Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Bị chồng c//oi thường ngay giữa bữa cơm gia đình: “Cô rời khỏi căn nhà này thì chẳng ai ch/ứa ch/ấp đâu!” Người vợ không tr/anh c/ãi, chỉ l/ặng l/ẽ thay quần áo, thu dọn giấy tờ rồi dắt con trai bước ra ngoài. Chưa đầy 5 phút sau, ba chiếc xe màu đen đồng loạt dừng trước cổng, người đàn ông bước xuống nói một câu khiến chồng cô đánh rơi cả bát cơm…

Phần Kết: Sự Trỗi Dậy Của Phụng Hoàng
Chương 1: Tiếng Sét Giữa Phòng Ăn
Gió đêm lùa qua cánh cổng sắt mở rộng, mang theo cái lạnh cắt da tràn vào phòng ăn. Mùi canh cá chép ngọt lịm vừa nấu xong lúc này bỗng trở nên nồng nặc, ngột ngạt đến khó thở.
Người đàn ông tóc hoa râm – quản gia Chử của Lâm Gia, tập đoàn công nghiệp và bất động sản nắm giữ hơn một nửa thị phần kinh tế miền Bắc – khẽ đẩy gọng kính lão bằng vàng. Ánh mắt ông lướt qua Tôn Kiến Quốc, qua người mẹ chồng vừa đánh rơi đũa, rồi dừng lại ở cô em chồng Tôn Mỹ Hạnh đang há hốc miệng vì bàng hoàng.
— Cậu Tôn, — Quản gia Chử cất giọng trầm ấm nhưng chứa đựng uy áp của một người đã lăn lộn bên cạnh những nhân vật tầm cỡ hàng chục năm. — Bảy năm trước, khi Đại tiểu thư của chúng tôi chấp nhận dỡ bỏ vương miện, che giấu danh tính để gả cho cậu – một gã kỹ sư quèn không tài cán, không gia thế – Lâm gia chúng tôi đã tôn trọng quyết định của cô ấy. Chủ tịch từng nói: “Nếu người đàn ông đó cho Uyển Ninh một gia đình bình yên, Lâm gia sẽ để cậu ta làm rể hiền cả đời.”
Ông Chử ngưng lại một chút, ánh mắt chùng xuống, trở nên lạnh lẽo như băng giá: — Nhưng mười phút trước, hệ thống giám sát an ninh âm thầm cài đặt bảo vệ Đại tiểu thư đã ghi lại toàn bộ lời nói của cậu. Cậu nói cô ấy là kẻ ăn bám? Cậu nói rời khỏi cái nhà ba tầng lụp xụp này thì cô ấy chỉ có nước ra đường nhặt rác? Cậu hỏi xem ai chứa chấp cô ấy?
Bà mẹ chồng – bà Lý Tú Lan – lúc này mới lấy lại được chút bình tĩnh. Bà ta lật đật đứng dậy, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ chút kiêu ngạo giả tạo của người làm mẹ: — Ông… ông là ai mà dám vào nhà tôi ăn nói sàm sở thế? Nó là con dâu nhà này! Bảy năm nay ăn cơm nhà họ Tôn, xài tiền của con trai tôi! Chồng nó nói nó vài câu thì có làm sao? Mấy người đem mấy cái xe ô tô đến đây dọa ai đấy?
Quản gia Chử mỉm cười nhẹ. Ông không đáp lời bà Tú Lan, chỉ khẽ xoay người nghiêng đầu về phía chiếc xe Maybach đỗ ở vị trí trung tâm.
Cửa sau chiếc Maybach từ từ hạ xuống. Một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, tóc chải ngược gọn gàng, mặc bộ vest thủ công màu xanh đen uy nghiêm bước xuống. Chiếc gậy tay cầm mạ vàng của ông chạm xuống nền đường gạch vang lên tiếng “cộc” đục ngầu, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Lâm Thế Vinh – Chủ tịch Tập đoàn Lâm Thị, người mà tuần trước Tôn Kiến Quốc phải xếp hàng ba tiếng đồng hồ tại sảnh tập đoàn chỉ để gửi một bản hồ sơ năng lực đấu thầu xin gặp – đang chậm rãi bước vào khoảng sân nhỏ nhà họ Tôn.
