Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Mười ngày trước khi sinh, chồng nhất quyết đòi l/y h ô.n. Tôi ký tên rồi bỏ đi. Năm năm sau, mẹ chồng dẫn anh ta đến tận cửa khóc lóc cầu xin.
Lúc Tần Xuyên đẩy bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt tôi, tôi đang chống tay vào eo, chậm rãi ngồi xuống ghế sofa.
Bụng đã quá lớn rồi.
Chỉ còn mười ngày nữa là đến ngày dự sinh.
Mỗi lần đứng lên ngồi xuống đều giống như đang dịch chuyển một cối đá nặng nề.
“Ký đi.”
Giọng anh ta cứng nhắc.
Ánh mắt dán chặt vào màn hình tivi, từ đầu đến cuối không nhìn tôi lấy một lần.
Mấy tờ giấy trên bàn trà được in rất ngay ngắn.
Ở mục “Phân chia tài sản” ghi rõ:
Căn nhà mua sau khi kết hôn thuộc về bên nam là Tần Xuyên. Bên nữ là Thẩm Vy tự nguyện từ bỏ mọi quyền sở hữu.
Tiền tiết kiệm mười hai vạn tệ, bên nam mười vạn, bên nữ hai vạn.
Ngón tay tôi khẽ run lên.
Không nói gì.
Chỉ với lấy cốc nước ấm trên bàn.
Tay hơi mất sức.
Chiếc cốc suýt nữa trượt khỏi tay.
Tần Xuyên liếc nhìn tôi một cái, nhíu mày:
“Mau ký đi, đừng dây dưa nữa.”
“Căn nhà này lúc trước mẹ anh bỏ tiền đặt cọc, vốn chẳng liên quan gì đến em.”
“Tiền tiết kiệm phần lớn là anh kiếm được. Chia cho em hai vạn đã là quá nhân nghĩa rồi.”
Tôi nâng cốc lên.
Từng ngụm nhỏ uống nước.
Nước ấm chảy xuống cổ họng.
Đứa bé trong bụng khẽ đạp một cái.
“Tại sao?”
Tôi hỏi.
Giọng nói vẫn khá bình tĩnh.
Dường như bị hỏi đến phát bực.
Anh ta quay đầu sang chỗ khác.
Giọng đầy khó chịu:
“Tại sao à?”
“Sống với em chán rồi, không được sao?”
“Em tự nhìn lại mình đi.”
“Béo thành cái dạng gì rồi?”
“Anh nhìn thôi cũng thấy bực bội!”
Tôi cúi đầu nhìn bản thân.
Đúng là béo lên thật.
Tay chân đều phù nề.
Mặt cũng tròn hơn một vòng.
Nhưng cuối tuần trước đi khám thai.
Bác sĩ còn cười nói rằng cân nặng của mẹ được kiểm soát rất tốt.
Thai nhi phát triển vừa vặn.
“Thế còn đứa bé?”
Tôi lại hỏi.
Tần Xuyên khựng lại một chút.
Ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối.
“Sau khi sinh, đứa bé thuộc về anh.”
“Em là người phụ nữ không có việc làm, lấy gì nuôi con?”
“Mẹ anh nói rồi, bà sẽ nuôi.”
Ngón tay tôi từ từ siết chặt.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Rất đau.
Nhưng vẫn không đau bằng luồng khí lạnh đang không ngừng trào ra từ đáy lòng.
“Tần Xuyên.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Chín tháng mang thai này, lúc em nôn đến sống dở ch/ế/t dở, anh đâu có bảo em khiến anh chán.”
“Những đêm em bị chuột rút, anh ngủ ngáy o o, em cũng không đánh thức anh.”
“Mẹ anh ba ngày hai bữa đến đây, bóng gió nói em yếu đuối làm màu, em cũng chưa từng than phiền với anh.”
“Bây giờ chỉ còn mười ngày nữa là đến ngày sinh.”
“Anh lại nói anh chán em rồi?”
Tôi nói rất khẽ.
Từng chữ một.
Sắc mặt anh ta thay đổi đôi chút.
Có vẻ hơi mất mặt.
Nhưng rất nhanh lại lạnh lùng như cũ.
“Nói những chuyện đó có ý nghĩa gì?”
“Dù sao cũng không sống tiếp được nữa.”
“Bản thỏa thuận này em ký cũng phải ký, không ký cũng phải ký.”
“Nếu không thì…”
Anh ta không nói tiếp.
Nhưng sự mất kiên nhẫn trong ánh mắt sắc như dao.
Đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Không phải cơ thể mệt.
Mà là sợi dây trong lòng đã căng quá lâu.
Đến lúc này.
“Rắc” một tiếng.
Đứt rồi.
Tôi nhìn người đàn ông này.
Người tôi đã yêu bảy năm.
Kết hôn ba năm.
Nhưng giờ đây trên gương mặt anh ta chỉ còn sự sốt ruột muốn thoát khỏi tôi.
Không còn chút tình nghĩa nào của ngày xưa.
Càng không thấy chút thương xót nào dành cho đứa con ruột trong bụng tôi.
Nhìn thêm một giây thôi cũng thấy ghê tởm.
“Đưa bút đây.”
Tôi chìa tay ra.
Tần Xuyên sửng sốt.
Có lẽ không ngờ tôi đồng ý dễ dàng như vậy.
Anh ta lập tức mở ngăn kéo bàn trà, lấy một cây bút đưa cho tôi.
Tôi lật đến trang cuối cùng của bản thỏa thuận.
Tìm chỗ ký tên.
Tay vẫn hơi run.
Nhưng tôi siết chặt cây bút.
Nắn nót viết từng nét một.
Thẩm Vy.
Viết rất chậm.
Rất nghiêm túc.
Giống như muốn viết toàn bộ bảy năm qua vào hai chữ ấy.
Rồi hoàn toàn vứt bỏ.
Ký xong.
Tôi nhẹ nhàng đặt bút xuống.
“Ngày mai em sẽ chuyển đi.”
Tôi nói.
Tần Xuyên cầm bản thỏa thuận lên kiểm tra chữ ký.
Thở phào nhẹ nhõm.
Trên mặt thậm chí còn lộ vẻ đắc ý.
“Coi như em biết điều.”
“Đống đồ của em, trước trưa mai dọn sạch sẽ cho anh.”
“Chiều mai mẹ anh tới xem nhà.”
Tôi gật đầu.
Không nói thêm gì.
Chống tay vào thành ghế sofa.
Từ từ đứng dậy.
Từng bước từng bước trở về phòng ngủ.
Đóng cửa lại.
Tựa lưng vào cánh cửa lạnh buốt.
Lúc ấy tôi mới buông hàm răng đã cắn chặt từ nãy đến giờ.
Nước mắt bất ngờ rơi xuống.
Không thành tiếng.
Chỉ không ngừng chảy.
Tôi bịt chặt miệng mình.
Không dám khóc thành tiếng.
Bờ vai run lên dữ dội.
Đứa bé trong bụng lại khẽ cử động.
Nhẹ nhàng.
Giống như đang an ủi tôi.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc bụng tròn căng.
Nhẹ nhàng đặt tay lên đó.
“Con à…”
Tôi thì thầm.
Nước mắt chảy vào miệng.
Mặn đắng vô cùng.
“Xin lỗi con…”
“Mẹ có lẽ… không thể sinh con ở nhà họ nữa rồi.”
Nhưng…
Mẹ sẽ không bao giờ bỏ con.
Tuyệt đối không.
Tôi lau khô nước mắt.
Mở điện thoại.
Gửi cho mẹ một tin nhắn:
“Mẹ, sáng mai mẹ đến đón con được không?”
Gần như lập tức có hồi âm.
“Có chuyện gì vậy?”
“Tần Xuyên đâu?”
“Không có gì đâu.”
“Chỉ là con muốn về nhà thôi.”
“Mẹ đến sớm một chút nhé.”
“Đừng để Tần Xuyên biết.”
Gửi xong tin nhắn.
Tôi mở tủ quần áo.
Bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Đồ của tôi không nhiều.
Một chiếc vali hai mươi tám inch.
Thêm hai túi dệt cỡ lớn.
Là gần như đủ hết.
Tiếng ngáy của Tần Xuyên từ phòng khách vọng vào.
Rung trời chuyển đất.
Tôi ngồi bên mép giường.
Nhìn căn phòng ngủ đã sống suốt ba năm.
Rèm cửa là tôi chọn.
Ga giường là tôi mua.
Trên tường còn treo ảnh cưới.
Trong ảnh tôi cười rất ngọt ngào.
Anh ta khoác vai tôi.
Đúng là một trò cười.
Gần sáng.
Tôi nhìn căn nhà được gọi là “tổ ấm” lần cuối.
Kéo vali.
Xách túi.
Nhẹ nhàng khép cửa lại.
Chìa khóa.
Tôi đặt trên tủ giày.
