Nút thắt được đẩy lên cao trào khi tôi mở đoạn video nhận được từ một số máy lạ trong USB. Đó là camera ẩn ở bãi đỗ xe bệnh viện trước ngày phẫu thuật một tuần. Trong clip, Khánh ôm eo Thu Hà, cười cợt: “Em yên tâm, con mụ đó thương anh hơn mạng sống. Anh chỉ cần diễn kịch đau đớn vài ngày là cô ta sẽ dâng thận ra ngay. Có sức khỏe rồi, anh sẽ danh chính ngôn thuận ly hôn, dâng toàn bộ tài sản cho em.”
Sự thật phơi bày trần trụi. Mẹ chồng tôi khóc nghẹn vì phẫn nộ, bà quyết định đứng ra làm chứng chống lại con trai ruột.
Sáng hôm sau, khi Khánh đang hí hửng cùng Thu Hà chuẩn bị ký hợp đồng mua căn hộ mới bằng số tiền tẩu tán được, luật sư của chúng tôi xuất hiện cùng lệnh phong tỏa khẩn cấp toàn bộ tài khoản từ tòa án. Cùng lúc đó, chiếc vòng ngọc gia bảo đã được cảnh sát thu hồi từ tiệm cầm đồ, trực tiếp khép Khánh vào hành vi trộm cắp tài sản gia đình có giá trị lớn.
Khi Khánh gọi điện cầu cứu mẹ trong hoảng loạn, bà chỉ lạnh lùng đáp: “Mẹ không có đứa con bất hiếu, bất nghĩa như con. Phần đời còn lại, hãy tự trả giá trong sự nghèo khó và tội lỗi đi.”
Mất đi gia đình, mất đi số tiền chiếm đoạt, và đối mặt với vòng lao lý, Khánh hoàn toàn sụp đổ. Còn tôi, tự do và thanh thản bước tiếp chương mới của cuộc đời bên cạnh người mẹ chồng vĩ đại.