Tôn Kiến Quốc nhìn thấy gương mặt ấy, toàn thân lập tức run lên như cầy sấy. Hai đầu gối anh ta nhũn ra, nếu không kịp vịn vào cạnh bàn ăn thì đã gục xuống ngay tại chỗ.
— Chủ… Chủ tịch Lâm? — Tôn Kiến Quốc thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hãi.
Lâm Thế Vinh không hề liếc nhìn Tôn Kiến Quốc lấy một giây. Ông bước thẳng tới trước mặt Lâm Uyển Ninh, đôi mắt già nua đong đầy sự đau đớn và thương xót. Ông chìa bàn tay to lớn, chằng chịt những vệt gân ra về phía cháu bé: — Bảo Bảo, lại đây với ông ngoại.
Cậu bé sáu tuổi – bé Tôn Nhược Khang – nhìn người ông ngoại quyền lực, rồi nhìn mẹ. Lâm Uyển Ninh khẽ gật đầu. Cậu bé lập tức buông tay mẹ, lao vào lòng ông ngoại.
Lâm Thế Vinh ôm chặt lấy cháu ngoại, rồi cúi xuống nhìn chiếc vali nhựa đã sần sùi mà Uyển Ninh đang kéo trên tay. Ông thở dài một tiếng thở dài xé lòng: — Uyển Ninh… Bảy năm qua con giả làm thường dân, sống trong tủi nhục để đổi lấy cái gọi là “tình yêu chân thành” này sao? Con đã chịu đủ khổ rồi. Về nhà thôi con.
Chương 2: Sự Thật Bị Bóc Tách
Lâm Uyển Ninh đứng dưới chiếc ô đen mà quản gia Chử đang che. Ánh đèn đường chiếu hắt lên gương mặt thanh tú nhưng gầy guộc của cô.
Bảy năm trước, cô rời bỏ vị trí Phó Chủ tịch Lâm Thị để theo đuổi Tôn Kiến Quốc – người đàn ông khi ấy gõ cửa từng nhà để bán thiết bị điện tử. Cô tin rằng anh ta chân thành, tin rằng sự mộc mạc của anh ta sẽ mang lại cho cô một mái ấm bình yên sau những đấu đá mệt mỏi trên thương trường.
Để bảo vệ lòng tự trọng của Tôn Kiến Quốc, cô đóng giả làm một cô gái quê ra thành phố làm thuê, không có gia cảnh. Cô nhẫn nhịn sự khinh khỉnh của mẹ chồng, sự hoạnh hẹ của em chồng, ngày ngày dậy từ năm giờ sáng nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc con cái.
Thậm chí, khi công ty riêng của Tôn Kiến Quốc gặp khó khăn nguy cơ phá sản cách đây ba năm, cô đã lén nhờ quản gia Chử âm thầm bơm cho anh ta một bản hợp đồng trị giá năm mươi tỷ đồng dưới danh nghĩa một nhà đầu tư ẩn danh.
Thế nhưng, khi công ty phất lên, Tôn Kiến Quốc bắt đầu thay đổi. Anh ta sắm xe sang, mua đồ hiệu, tham gia vào giới thượng lưu nửa mùa. Anh ta quay sang khinh rẻ người vợ mặc đồ chợ, chỉ biết quanh quẩn trong bếp.
Tôn Kiến Quốc lúc này như kẻ mất trí. Anh ta cuống quýt lao ra khỏi bàn ăn, chạy xông ra sân, ngã quỵ ngay trước bậc thềm: — Chủ tịch Lâm! Uyển Ninh! Đây… đây là sự thật sao? Em… em là con gái của Lâm gia sao? Tại sao… tại sao em chưa từng nói với anh?
Uyển Ninh quay lại. Cô nhìn người đàn ông mà mình từng yêu thương bằng ánh mắt bình thản đến đáng sợ.