Lúc xuống lầu.
Ánh bình minh vừa mới ló dạng.
Khu dân cư yên tĩnh vô cùng.
Chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ của mẹ đã đợi sẵn trước cổng.
Vừa nhìn thấy tôi bụng mang dạ chửa kéo hành lý.
Mắt mẹ lập tức đỏ hoe.
“Vy Vy…”
Bà chạy tới đỡ lấy đồ trong tay tôi.
“Mẹ, lên xe trước đi.”
“Về nhà rồi nói.”
Tôi gượng cười.
Sống mũi chua xót đến khó chịu.
Chiếc xe rời khỏi khu dân cư.
Trong gương chiếu hậu.
Tòa nhà quen thuộc ấy ngày càng nhỏ lại.
Tôi không quay đầu nhìn nữa.
Tần Xuyên.
Cuộc hôn nhân này.
Tôi đã ly hôn như ý anh muốn.
Nhưng món nợ này.
Chúng ta sẽ từ từ tính.
Tôi không trở về thành phố nơi nhà mẹ đẻ.
Mà bảo mẹ lái xe thẳng tới một thành phố ven biển nhỏ thuộc tỉnh bên cạnh.
Trên đường đi.
Tôi mới kể sơ qua mọi chuyện cho bà nghe.
Mẹ tức đến mức hai tay run lên…

Mẹ tức đến mức hai tay run lên cầm không vững vô lăng, chiếc xe tải nhỏ chao đảo nhẹ trên đường cao tốc. Bà mắng Tần Xuyên là kẻ vô ơn, chửi bà mẹ chồng là loài thất đức, rồi ôm tôi khóc nức nở: “Con ơi, sao con khổ thế này… Về với mẹ, dù có phải đi nhặt ve chai mẹ cũng nuôi hai mẹ con con!”
Tôi nắm lấy bàn tay gầy gộc của mẹ, ánh mắt kiên định nhìn ra biển lớn phía xa. Tôi không đi nhặt ve chai. Năm năm qua, tôi đã dùng hai vạn tệ cay đắng ấy làm vốn khởi nghiệp, thức khuya thức sớm xây dựng một chuỗi cửa hàng hoa tươi và bánh ngọt thủ công tại thành phố biển này. Đứa trẻ trong bụng năm xưa – bé Nhược Hi – nay đã năm tuổi, ngoan ngoãn, thông minh và là nguồn sống duy nhất của tôi.
Đời tôi tưởng như đã hoàn toàn rũ bỏ được bóng đen mang tên Tần Xuyên, cho đến buổi sáng hôm nay.
Một chiếc xe Mercedes đời cũ đỗ xịch trước cửa tiệm bánh ngọt của tôi.
Cửa xe mở ra, một người phụ nữ tóc xơ xác, lưng hơi còng bước xuống. Theo sau bà ta là một gã đàn ông ăn mặc nhếch nhác, gương mặt hốc hác, đôi mắt lờ đờ tráo đảo.
Bà Tần Tú Lan – mẹ chồng cũ của tôi, và Tần Xuyên.
Năm năm không gặp, gã đàn ông từng chê tôi “béo, nhìn là bực bội” giờ đây trông như một kẻ thất nghiệp tàn tụy, đầu tóc điểm bạc, bộ vest khoác trên người sọc sệt và cũ kỹ.
Vừa nhìn thấy tôi đứng sau quầy thu ngân trong bộ váy linen màu xanh nhạt gọn gàng, thần thái xinh đẹp và mặn mà hơn xưa gấp bội, mắt bà Tú Lan sáng rực lên. Bà ta lao thẳng vào cửa tiệm, “bịch” một tiếng, quỳ gục xuống ngay trước mặt tôi trước sự kinh ngạc của bao nhiêu khách hàng.
Tần Xuyên đứng phía sau, mặt cắt không còn một giọt máu, cũng lảo đảo quỳ xuống theo mẹ.
“Vy Vy ơi! Con dâu ngoan của mẹ ơi!” Bà Tú Lan gào khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem trên khuôn mặt chằng chịt vết nhăn. “Mẹ xin lỗi con! Năm xưa là nhà họ Tần mẹ có mắt như mù, bị mụ hồ ly tinh kia lừa gạt! Con tha thứ cho mẹ và Tần Xuyên đi con ơi!”
Tôi đút hai tay vào túi chiếc tạp dề, thản nhiên nhìn hai người đang quỳ dưới đất như nhìn hai kẻ xa lạ.
