CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Giữa sân ga Hải Phòng đông nghịt người, cô sinh viên năm cuối vội vã đuổi theo một người phụ nữ để trả lại chiếc ví vừa đánh rơi. Cô không thể ngờ rằng hành động chỉ diễn ra trong vài giây ấy lại kéo theo một hiểu lầm lớn, đồng thời mở ra một bước ngoặt mà sau này cô vẫn luôn nhớ mãi.
Chiếc ví giữa dòng người
“Cô gái kia! Đứng lại!”
Tiếng quát bất ngờ vang lên giữa nhà ga khiến những người xung quanh đồng loạt quay đầu.
Một cô gái trẻ đang ôm chặt chiếc ví da màu nâu trong tay, vừa chạy vừa tìm cách chen qua dòng hành khách đang ùn về phía cửa tàu.
“Có phải cô vừa lấy trộm ví của người ta không?”
Một người đàn ông đứng gần đó chỉ tay về phía cô, giọng đầy nghi hoặc.
Mai khựng lại trong giây lát.
Tim cô đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy.
Chiếc ví vẫn nằm trong tay cô.
Phía trước, một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, mặc chiếc áo sơ mi cũ và quần vải đen, vừa bước lên toa tàu. Cánh cửa tự động đang phát tín hiệu chuẩn bị đóng.
Mai nhìn người phụ nữ, rồi nhìn chiếc ví.
Chỉ còn vài giây nữa thôi.
Nếu dừng lại để giải thích, cô có thể không kịp trả lại chiếc ví.
Nhưng nếu tiếp tục chạy, những người xung quanh chắc chắn sẽ càng nghi ngờ.
“Không được…”
Mai nghiến nhẹ môi.
“Ví của người ta, mình phải trả lại cho bằng được.”
Tiếng còi tàu vang lên.
Cô ôm chiếc ví sát vào ngực rồi chạy nhanh hơn.
“Cô kia! Tôi bảo cô đứng lại!”
Tiếng gọi phía sau ngày càng gần.
Có người bắt đầu bàn tán.
“Trông giống lấy trộm thật đấy.”
“Đúng rồi, sao không đứng lại giải thích?”
Mai nghe rõ từng câu nhưng không dám quay đầu.
Cô chỉ biết chạy về phía toa tàu.
Chỉ cần người phụ nữ kia nhìn thấy chiếc ví…
Chỉ cần trả được nó…
Cô sẽ chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì nữa.
Mười lăm phút trước
Mai vừa rời khỏi khu vực phòng chờ của nhà ga.
Trên vai cô là chiếc ba lô đã sờn cũ. Quai đeo còn được khâu lại bằng một đoạn chỉ đen vì mấy hôm trước bị tuột.
Hôm nay là một ngày rất quan trọng.
Cô vừa hoàn thành buổi phỏng vấn cuối cùng của một công ty lớn ở thành phố. Nếu được nhận, Mai sẽ có một công việc ổn định ngay sau khi tốt nghiệp.
Bốn năm đại học của cô chưa bao giờ dễ dàng.
Ban ngày Mai lên giảng đường.
Chiều tối, cô làm phục vụ tại một quán ăn nhỏ gần ký túc xá. Những hôm đông khách, cô phải đứng đến tận khuya.
Cuối tuần, Mai lại nhận dạy thêm cho hai đứa trẻ trong một gia đình gần trường.
Số tiền kiếm được không nhiều nhưng đủ để cô tự lo tiền thuê phòng, tiền học và sinh hoạt phí.
Ba mẹ Mai ở quê cũng chẳng khá giả gì.
Nhà cô nằm ở một xã ven biển, nơi mùa mưa thường xuyên ngập đường. Ba làm thợ xây thuê, ai gọi việc gì thì nhận việc ấy. Mẹ ở nhà nhận hàng thủ công về làm vào ban đêm.
Mỗi lần Mai gọi điện về, câu đầu tiên mẹ luôn nói là:
“Ở nhà vẫn ổn, con cứ lo học đi.”