— Nói với anh để làm gì? — Cô cất giọng, trong trẻo nhưng lạnh như băng giá mùa đông. — Để anh tự tin hơn sao? Hay để anh lợi dụng thế lực nhà tôi sớm hơn? Tôn Kiến Quốc, bảy năm qua, tôi đã cho anh vô số cơ hội. Mỗi lần mẹ anh sỉ nhục tôi không có của hồi môn, anh im lặng. Mỗi lần em gái anh đòi tôi nhường chiếc nhẫn cưới của mẹ tôi để nó đi sinh nhật bạn, anh bảo tôi ích kỷ. Và hôm nay… anh chỉ tay vào mặt tôi bảo tôi là loại phụ nữ không ai chứa chấp?
— Anh sai rồi! Uyển Ninh, anh lỡ lời thôi! — Tôn Kiến Quốc tát liên tiếp hai cái thật mạnh vào mặt mình, máu khóe miệng chảy ra nhưng anh ta không dám dừng lại. — Anh bị ma xui quỷ khiến! Mẹ! Mỹ Hạnh! Hai người mau ra xin lỗi Uyển Ninh đi! Mẹ mau quỳ xuống xin lỗi con dâu đi!
Bà Lý Tú Lan lúc này đã hiểu ra tai họa khổng lồ vừa ập xuống đầu gia đình mình. Người con dâu mà bà ta từng coi như người hầu, từng bắt ăn cơm thừa, từng mắng là “đồ không cha không mẹ”… hóa ra lại là Đại tiểu thư của tập đoàn có thể đè bẹp công ty của con trai bà ta chỉ trong một cú bấm điện thoại.
Bà Tú Lan lảo đảo lao ra sân, hai chân nhũn ra ngã quỵ bên cạnh con trai, mếu máo khóc lóc: — Uyển Ninh ơi… Mẹ mù mắt rồi! Mẹ là bà già quê mùa không biết trời cao đất rộng! Con phạt mẹ thế nào cũng được, xin con đừng bỏ Kiến Quốc! Nó rất yêu con mà con ơi!
Em chồng Tôn Mỹ Hạnh đứng ở cửa, toàn thân run rẩy. Chiếc túi xách hàng hiệu trị giá cả trăm triệu mà cô ta vừa đòi anh trai mua tuần trước – vốn được mua bằng tiền lời từ hợp đồng của Lâm gia ban cho – rơi khỏi tay, văng ra sàn.
Chương 3: Sự Trả Giá Cho Kẻ Bội Bạc
Lâm Thế Vinh nhếch môi tạo thành một nụ cười cay đắng. Ông vỗ nhẹ lên vai cháu ngoại, rồi lùi lại một bước, nhường không gian cho con gái xử lý.
Uyển Ninh lấy từ trong chiếc túi xách nhỏ ra một tờ giấy đã được gấp gọn từ lâu.
— Tôn Kiến Quốc, ba năm trước, khi công ty anh suýt phá sản, anh có nhớ dự án cải tạo khu đô thị phía Đông không? Anh thật sự tin rằng một gã kỹ sư quèn như anh có thể đánh bại mười tập đoàn lớn để lấy được hợp đồng đó sao?
Tôn Kiến Quốc ngước lên, mắt trợn tròn: — Chẳng lẽ… là do em?
— Là tôi nhờ Chử quản gia can thiệp. — Uyển Ninh lạnh lùng đáp. — Tôi muốn cho anh một sự nghiệp để anh tự tin. Nhưng sự nghiệp đó lại biến anh thành một kẻ hợm hĩnh, phản bội. Hôm nay tôi đi, không phải vì tôi giận dỗi. Mà vì tôi đã hoàn thành xong bản báo cáo tài chính của công ty anh.
Uyển Ninh ném tờ giấy xuống trước mặt Tôn Kiến Quốc.
— Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Còn tệp tài liệu này là thông báo rút toàn bộ vốn đầu tư ẩn danh của Lâm Thị khỏi công ty anh. Đồng thời, Ngân hàng Thương mại Lâm Thị sẽ chính thức thu hồi khoản vay ưu đãi năm mươi tỷ đồng trong vòng 24 giờ tới do vi phạm điều khoản cam kết nhân sự.
Tôn Kiến Quốc nghe xong như bị giội một gáo nước băng từ đỉnh đầu xuống gót chân.
