CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi đưa bố mẹ chồng vào Nha Trang để tạo bất ngờ sinh nhật chồng, vừa mở cửa phòng khách sạn đã thấy em dâu trên giường
5 giờ 45 sáng, tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng còn mờ tối. Tôi với tay tắt báo thức rồi nhẹ nhàng bước xuống bếp, cố không làm mọi người thức giấc.
Hôm nay tôi nấu bún bò cho bố chồng. Ông thích ăn nóng, nhiều rau và một chút sa tế. Mẹ chồng tôi, bà Lan, vừa xuống bếp vừa nhắc:
– Lát nữa nhớ ghé hiệu thuốc mua giúp mẹ lọ thuốc đau khớp nhé.
– Vâng, con nhớ rồi.
Đúng 7 giờ, chồng tôi là Hoàng mới từ trên tầng đi xuống. Anh mặc chiếc sơ mi trắng tôi vừa là hôm qua, tóc chải gọn, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa mà tôi mua tặng anh nhân dịp sinh nhật.
Anh vừa ngồi xuống bàn đã nói:
– Cuối tuần này chắc anh phải vào Nha Trang ba ngày. Kho hàng bên đó xảy ra sự cố, công ty yêu cầu anh trực tiếp xử lý.
Tôi khựng lại.
Cuối tuần cũng chính là sinh nhật lần thứ ba mươi của Hoàng. Tôi đã âm thầm đặt nguyên liệu, định làm một bữa tối nhỏ cho anh và bố mẹ.
Tôi hỏi:
– Không thể để người khác đi thay anh sao?
Hoàng lắc đầu:
– Không được. Việc này liên quan đến lô hàng lớn. Anh đi rồi về ngay. Em ở nhà chăm bố mẹ giúp anh nhé. Sinh nhật năm nay đành chịu thiệt một chút, về anh bù cho em.
Anh nói với vẻ áy náy.
Tôi chỉ cười:
– Công việc quan trọng mà. Anh cứ đi đi.
Tối hôm ấy, chính tay tôi xếp quần áo vào vali cho chồng. Tôi còn bỏ thêm một chiếc quần short, kính râm và vài bộ đồ thoải mái vì nghĩ anh có thể tranh thủ đi biển sau khi xử lý xong công việc.
Trước khi ngủ, Hoàng ôm lấy tôi:
– Anh nhất định mua quà Nha Trang về cho em.
Tôi gật đầu, chẳng hề biết lời hứa ấy sẽ trở thành một trong những câu nói khiến tôi nhớ mãi.
Sáng Hoàng lên máy bay, tôi tiễn anh ra tận cửa.
Sau khi trở về nhà, tôi ngồi bên cửa sổ rất lâu. Nhìn chiếc bánh sinh nhật chưa kịp đặt, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng.
Nếu anh không thể ở nhà đón sinh nhật, tại sao tôi không đưa bố mẹ vào tận Nha Trang để tạo bất ngờ cho anh?
Bố mẹ chồng tôi chưa từng đi máy bay.
Khi nghe tôi đề nghị, cả hai người đều vui như trẻ con.
Ông Thành còn hỏi đi hỏi lại:
– Máy bay có rung lắc giống ô tô không con?
Tôi bật cười:
– Không đâu bố. Bố cứ ngồi yên, sẽ có người hướng dẫn.
Tôi đặt vé khứ hồi cho ba người.
Mẹ chồng lập tức lấy chiếc áo dài màu xanh nhạt ra chuẩn bị. Bà còn sang nhà hàng xóm khoe rằng con dâu mua vé máy bay cho ông bà vào Nha Trang mừng sinh nhật con trai.
Tôi nghe vậy chỉ cười.
Tôi hoàn toàn không ngờ chuyến đi ấy sẽ khiến cả gia đình thay đổi mãi mãi.
Muốn giữ bí mật đến phút cuối, tôi gọi cho Minh, một đồng nghiệp thân thiết của Hoàng.
– Minh này, cho chị xin tên khách sạn Hoàng ở được không?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
– Chị định đến đó thật à?
– Ừ. Chị muốn tạo bất ngờ.
Minh ngập ngừng:
– Hay chị báo trước cho anh Hoàng một tiếng?
– Không cần đâu. Chị muốn xem phản ứng của anh ấy.
Cuối cùng Minh gửi cho tôi tên khách sạn và số phòng: 402.
Máy bay hạ cánh xuống Nha Trang vào gần trưa.
Bố mẹ chồng tôi phấn khởi chụp ảnh liên tục. Tôi mua một chiếc bánh kem hình chiếc xe hơi, trên mặt bánh ghi:
“Chúc mừng tuổi 30 của Hoàng.”
Tôi còn tưởng tượng cảnh anh mở cửa, nhìn thấy bố mẹ và vợ rồi bất ngờ đến mức không nói nên lời.
Chiếc taxi dừng trước một khách sạn bốn sao gần biển.
Tôi kéo vali, còn bố mẹ chồng đi phía sau.
– Nhẹ chân thôi bố mẹ, mình đừng để anh Hoàng nghe thấy.
Bà Lan cười khúc khích:
– Mẹ phải làm nó bất ngờ mới được.