Ba cô cũng thường cười:
“Con gái chỉ cần học cho xong, chuyện tiền nong để ba mẹ tính.”
Nhưng Mai hiểu.
Cô biết có những hôm ba đau lưng vẫn cố đi làm.
Cô biết mẹ nhiều lần thức đến gần sáng để hoàn thành đơn hàng.
Và cô cũng biết, số tiền họ gửi lên cho cô đôi khi chính là số tiền họ phải chắt chiu từng đồng mới có được.
Vì vậy, Mai chưa từng cho phép mình bỏ cuộc.
Cô luôn tự nhủ:
“Mình phải cố thêm một chút. Chỉ cần tốt nghiệp, kiếm được việc, cuộc sống của ba mẹ sẽ đỡ vất vả hơn.”
Nghĩ vậy, Mai siết chặt tập hồ sơ rồi bước nhanh về phía cổng nhà ga.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy một giọng trẻ con.
“Mẹ ơi, hình như mẹ làm rơi đồ kìa!”
Mai quay đầu.
Một bé trai khoảng sáu tuổi đang kéo tay mẹ, chỉ xuống nền nhà.
Ngay bên cạnh chân cậu bé là một chiếc ví màu nâu.
Mai nhìn lên.
Người phụ nữ trung niên đi phía trước hoàn toàn không biết mình vừa đánh rơi đồ.
Bà vẫn đang vội vã kéo vali về phía đoàn tàu.
Dòng người phía sau liên tục đẩy tới.
Một người đi ngang suýt giẫm lên chiếc ví.
Mai lập tức cúi xuống nhặt.
“Cô ơi!”
Người phụ nữ không nghe thấy.
“Cô ơi, cô làm rơi ví!”
Tiếng loa thông báo chuyến tàu vang lên đúng lúc ấy.
Người phụ nữ đã bước lên toa.
Mai nhìn chiếc ví trong tay.
Rồi nhìn cánh cửa tàu đang dần khép lại.
“Không thể để mất được.”
Cô chạy.
Không suy nghĩ.
Không do dự.
Cô chỉ muốn trả lại chiếc ví cho chủ nhân.
Nhưng Mai đâu biết rằng, chính khoảnh khắc ấy lại khiến cô rơi vào một tình huống mà bản thân không thể ngờ tới.
Mai vừa chạy đến gần cửa toa thì người đàn ông lúc nãy cũng đuổi tới.
“Cô đưa chiếc ví đây!”
Mai quay lại.
“Chú hiểu lầm rồi. Cháu nhặt được của cô kia. Cháu đang chạy theo để trả lại.”
“Nhặt được mà cầm chạy theo người ta lên tàu?”
Người đàn ông cau mày.
“Vậy cô mở ra cho mọi người xem!”
Mai sững người.
Cô chưa từng mở chiếc ví.
Cô chỉ nhặt lên và chạy.
Nhưng lời nói ấy khiến đám đông bắt đầu xì xào.
“Đúng rồi, mở ra xem có gì.”
“Có khi người ta nghi ngờ cũng đúng.”
Mai đỏ bừng mặt.
Cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
“Tôi không lấy gì cả.”
Cô nói nhỏ nhưng rõ ràng.
“Chiếc ví này rơi ngay trước mặt tôi. Tôi chỉ muốn trả lại.”
Đúng lúc ấy, người phụ nữ trung niên từ trong toa tàu bất ngờ chạy ngược ra.
“Ví của tôi!”
Bà thở hổn hển, gương mặt tái đi.
“Ví của tôi đâu rồi?”
Mai lập tức đưa chiếc ví lên.
“Cô ơi, có phải ví này của cô không ạ?”
Người phụ nữ nhìn thấy chiếc ví thì đứng chết lặng.
Bà vội vàng nhận lấy.
“Đúng… đúng rồi.”
Bà mở ví kiểm tra.
Tất cả giấy tờ vẫn còn nguyên.
Tiền cũng không mất đồng nào.
Bà thở phào, rồi quay sang Mai.