Năm mươi tỷ đồng! Công ty của anh ta hiện tại toàn bộ dòng tiền đều đang nằm trong các dự án dở dang. Nếu ngân hàng thu hồi nợ trong 24 giờ, anh ta không những phá sản ngay lập tức mà còn phải đối mặt với án tù vì tội mất khả năng thanh toán!
— Đừng… Uyển Ninh! Xin em! Cứu anh với! Anh sẽ đi tù mất! — Tôn Kiến Quốc chồm tới định ôm lấy chân Uyển Ninh, nhưng hai người vệ sĩ mặc áo khoác tối màu đã lập tức bước lên, sỉ vả và gạt anh ta ra xa.
Quản gia Chử bước tới, nhìn Tôn Kiến Quốc bằng ánh mắt thương hại: — Cậu Tôn, Chủ tịch từng nói, cho cậu được thì cũng lấy lại được. Những gì cậu có ngày hôm nay chưa từng thuộc về tài năng của cậu, mà là nhờ cậu là chồng của Đại tiểu thư. Khi cậu tự tay gạt bỏ danh xưng đó, cậu chẳng còn là cái gì cả.
Chương 4: Sự Trở Về Của Phụng Hoàng
Lâm Thế Vinh dắt tay cháu ngoại bước lên chiếc Maybach. Uyển Ninh đứng lại trước cổng nhà họ Tôn một lần cuối.
Bên trong sân, Tôn Kiến Quốc gào khóc thảm thiết, bà mẹ chồng Lý Tú Lan thì ngất xỉu ngay trên nền đất lạnh, còn cô em chồng Mỹ Hạnh thì hoảng loạn gọi điện thoại cấp cứu trong vô vọng. Căn nhà ba tầng từng là niềm tự hào kiêu ngạo của nhà họ Tôn, giờ đây chìm trong bóng tối và sự sụp đổ toàn diện.
Uyển Ninh không ngoái đầu lại. Cô cởi chiếc áo khoác màu xám cũ kỹ – chiếc áo cô đã mặc suốt bảy năm làm dâu – thả nhẹ xuống mặt đường.
Quản gia Chử nhanh tay mở cửa xe, kính cẩn cúi đầu: — Mời Đại tiểu thư lên xe. Mọi thứ tại Tập đoàn Lâm Thị đã được chuẩn bị xong. Ngày mai, cuộc họp Hội đồng Quản trị sẽ chính thức công bố sự trở lại của cô.
Uyển Ninh bước lên xe. Cánh cửa xe bọc thép đóng lại, cách ly hoàn toàn những tiếng gào khóc, van xin thảm hại phía sau.
Chiếc Maybach dẫn đầu, theo sau là hai chiếc xe đen sang trọng từ từ lăn bánh, xé tan màn đêm trở về phía trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn.
Nằm trong lòng chiếc xe êm ái, bé Nhược Khang ngước mắt nhìn mẹ: — Mẹ ơi, chúng ta đi đâu vậy ạ?
Uyển Ninh ôm chặt con trai vào lòng, nở một nụ cười rạng rỡ và kiêu hãnh mà bảy năm qua cô đã lỡ quên mất: — Chúng ta về nhà, con trai. Về nơi mà mẹ con mình thuộc về.
Sáng hôm sau, tin tức về việc Tập đoàn Lâm Thị bổ nhiệm lại Phó Chủ tịch Lâm Uyển Ninh tràn ngập trên các trang nhất báo tài chính. Cùng lúc đó, tin tức về việc Công ty Kỹ thuật Tôn Thị phá sản, Tổng Giám đốc Tôn Kiến Quốc bị kê biên toàn bộ tài sản và đối mặt với án hình sự cũng lan truyền chóng mặt.
Người đàn ông từng chế giễu vợ rằng “rời khỏi nhà này không ai chứa chấp”, cuối cùng đã phải trả giá bằng toàn bộ sự nghiệp, danh dự và sự tự do của chính mình. Còn người phụ nữ nhẫn nhịn năm xưa, nay đã trở lại là một phụng hoàng kiêu hãnh trên đỉnh cao quyền lực.