“Bà Tần, anh Tần, hình như hai người nhầm chỗ rồi. Tiệm bánh của tôi không phải là nơi đóng kịch.”
Tần Xuyên ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch, giọng khàn đục: “Vy Vy… Anh sai rồi. Bảy năm qua không có em, anh sống không bằng chết. Mẹ anh đổ bệnh, công ty anh phá sản… Em cho anh một cơ hội làm lại từ đầu được không?”
Tôi bật cười, một tiếng cười nhàn nhạt nhưng đầy mỉa mai.
Hóa ra, nguồn cơn của màn kịch “ăn ăn hối cải” hôm nay không phải vì lương tâm họ thức tỉnh, mà là vì quả báo đã giáng xuống đầu nhà họ Tần.
Ngay sau ngày tôi ôm bụng bầu rời đi năm xưa, Tần Xuyên đã hí hởn rước ả nhân tình mà anh ta giấu giếm bấy lâu về nhà. Ả ta chính là lý do thực sự khiến anh ta nằng nặc đòi ly hôn tôi mười ngày trước khi sinh. Nhưng Tần Xuyên đâu ngờ, ả nhân tình kia tìm đến anh ta chỉ vì nghĩ căn nhà và khoản tiền tiết kiệm là tài sản lớn.
Khi biết Tần Xuyên vì giữ căn nhà mà chấp nhận gánh khoản nợ cờ bạc riêng của mẹ anh ta, ả nhân tình liền giở trò. Ả lén cuỗm sạch số tiền tiết kiệm của Tần Xuyên, âm thầm làm giả giấy tờ mang căn nhà đi thế chấp ngân hàng rồi ôm tiền bỏ trốn cùng gã nhân tình khác.
Tần Xuyên bỗng nhiên mất nhà, gánh khoản nợ khổng lồ, công ty thì sa thải vì bê bối đời tư. Mấy năm qua, hai mẹ con họ phải sống trong căn phòng trọ chật hẹp, nheo nhóc, làm đủ mọi nghề vặt để sống qua ngày.
Mới tuần trước, Tần Xuyên tình cờ thấy hình ảnh tôi xuất hiện trên một tạp chí doanh nhân địa phương với tư cách nữ chủ doanh nghiệp thành đạt. Biết tôi sống khỏe mạnh, lại có tiền, hai mẹ con họ lập tức lặn lội tìm đến đây với hy vọng “nối lại duyên xưa” để bám cặn.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhỏ nhắn vang lên từ căn phòng nghỉ phía sau tiệm.
“Mẹ ơi! Con vẽ xong bức tranh tặng mẹ rồi này!”
Bé Nhược Hi ôm quyển sổ vẽ chạy ra. Đứa trẻ năm tuổi có nước da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh hệt như tôi, trên đầu cài chiếc nơ màu hồng xinh xắn.
Thấy Nhược Hi, mắt Tần Xuyên và bà Tú Lan dại ra.
“Đứa bé… Đứa bé này…” Bà Tú Lan lắp ba lắp bắp, giơ bàn tay gầy gộc run rẩy định chạm vào Nhược Hi. “Cháu nội của tôi! Đây là cháu nội của tôi đúng không?”
Tần Xuyên cũng rớm nước mắt, bò tới định ôm lấy bé: “Con ơi! Ba đây! Ba là ba của con đây!”
Bé Nhược Hi sợ hãi lùi lại, trốn ngay sau lưng tôi, hai tay ôm chặt lấy chân mẹ: “Mẹ ơi, ai vậy ạ? Con sợ…”
Tôi lạnh lùng bước lên một bước, chắn ngang tầm mắt của hai mẹ con nhà họ Tần. Sự điềm tĩnh trên gương mặt tôi hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự sắc lẹm của một người mẹ đang bảo vệ con mình.
“Đừng dùng đôi bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào con tôi.” Giọng tôi lạnh như băng giá mùa đông.
“Vy Vy! Đứa trẻ là máu mủ nhà họ Tần!” Bà Tú Lan gào lên, vẻ mặt tội nghiệp ban nãy bắt đầu lộ ra sự trơ tráo vốn có. “Năm xưa trong bản thỏa thuận ly hôn, con đã đồng ý sau khi sinh đứa bé thuộc về Tần Xuyên! Con giấu cháu của mẹ năm năm trời, mẹ không kiện con là may rồi! Bây giờ con phải cho cha con nó nhận nhau!”
Tần Xuyên cũng gật đầu lia lịa: “Đúng vậy Vy Vy! Anh là cha ruột của nó! Em không thể tước đoạt quyền làm cha của anh!”
