Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Phần Kết: Sự Tàn Cuộc Của Kẻ Phản Bội
Chương 1: Màn Kịch Lộ Sáng
Căn phòng khách lộng lẫy của biệt thự họ Tần bỗng chìm vào bầu không khí lạnh lẽo tựa băng giá. Tiếng tít tít phát ra từ màn hình điện thoại của tôi nhịp nhàng và rõ ràng đến mức gõ thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của ba con người trước mặt.
Tôi thong thả mở tập tin vừa được gửi tới. Đó là bản báo cáo điều tra độc lập do Đội Pháp chế và Trinh sát Tài chính thuộc Tập đoàn Cố Thị – tập đoàn của gia đình tôi – hoàn thành chỉ trong vòng hai tiếng trước.
Tôi ngước mắt nhìn Tần Minh Hạo, giọng nói điềm nhiên nhưng đong đầy sức nặng: — Anh nói Tuyết Nhi là người giúp việc mới? Anh nói đứa trẻ trong bụng cô ta là sơ suất của anh? Vậy anh giải thích thế nào về “Công ty TNHH Thương mại Tuyết Minh” được thành lập từ mười tám tháng trước – do Lâm Tuyết Nhi đứng tên Chủ tịch Hội đồng Quản trị, còn người nộp vốn điều lệ 80% lại chính là tài khoản cá nhân của anh?
Tần Minh Hạo nghe tới bốn chữ “Công ty Tuyết Minh” thì đôi mắt trợn ngược, hai vai run lên bần bật. Hắn lùi lại một bước, chạm vào mép bàn trà, giọng nói lạc hẳn đi: — Vãn Thanh… Em… Sao em lại biết công ty đó?
— Tôi không chỉ biết công ty đó, mà tôi còn biết sáu tháng qua, anh đã lấy danh nghĩa phó giám đốc điều hành dự án của Cố Thị để âm thầm tuồn năm bản hợp đồng cung ứng vật tư trọng điểm sang cho công ty Tuyết Minh. — Tôi mỉm cười, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Lâm Tuyết Nhi. — Và cô giúp việc ngây thơ, đáng thương đang mang thai hai tháng này… thực chất đã có thai được bốn tháng.
Căn phòng lập tức xôn xao. Mẹ chồng tôi – bà Tần Tú Lan – nhíu chặt mày, ánh mắt kinh ngạc quay sang nhìn Lâm Tuyết Nhi: — Bốn tháng? Chẳng phải con nói với bác mới được tám tuần sao?
Tôi thong thả giơ màn hình điện thoại lên, chiếu thẳng tờ giấy xét nghiệm ADN và hồ sơ bệnh án tại một bệnh viện tư nhân quốc tế: — Kết quả xét nghiệm huyết thống thai nhi từ tế bào máu mẹ mà tôi vừa nhận được cho thấy: Đứa trẻ trong bụng Lâm Tuyết Nhi hoàn toàn không có quan hệ huyết thống với Tần Minh Hạo. Nó là con của Vương Thế Kiệt – gã giám đốc mảng thi công từng bị Cố Thị sa thải vì tội tham ô.
Choảng!
Chiếc tách trà trên tay bà Tú Lan rơi xuống thảm gạch, vỡ tan tành.
Lâm Tuyết Nhi mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta hoảng loạn xua tay, hai chân nhũn ra ngã quỵ xuống sàn: — Không… Không phải! Bác gái, anh Minh Hạo, cô ta vu khống em! Cô ta làm giả giấy tờ để chia rẽ chúng ta!
— Vu khống sao? — Tôi nhếch môi, chạm nhẹ ngón tay vào màn hình để bật một đoạn băng âm thanh.
Giọng nói ỉu ả, đắc ý của Lâm Tuyết Nhi vang lên rành rọt qua loa ngoài: “Anh Kiệt yên tâm, gã đần Tần Minh Hạo đó tin sái cổ rằng đứa bé là của nó. Em sẽ ép bà già họ Tần giao chìa khóa két sắt và chuyển giao phần tài sản còn lại. Sau khi lấy được tiền từ dự án Cố Thị, em sẽ làm cho Cố Vãn Thanh thân bại danh liệt rồi chúng ta cùng ôm tiền sang nước ngoài…”
Đoạn băng kết thúc.
Sự thật phũ phàng và nham hiểm bị bóc tách trần trụi ngay giữa phòng khách.
Chương 2: Sự Sụp Đổ Của Một Đế Chế Giả Tạo
Tần Minh Hạo ngơ ngác nhìn Lâm Tuyết Nhi – người phụ nữ mà hắn từng cưng nựng, coi như báu vật, vì cô ta mà hắn sẵn sàng chà đạp lên người vợ tào khang sáu năm qua.