“Cảm ơn cháu. Cảm ơn cháu rất nhiều.”
Mai chỉ cười.
“Không có gì đâu cô. Của cô thì cháu trả lại thôi ạ.”
Người đàn ông vừa nghi ngờ Mai lúc trước cũng im lặng.
Một vài người xung quanh bắt đầu nhìn cô với ánh mắt khác.
Có người nói:
“Xin lỗi cô bé nhé, lúc nãy tôi cũng tưởng…”
Mai lắc đầu.
“Không sao ạ.”
Cô cúi xuống chỉnh lại quai ba lô rồi định rời đi.
Nhưng người phụ nữ bất ngờ nắm lấy tay cô.
“Khoan đã.”
Mai quay lại.
“Cháu tên gì?”
“Dạ, cháu tên Mai.”
“Mai…”
Người phụ nữ nhìn cô thật lâu.
Rồi bà hỏi:
“Cháu đang học ở đâu?”
Mai hơi ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời.
“Cháu là sinh viên năm cuối Đại học Hàng hải. Hôm nay cháu vừa đi phỏng vấn xin việc.”
Người phụ nữ im lặng vài giây.
“Ngành gì?”
Mai nói tên chuyên ngành.
Vẻ mặt người phụ nữ lập tức thay đổi.
Bà nhìn Mai từ đầu đến chân, như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
“Cháu… đang tìm việc sao?”
“Dạ.”
“Công ty cháu vừa phỏng vấn tên gì?”
Mai nói tên công ty.
Người phụ nữ nghe xong thì sững lại.
Bà khẽ cười.
“Thật trùng hợp.”
Mai chưa hiểu.
Người phụ nữ lấy điện thoại ra.
“Cô tên là Thu Hà. Cô đang phụ trách bộ phận nhân sự của một công ty logistics ở Hải Phòng.”
Mai ngẩn người.
“Dạ?”
“Công ty cháu vừa phỏng vấn… chính là công ty của cô.”
Mai đứng bất động.
Cô không biết nên nói gì.
Bởi cô nhớ rất rõ.
Người trực tiếp phỏng vấn mình hôm nay không phải người phụ nữ này.
Cô Hà mỉm cười:
“Hôm nay cô đi gặp khách hàng ở Hà Nội, sau đó mới về Hải Phòng. Cô không tham gia buổi phỏng vấn của cháu.”
Bà dừng lại rồi nói:
“Nhưng cô đã nghe trưởng phòng nhân sự nhắc đến hồ sơ của cháu.”
Mai càng bất ngờ.
“Anh ấy nói cháu học khá, có kinh nghiệm làm thêm, hoàn cảnh khó khăn nhưng chưa bao giờ bỏ buổi học nào.”
Mai cúi đầu, không biết phải đáp thế nào.
Cô Hà nhìn chiếc ba lô cũ trên vai cô rồi nhẹ nhàng nói:
“Cô không biết những thông tin đó có chính xác đến đâu. Nhưng hôm nay cô tận mắt chứng kiến một việc.”
“Việc gì ạ?”
“Giữa một nhà ga đông người, cháu hoàn toàn có thể bỏ chiếc ví vào túi rồi đi tiếp. Chẳng ai biết cả.”
“Nhưng cháu đã chạy theo để trả lại.”
Mai mỉm cười.
“Vì đó không phải đồ của cháu.”
Câu trả lời đơn giản ấy khiến cô Hà im lặng.
Một lúc sau, bà nói:
“Ngày mai cháu có thể đến công ty gặp cô được không?”
Mai ngạc nhiên.
“Dạ?”
“Cô muốn nói chuyện với cháu thêm một lần.”
Ngày hôm sau, Mai đến công ty với bộ quần áo giản dị nhất mà cô có.
Cô Hà không hỏi thêm về chiếc ví.
Bà chỉ hỏi Mai về chuyên môn, mục tiêu nghề nghiệp, hoàn cảnh gia đình và những gì cô đã học được trong bốn năm đại học.
