CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bảy ngày theo đoàn khảo sát ở tỉnh xa trở về, điều đầu tiên tôi nhận được không phải lời hỏi han mà là tin căn hộ đứng tên mình đã bị mẹ chồng tự ý đem bán. Đáng nói hơn, đó là tài sản tôi mua bằng toàn bộ số tiền tích góp trước khi kết hôn. Chồng tôi chỉ hờ hững bảo rằng mọi chuyện đều vì gia đình, đừng làm ầm lên. Tôi không tranh cãi nửa lời. Việc đầu tiên tôi làm là gọi cho luật sư, nộp đơn khởi kiện hành vi tự ý định đoạt tài sản của người khác, đồng thời yêu cầu bên mua và công ty môi giới liên đới bồi thường tổng số tiền lên đến 6,8 tỷ đồng.
Đúng lúc mẹ chồng tức tối quăng mạnh tập hồ sơ chuyển nhượng xuống chiếc bàn gỗ giữa phòng khách thì tôi vẫn bình thản đứng trong bếp, khuấy nồi canh gừng vừa mới bắc lên.
Hơi nước nghi ngút bốc lên, phủ mờ cả ô cửa kính.
Chỉ ít phút trước, tôi vừa kéo chiếc vali từ sân bay về đến nhà sau chuyến công tác kéo dài tròn một tuần.
Người còn chưa kịp nghỉ ngơi, hành lý vẫn nằm nguyên cạnh cửa.
Ngay khi bước vào phòng khách, tôi đã nhận ra bầu không khí khác thường.
Bốn người ngồi sẵn như đang chờ tôi.
Mẹ chồng tôi, bà Ngọc Lan, ngồi thẳng lưng trên ghế sofa với vẻ mặt lạnh lùng.
Chồng tôi là Hoàng Nam thì cúi gằm, mắt dán vào điện thoại như thể không hề biết vợ vừa trở về.
Bên cạnh anh là một người đàn ông mặc vest, giới thiệu là nhân viên môi giới bất động sản.
Đối diện họ là một phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, nét mặt đầy căng thẳng, liên tục né tránh ánh mắt của tôi.
Thấy tôi bước vào, mẹ chồng cất giọng đều đều:
“Về rồi thì tốt. Lại đây ký giấy luôn.”
Tôi đặt bát canh xuống, chậm rãi tiến đến bàn.
Trước mặt tôi là ba bộ hồ sơ được sắp ngay ngắn.
Một hợp đồng chuyển nhượng nhà.
Một giấy xác nhận thanh toán của ngân hàng.
Và biên bản bàn giao căn hộ.
Phía người mua đã ký đầy đủ, chỉ còn ô dành cho chủ sở hữu vẫn để trống, cây bút đã đặt sẵn bên cạnh.
Tôi cầm tập hồ sơ lên.
Căn hộ số B1208.
Giá bán 3,35 tỷ đồng.
Đó chính là căn hộ tôi mua bằng tiền riêng trước khi kết hôn.
Căn hộ rộng gần sáu mươi mét vuông, nằm trong khu đô thị mới cạnh tuyến metro.
Bảy năm trước, tôi mua với mức giá rất tốt.
Hiện tại giá thị trường đã tăng gần gấp rưỡi.
Thế nhưng trong hợp đồng, họ lại bán gần bằng mức giá của nhiều năm trước.
Tôi khép tập hồ sơ lại rồi hỏi:
“Chuyện này nghĩa là gì?”
Mẹ chồng thong thả nhấp ngụm trà.
“Bố chồng con bệnh tim nặng, vừa phải can thiệp mạch vành. Căn nhà cũ không có thang máy, ông ấy leo cầu thang rất khổ.”
“Bác sĩ của chị gái con giới thiệu một căn hộ khác thuận tiện hơn.”
“Gia đình còn thiếu một khoản tiền lớn.”
“Bên kia thấy căn hộ của con để không nên mẹ quyết định bán luôn.”
Tôi nhìn bà.
“Để không?”
Trước lúc đi công tác, em trai tôi vẫn đang ở đó.
Đó là nơi tôi cho em tá túc để đi làm.
Bà đặt mạnh chén trà xuống bàn.
“Nó đã dọn đi rồi.”
“Đàn ông trưởng thành ở nhà chị gái còn ra thể thống gì.”
“Tôi nói với nó rất rõ, con gái đã lấy chồng thì tài sản cũng là của nhà chồng. Người ngoài không nên ở đó.”
Tôi quay sang Hoàng Nam.
Anh vẫn im lặng.
Tôi gọi tên anh.
Anh ngẩng lên vài giây rồi nói nhỏ:
“Mẹ cũng chỉ muốn giúp bố chữa bệnh thôi.”
“Căn hộ không sử dụng thì bán cũng được.”