— Cô… Cô lừa tôi? — Tần Minh Hạo gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương. Hắn lao tới nắm lấy cổ áo Lâm Tuyết Nhi, giật mạnh khiến cô ta ngã dúi dụi. — Tôi đã cho cô nhà, cho cô xe, cho cô công ty! Tại sao cô lại cắm sừng tôi? Đứa bé không phải của tôi sao?!
Lâm Tuyết Nhi khóc lóc thảm thiết, cố bò tới ôm lấy chân bà Tú Lan: — Bác gái! Cứu em! Em bị ép buộc mà bác!
Bà Tú Lan lúc này như vừa trải qua một cơn ác mộng. Bà ta nhìn chiếc chìa khóa két sắt bằng đồng mà Tuyết Nhi vừa làm rơi, rồi nhìn sang đứa con trai đang điên loạn của mình. Mối quan hệ “mẹ chồng – con dâu tương lai” ngọt ngào vừa dựng lên mười phút trước bị đánh sập không còn một mảnh vụn.
Bà Tú Lan run rẩy chống cây gậy đứng dậy, hướng về phía tôi, giọng nói kiêu ngạo ban sáng đã biến mất, thay vào đó là sự thảng thốt đến tội nghiệp: — Vãn Thanh… Vãn Thanh ơi! Con thấy rồi đấy, mẹ và Minh Hạo đều bị con hồ ly tinh này lừa! Mẹ không biết gì cả! Con mau bảo Chủ tịch Lưu mở lại tài khoản ủy thác cho nhà họ Tần đi! Công ty của Minh Hạo đang cần dòng vốn đó để duy trì mà con!
Tôi thong thả tiến lại chiếc sofa, tao nhã ngồi xuống, vắt chéo chân nhìn hai mẹ con họ Tôn.
— Mẹ chồng à, — Tôi thản nhiên sửa lại. — À không, phải gọi là bà Tần mới đúng. Bà quên mất một điều rồi. Căn biệt thự này, công ty của Tần Minh Hạo, và cả cái quỹ ủy thác mà bà vừa nhắc tới… tất cả đều được dựng lên bằng nguồn lực của Cố Thị.
Tôi dừng lại một chút, ánh mắt phủ một lớp băng lạnh lẽo: — Sáu năm trước, gia đình họ Tần các người vỡ nợ, căn nhà cũ bị ngân hàng phát mại. Nhờ tôi đứng ra bảo lãnh, dùng tiền tiết kiệm cá nhân trả nợ cho bà, Tần Minh Hạo mới có cơ hội ngẩng đầu làm người. Tôi giấu thân phận là Đại tiểu thư duy nhất của Cố Thị, chấp nhận làm một người vợ bình thường, cùng hắn gầy dựng sự nghiệp vì tôi tin vào hai chữ “tình nghĩa”.
Tôi nhìn Tần Minh Hạo, gã đàn ông lúc này đang quỳ sụp dưới sàn, nước mắt nước mũi tèm lem vì uất hận và sợ hãi.
— Nhưng các người lại nghĩ rằng sự khiêm nhường của tôi là yếu đuối. Bà cho rằng tôi không biết chăm sóc gia đình, chỉ biết hợp đồng? Còn hắn thì nghĩ rằng hắn đủ sức dung dưỡng tình nhân, ép tôi phải nuôi con riêng của kẻ khác để giữ cái danh “bà chủ họ Tần”?
— Vãn Thanh! Anh sai rồi! Anh bị nó bỏ bùa mê thuốc lú! — Tần Minh Hạo quỳ bò bằng hai tay về phía tôi, giơ tay định nắm lấy vạt áo tôi. — Anh yêu em! Bảy năm qua anh chỉ yêu mình em! Cho anh một cơ hội sửa sai, anh sẽ đuổi cô ta đi ngay lập tức! Anh sẽ làm lại từ đầu!
Chát!
Trợ lý của tôi – người vừa bước vào cùng đội bảo vệ – đã nhanh chân bước tới, hất văng tay Tần Minh Hạo ra.
Chương 3: Sự Trả Giá Cay Đắng
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập từ ngoài cổng lớn.
Ba chiếc xe cảnh sát kinh tế cùng xe của Viện Kiểm sát dừng lại ngay trước sân biệt thự. Bốn vị sĩ quan cảnh sát bước vào phòng khách, trình ra lệnh khởi tố và bắt tạm giam.
Vị sĩ quan dẫn đầu bước tới trước mặt Tần Minh Hạo và Lâm Tuyết Nhi: — Tần Minh Hạo, Lâm Tuyết Nhi, chúng tôi nhận được đơn tố cáo kèm đầy đủ bằng chứng từ Tập đoàn Cố Thị về hành vi “Vi phạm quy định về quản lý kinh tế”, “Tẩu tán tài sản doanh nghiệp” và “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” với tổng số tiền lên tới hơn 120 tỷ đồng. Mời hai người về trụ sở công an để làm việc.
Lâm Tuyết Nhi nghe đến án phạt thì ngất xỉu ngay tại chỗ, được lực lượng chức năng xóc nách lôi đi.