Cuộc nói chuyện kéo dài gần một giờ.
Cuối cùng, cô Hà đặt hồ sơ xuống.
“Công ty đang tuyển vị trí phù hợp với chuyên ngành của cháu. Nếu cháu đồng ý, chúng tôi có thể nhận cháu vào thử việc.”
Mai sững sờ.
“Cháu… được nhận ạ?”
“Được thử việc trước.”
Cô Hà mỉm cười.
“Còn có làm tốt hay không thì phải do chính cháu chứng minh.”
Mai cúi đầu thật sâu.
“Cháu cảm ơn cô.”
Cô Hà lắc đầu.
“Đừng cảm ơn cô. Cô chỉ cho cháu một cơ hội. Người quyết định cháu đi được bao xa vẫn là cháu.”
Mai bước ra khỏi phòng, mắt đỏ hoe.
Cô lập tức gọi điện về cho mẹ.
“Mẹ ơi…”
“Ừ, mẹ nghe đây.”
“Con có việc rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi mẹ cô bật cười.
“Thật hả con?”
“Dạ thật.”
“Lương có cao không?”
Mai vừa cười vừa lau nước mắt.
“Con chưa biết. Nhưng con sẽ cố.”
Mẹ cô im lặng một lúc rồi nói:
“Vậy là tốt rồi. Ba con mà nghe chắc vui lắm.”
Mai quay mặt nhìn ra cửa kính.
Ngoài kia, thành phố vẫn đông đúc và vội vã như mọi ngày.
Cô chợt nhớ lại chiếc ví màu nâu ở nhà ga.
Nếu hôm ấy cô không quay đầu.
Nếu cô không cúi xuống nhặt.
Nếu cô mặc kệ người phụ nữ kia lên tàu.
Có lẽ cuộc đời cô vẫn sẽ tiếp tục như cũ.
Nhưng cũng có thể, cô đã bỏ lỡ một cuộc gặp gỡ quan trọng.
Nhiều năm sau, Mai vẫn giữ lại một tấm vé tàu của ngày hôm đó trong ngăn kéo bàn làm việc.
Không phải vì nó có giá trị gì đặc biệt.
Mà bởi mỗi lần nhìn thấy nó, cô lại nhớ đến một điều rất đơn giản:
Đôi khi một lựa chọn tử tế chỉ mất vài giây để thực hiện, nhưng những điều nó mang lại có thể thay đổi cả một chặng đường dài.
Mai sau này trở thành một nhân viên giỏi, rồi được giao phụ trách những dự án lớn của công ty.
Cô cũng không quên gia đình.
Tháng lương đầu tiên, việc đầu tiên Mai làm không phải mua quần áo mới hay đổi điện thoại.
Cô gửi gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm được về quê, để ba sửa lại mái nhà đã dột và mua cho mẹ một chiếc máy làm hàng thủ công.
Mẹ cô gọi điện, vừa khóc vừa mắng:
“Con giữ lại mà tiêu, gửi hết thế này thì lấy gì sống?”
Mai cười:
“Ngày trước ba mẹ cũng đâu giữ lại cho mình.”
Ở đầu dây bên kia, mẹ cô không nói gì nữa.
Chỉ có tiếng khóc rất khẽ.
Còn Mai đứng bên cửa sổ, nhìn những chuyến tàu chạy qua thành phố.
Cô hiểu rằng cuộc đời đôi khi không thay đổi bởi một quyết định thật lớn.
Nó có thể bắt đầu từ một hành động nhỏ đến mức chẳng ai để ý.
Một chiếc ví rơi giữa dòng người.
Một cô gái cúi xuống nhặt.
Một lần chạy theo người xa lạ.
Và một lựa chọn tưởng như bình thường ấy đã đưa cô đến đúng nơi mà cô cần phải đến.
Bởi có những lúc, thứ chúng ta trao lại cho người khác không chỉ là một món đồ họ đánh mất.
Mà chính sự tử tế ấy cũng có thể vô tình mở ra một cánh cửa mới cho cuộc đời mình.