“Sau này anh sẽ cố gắng mua cho em căn khác.”
Tôi bật cười.
“Mua cho tôi?”
Anh không đáp.
Người môi giới lập tức chen vào:
“Nếu chị đồng ý thì sáng mai chúng ta chỉ cần đến văn phòng công chứng là hoàn tất thủ tục.”
Người phụ nữ mua nhà vẫn cúi đầu, rõ ràng bà cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Tôi bình tĩnh nói:
“Tôi không đồng ý bán.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng cả căn phòng lập tức im bặt.
Mẹ chồng nhìn tôi đầy khó chịu.
“Con làm dâu nhà này hai năm rồi.”
“Cả nhà chưa từng bạc đãi con.”
“Bố chồng đang cần tiền cứu mạng.”
“Con vẫn từ chối sao?”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Căn hộ đó là tài sản riêng của tôi.”
Bà cười khẩy.
“Đã là người một nhà thì còn phân biệt tài sản riêng với tài sản chung làm gì.”
Không ai nói thêm lời nào.
Tiếng nước sôi trong bếp vẫn lách tách.
Video từ điện thoại của Hoàng Nam vẫn phát ra những âm thanh vô nghĩa.
Người môi giới liên tục gõ ngón tay lên mép bàn vì mất bình tĩnh.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mẹ chồng lập tức hỏi:
“Cô định gọi cho ai?”
Tôi không trả lời.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
“Luật sư Phạm.”
Tôi nói rành mạch.
“Trong thời gian tôi đi công tác, mẹ chồng tự ý đổi khóa căn hộ đứng tên tôi, ép em trai tôi rời khỏi nhà, không có giấy ủy quyền nhưng vẫn ký giao dịch mua bán.”
“Tôi yêu cầu khởi kiện hành vi chiếm đoạt và định đoạt trái phép tài sản.”
“Bị đơn là mẹ chồng tôi.”
“Đồng thời yêu cầu người mua và đơn vị môi giới chịu trách nhiệm liên đới.”
“Mức bồi thường tôi đề nghị là 6,8 tỷ đồng.”
Lời tôi vừa dứt, căn phòng như đông cứng.
Người môi giới tái mặt.
Người phụ nữ mua nhà hốt hoảng đứng bật dậy.
Hoàng Nam cuối cùng cũng bỏ điện thoại xuống.
Anh nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.
“Em định làm thật sao?”
Tôi bình thản đáp:
“Ngày mai tám giờ, mang toàn bộ hồ sơ đến nhà tôi.”
“Tất cả chứng cứ tôi đều đã lưu giữ đầy đủ.”
Tôi kết thúc cuộc gọi.
Sắc mặt mẹ chồng chuyển từ giận dữ sang hoảng hốt.
Bà run run chỉ tay về phía tôi.
“Cô dám kiện cả gia đình mình?”
Tôi bưng bát canh đã nguội lên uống một ngụm rồi nhẹ nhàng đặt xuống.
Sau đó nhìn thẳng vào từng người trong phòng.
“Từ lúc mọi người quyết định bán tài sản của tôi mà không hỏi một lời, gia đình này đã không còn xem tôi là người nhà nữa.”
“Tôi chỉ đang dùng pháp luật để bảo vệ thứ thuộc về mình.”
Câu nói ấy khiến cả căn phòng rơi vào im lặng.
Người phụ nữ mua nhà lập tức xin phép hủy giao dịch vì biết hợp đồng có nguy cơ vô hiệu.
Người môi giới cũng vội vàng gọi điện cho công ty báo cáo sự việc, gương mặt đầy lo lắng vì có thể phải chịu trách nhiệm bồi thường.
Hoàng Nam định bước đến giữ tay tôi nhưng tôi nhẹ nhàng lùi lại.
Tôi kéo chiếc vali vẫn còn nguyên trước cửa, bình tĩnh đi lên phòng, lấy toàn bộ giấy chứng nhận quyền sở hữu, hóa đơn thanh toán và các chứng cứ liên quan.
Ngay trong đêm, tất cả được chuyển sang văn phòng luật sư.
Tôi hiểu rất rõ, kể từ giây phút ấy, cuộc hôn nhân này đã không còn đường quay lại.
Điều khiến tôi tiếc nuối không phải là căn hộ, cũng không phải số tiền bồi thường, mà là cuối cùng tôi cũng nhìn thấy bộ mặt thật của những người từng nói sẽ coi tôi như người thân.
Có những mối quan hệ chỉ cần một lần động đến lợi ích là sẽ lộ rõ bản chất.
Và từ ngày hôm đó, tôi quyết định sẽ không nhân nhượng thêm bất kỳ ai dám xem thường quyền lợi hợp pháp của mình, cho dù người đó mang danh nghĩa là người thân trong gia đình.