Còn Tần Minh Hạo, hắn giương đôi mắt dại đẫn nhìn tôi: — 120 tỷ? Vãn Thanh… Em… Em muốn tống anh vào tù sao?
Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, ánh mắt không một chút gợn sóng: — Không phải tôi tống anh vào tù, mà chính sự tham lam, bỉ ổi và bội bạc của anh đã tự mở cửa tù đón anh vào. Số tiền anh lén chuyển sang công ty Tuyết Minh, cộng với khoản nợ thâm hụt tài chính của dự án Cố Thị, đủ để anh ngồi trong đó ít nhất mười lăm năm.
— Không! Vãn Thanh! Cứu anh! Mẹ ơi cứu con! — Tần Minh Hạo gào khóc thảm thiết khi bị chiếc còng số 8 lạnh ngắt tra vào tay, trau nát sự tự tôn cuối cùng của gã đàn ông phản bội.
Khi Tần Minh Hạo bị giải đi, căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại bà Tần Tú Lan.
Bà ta lảo đảo ngã quỵ xuống sàn, ôm lấy chân tôi gào khóc khàn cả giọng: — Vãn Thanh ơi! Mẹ xin con! Con phạt Minh Hạo thế nào cũng được, nhưng xin con đừng tịch thu căn nhà này! Mẹ già rồi, mẹ sống ở đâu đây? Mẹ là mẹ của con mà!
Tôi cúi xuống, rút chiếc khăn tay gấm ra khẽ lau vệt bụi bẩn vô tình vương trên giày, rồi nhìn bà Tần bằng ánh mắt thương hại: — Tòa nhà này đã được đem đi thế chấp cho ngân hàng để vay vốn cho công ty Tuyết Minh dưới sự đồng ý của con trai bà. Ngày mai, ngân hàng sẽ đến niêm phong. Toàn bộ tài khoản cá nhân của bà – vốn được chu cấp từ thẻ phụ của tôi – cũng đã bị khóa hoàn toàn.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: — Bà từng nói người phụ nữ thông minh phải biết nhẫn nhịn để giữ gia đình. Bây giờ, bà hãy dùng sự “nhẫn nhịn” đó để tự lo cho bản thân mình trong những ngày tháng còn lại đi.
Tôi quay lưng, rảo bước ra phía cửa lớn.
Bà Tần Tú Lan ở phía sau gào lên một tiếng đau đớn rồi gục xuống sàn gạch lạnh lẽo, surrounded bởi những mảnh vỡ của chiếc tách trà và chiếc chìa khóa két sắt gỉ sét – thứ mà bà từng coi là quyền lực tối cao để đè bẹp tôi.
Chương 4: Bình Yên Trở Lại
Bước ra khỏi căn biệt thự họ Tần, bầu trời đêm Thượng Hải lung linh ánh đèn. Làn gió thu mát rượi thổi qua mái tóc tôi, mang theo cảm giác tự do và nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
Chiếc xe Bentley màu đen sang trọng đã chờ sẵn ngoài cổng. Tài xế kính cẩn mở cửa xe.
Tôi bước lên xe, tựa lưng vào lớp ghế da mềm mại. Điện thoại tôi rung lên, là cuộc gọi từ Chủ tịch Cố – cha tôi.
— Vãn Thanh, con xử lý xong mọi chuyện rồi chứ? — Giọng nói ấm áp, đầy yêu thương của cha vang lên qua loa thoại.
— Vâng, thưa cha. Mọi thứ đã kết thúc đúng như những gì họ gieo rắc. — Tôi mỉm cười, ánh mắt nhìn ra dòng người hối hả trên phố.
— Tốt lắm. Báo cáo tài chính và thủ tục ly hôn đơn phương đã được luật sư hoàn tất. Từ ngày mai, con hãy quay về tập đoàn, tiếp quản vị trí Tổng Giám đốc điều hành. Vị trí đó vốn thuộc về con từ sáu năm trước rồi.
— Cảm ơn cha. Con sẽ không làm cha thất vọng.
Tôi cúp máy, thả nhẹ chiếc điện thoại xuống bên cạnh.
Sáu năm thanh xuân trao nhầm cho một gã đàn ông bội bạc và một gia đình tham lam đã chính thức khép lại. Tôi không tiếc nuối, cũng chẳng còn đau đớn. Bởi vì tôi hiểu rằng, sự trả thù cay đắng nhất dành cho kẻ phản bội không phải là sự chửi rủa, mà là khiến họ phải giật mình nhận ra: Thứ mà họ từ bỏ, chính là thứ quý giá nhất mà cả đời này họ không bao giờ có lại được lần thứ hai.
Ngoài cửa sổ xe, thành phố rực rỡ cờ hoa. Và cuộc đời độc lập, kiêu hãnh của Cố Vãn Thanh… giờ đây mới thực sự bắt đầu.