Tôi nhìn Tần Xuyên, nhếch môi nở một nụ cười đầy ghê tởm: “Anh là cha ruột?”
Tôi thong thả lấy từ trong túi xách ra chiếc điện thoại, bấm gọi một số máy.
“Luật sư Vương, phiền anh mang bản hồ sơ tôi đã chuẩn bị sẵn vào đây.”
Chưa đầy hai phút sau, một người đàn ông mặc vest sang trọng bước vào tiệm, trên tay cầm một xấp tài liệu pháp lý dày cộp.
Tôi nhận lấy xấp tài liệu, ném thẳng vào mặt Tần Xuyên. Những tờ giấy trắng văng tung thãi xuống nền gạch trước sự ngỡ ngàng của hai mẹ con họ.
“Tần Xuyên, anh quên rồi sao?” Tôi nhìn hắn từ trên cao xuống. “Năm xưa, trước khi rời đi, tôi đã tự mình đăng ký khai sinh cho con mang họ tôi – Thẩm Nhược Hi. Trên giấy khai sinh của đứa trẻ, mục ‘Họ tên cha’ hoàn toàn để trống.”
Tần Xuyên cuống quýt nhặt những tờ giấy lên, mắt trợn ngược: “Không… Không thể nào! Anh là cha sinh học của nó! Cùng lắm anh đi thử ADN!”
“Anh muốn thử ADN để tranh quyền nuôi con?” Tôi ngắt lời hắn, giọng nói sắc như dao cạo. “Vậy anh hãy đọc kỹ trang thứ ba của bản hồ sơ đó đi!”
Tần Xuyên lật đến trang thứ ba, tay hắn bỗng nhiên run bắn lên, sắc mặt tái nhợt như cái xác không hồn.
“Đó là bản kê khai toàn bộ chi phí nuôi dưỡng bé Nhược Hi suốt năm năm qua, cùng với đơn tố cáo Tần Xuyên về hành vi trốn tránh nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con theo quy định của Luật Hôn nhân và Gia đình.” Luật sư Vương bước lên, lạnh lùng giải thích. “Ngoài ra, chúng tôi cũng đã thu thập đầy đủ bằng chứng về việc ông Tần Xuyên năm xưa có hành vi bạo lực tinh thần, bỏ mặc người vợ đang mang thai tháng cuối, gián tiếp đe dọa đến tính mạng của thai nhi.”
Luật sư Vương nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên: “Nếu ông muốn kiện để giành quyền nuôi con hoặc nhận con, chúng tôi sẽ kiện ngược lại ông tội bỏ mặc con nhỏ và đòi truy thu toàn bộ số tiền cấp dưỡng suốt năm năm qua cùng tiền lãi phát sinh – ước tính khoảng 800 triệu đồng. Nếu không thanh toán trong vòng 15 ngày, ông sẽ đối mặt với án tù hình sự.”
“800 triệu?!” Bà Tú Lan nghe đến con số đó thì suýt nữa ngất xỉu tại chỗ. Bà ta túm lấy áo Tần Xuyên: “Con ơi… Sao lại thế này? Tiền đâu ra mà trả?!”
Tần Xuyên ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy. Hắn nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự hối hận và tuyệt vọng: “Vy Vy… Sao em có thể ác với anh như vậy? Anh là chồng cũ của em mà…”
“Ác?”
Tôi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên, từng chữ thốt ra như những nhát đâm thấu xương:
“Tần Xuyên, anh nhớ lại xem mười ngày trước khi sinh năm đó, anh đã xử sự với tôi thế nào?”
“Anh ép tôi ngồi trên chiếc sofa lạnh ngắt khi bụng tôi to như cối đá. Anh ném bản thỏa thuận ly hôn vào mặt tôi, chia cho tôi hai vạn tệ cay đắng để tôi tự sinh tự diệt với đứa con trong bụng.”
“Anh chê tôi béo, chê tôi xấu, anh bảo nhìn tôi thôi anh đã bực bội. Anh đuổi tôi ra khỏi nhà trước giữa trưa để đón mẹ anh và nhân tình vào ở.”
“Lúc tôi nôn đến sống dở chết dở, lúc tôi chuột rút đau đớn giữa đêm… anh ở đâu? Anh nằm ngáy o o, anh bận nghĩ cách tống khống tôi ra khỏi đời anh!”
Nước mắt tôi không rơi, nhưng giọng nói chấn động cả căn phòng: “Năm năm trước, sợi dây tình nghĩa bảy năm giữa tôi và anh đã ĐỨT rồi! Người phụ nữ Thẩm Vy ngu ngốc, nhẫn nhịn của năm xưa đã CHẾT vào cái đêm tôi kéo vali bước ra khỏi căn nhà đó rồi!”
“Bây giờ đứng trước mặt anh là Thẩm Vy – chủ của chuỗi cửa hàng này, là mẹ của Thẩm Nhược Hi! Tôi không nợ nhà họ Tần các người một đồng nào, ngược lại, các người nợ tôi một mối thù không bao giờ trả hết!”
Bà Tú Lan bò lại gần, định nắm lấy vạt áo tôi van xin: “Vy Vy ơi! Mẹ già rồi, mẹ không sống được mấy năm nữa đâu… Cho mẹ nhìn cháu một lần thôi…”
“Bà không có quyền!” Tôi lùi lại một bước, hất văng tay bà ta ra. “Năm xưa bà sang nhà tôi ba ngày hai bữa bóng gió tôi yếu đuối làm màu, bà xúi con trai bà đuổi tôi đi để chiếm căn nhà. Bây giờ bà lấy tư cách gì làm bà nội của con tôi?”
Tôi quay sang bảo vệ của tòa nhà vừa được gọi tới: “Đưa hai người này ra ngoài. Từ nay về sau, nếu họ còn dám bén mảng đến đây quấy rấy, cứ trực tiếp báo công an về tội gây rối trật tự công cộng.”
Hai người bảo vệ lực lưỡng bước tới, khoác tay Tần Xuyên và bà Tú Lan lôi ra khỏi tiệm.
Tần Xuyên gào khóc thảm thiết, hai chân lê lết trên mặt sàn: “Vy Vy! Anh sai rồi! Vy Vy ơi! Cho anh gặp con một lần thôi!”
Bà Tú Lan thì vừa khóc vừa chửi rủa trong sự tuyệt vọng: “Đồ đàn bà tàn nhẫn! Mày sẽ bị quả báo!”
Cửa kính dầy đặn đóng sầm lại, cắt đứt toàn bộ những tiếng gào khóc, van xin thô bỉ phía ngoài.
Khán phòng tiệc bánh lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
Tôi đứng tựa vào quầy thu ngân, hít một hơi thật sâu. Làn gió biển mát rượi từ cửa sổ thổi vào, mang theo hương thơm ngọt ngào của bánh ngọt mới nướng và mùi hoa tươi dịu nhẹ.
Bé Nhược Hi khẽ kéo tay tôi, ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn: — Mẹ ơi, hai người đáng sợ đó đi rồi đúng không ạ?
Tôi cúi xuống, bế xốc con gái vào lòng, hôn nhẹ lên gò má phúng phính của bé.
— Đi rồi con ạ. Họ sẽ không bao giờ xuất hiện để làm phiền mẹ con mình nữa.
— Mẹ ơi, người chú đó nói chú ấy là ba của con… Có đúng không mẹ?
Tôi nhìn vào đôi mắt trong veo của con, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tơ mềm mại: — Con không có người ba như thế. Cuộc đời con chỉ cần có mẹ, có bà ngoại, và tình yêu thương của tất cả mọi người ở đây là đủ rồi. Con chính là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời bù đắp cho mẹ.
Bé Nhược Hi vươn hai tay ôm chặt lấy cổ tôi, cười nốt đồng tiền nho nhỏ: — Vâng ạ! Con chỉ cần mẹ thôi!
Mẹ tôi từ bếp sau bước ra, trên tay cầm khay bánh nướng nóng hổi. Bà nhìn hai mẹ con tôi, đôi mắt đã rơm rớm nước mắt vì xúc động, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười rạng rỡ.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Nắng vàng rực rỡ chiếu xuống mặt biển xanh ngắt. Tần Xuyên và bà Tú Lan đang lảo đảo dắt nhau đi trên vỉa hè, bóng dáng cô độc, thảm hại dần nuốt chửng bởi dòng người hối hả. Đó là cái giá đắt nhất cho sự bội bạc, cho kẻ đã tự tay ném đi hạnh phúc chân thành nhất của đời mình.
Còn tôi, tôi đã đi qua những ngày bão giông tăm tối nhất để đón lấy ánh bình minh của riêng mình.
Không còn dằn dằn, không còn đau đớn.
Cuộc sống mới của mẹ con tôi… bây giờ mới thực sự bắt đầu.