Thang máy đưa chúng tôi lên tầng bốn.
Tôi đứng trước phòng 402, đặt chiếc bánh xuống tay trái rồi gõ cửa ba lần.
Cốc. Cốc. Cốc.
Không có tiếng trả lời.
Tôi nhìn bố mẹ chồng.
– Có khi anh ấy ngủ.
Tôi gõ mạnh hơn.
Lần này bên trong vang lên tiếng động.
Rồi cánh cửa từ từ hé mở.
Người đứng sau cửa là Hoàng.
Nhưng đó không phải người chồng tôi quen thuộc.
Tóc anh rối tung, gương mặt trắng bệch, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm.
Anh nhìn tôi.
Sau đó nhìn sang bố mẹ.
Đôi môi anh run lên.
– Sao… sao mọi người lại đến đây?
Tôi chưa kịp trả lời thì bố chồng đã đẩy cửa bước vào.
Và rồi ông đứng chết lặng.
Trên chiếc giường phía trong có một người phụ nữ đang cuộn mình trong chăn.
Mái tóc dài xõa trên gối.
Nghe tiếng động, cô ta giật mình ngồi bật dậy, vội kéo chăn che người.
Mẹ chồng tôi đưa tay bịt miệng.
Bố chồng tôi bước thêm một bước.
Người phụ nữ ngẩng mặt lên.
Chỉ một giây sau, bà Lan tái mét.
– Hạnh?
Căn phòng chìm vào im lặng.
Hạnh chính là em dâu của tôi, vợ của Khải – em trai Hoàng.
Khải đang làm việc tại Nhật Bản. Suốt nhiều năm, anh ta đều đặn gửi tiền về, mỗi tháng vài chục triệu để vợ nuôi con và chăm sóc bố mẹ.
Vậy mà người phụ nữ đang ở trong căn phòng khách sạn cùng chồng tôi lại chính là vợ của em trai anh.
Chiếc bánh sinh nhật tuột khỏi tay tôi.
Rơi xuống sàn.
Hộp bánh bật nắp, lớp kem trắng bị xô lệch, dòng chữ chúc mừng sinh nhật cũng nát nhòe.
Bố chồng tôi giận đến run người.
Ông bước tới tát Hoàng một cái thật mạnh.
– Mày làm cái trò gì vậy?
Hoàng không chống trả.
Khóe miệng anh rướm máu.
Hạnh bật khóc:
– Bố ơi, con xin bố! Không phải như bố nghĩ đâu!
Cô ta quỳ trên giường, kéo chăn che người.
– Anh Hoàng nói chỉ cho con vào đây nghỉ nhờ. Con mệt quá nên nằm xuống. Chúng con chưa làm gì cả.
Hoàng lập tức gật đầu:
– Đúng… đúng như cô ấy nói. Con thề chưa xảy ra chuyện gì.
Tôi nhìn hai người.
Không hỏi.
Không khóc.
Cũng chẳng gào lên.
Tôi chỉ cúi xuống nhặt hộp bánh, đặt nó lên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa.
Sau đó lấy điện thoại ra.
Tôi chụp lại căn phòng.
Chụp chiếc áo của Hoàng vứt trên ghế.
Chụp túi xách của Hạnh.
Chụp bộ dạng hoảng loạn của hai người.
Hoàng lao tới:
– Em làm gì vậy? Đừng chụp nữa!
Tôi nhìn anh.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn chồng mình mà không còn nhận ra người đàn ông trước mặt.
Tôi cất điện thoại.
– Anh cứ yên tâm. Em sẽ không làm ầm lên ở đây.
Nói xong, tôi kéo vali ra khỏi phòng.
Bố chồng gọi:
– Mai!
Tôi không quay đầu.
Tôi xuống tầng, bắt taxi thẳng ra sân bay.
Ngay chiều hôm đó, tôi mua vé trở lại Hà Nội.
Một mình.
Ba ngày sau, Hoàng và bố mẹ mới trở về.
Cánh cửa phòng tôi vẫn khóa.
Không ai dám gõ.
Đến tối ngày thứ tư, bố chồng đập nhẹ vào cửa:
– Mai, xuống phòng khách. Cả nhà nói chuyện.
Tôi thay quần áo rồi bước xuống.
Bố chồng ngồi giữa ghế, gương mặt già đi thấy rõ.
Mẹ chồng hai mắt đỏ hoe.
Hoàng cúi đầu, hai tay đan vào nhau.
Hạnh không xuất hiện.
Bố chồng thở dài:
– Chuyện ở Nha Trang là nỗi nhục của gia đình. Bố đã mắng Hạnh, bắt nó quỳ trước bàn thờ tổ tiên. Nó cũng xin lỗi.
Ông dừng lại rồi nói tiếp:
– Nhưng chuyện trong nhà, mình đóng cửa giải quyết. Đừng để người ngoài biết.
Tôi im lặng.
Mẹ chồng nắm tay tôi:
– Mai, con là dâu trưởng. Con rộng lượng một lần được không? Hoàng đã hứa sẽ chấm dứt. Với lại… nếu Khải ở Nhật biết chuyện, mẹ sợ nó không chịu nổi.
Tôi nhìn từng người.
Không một ai hỏi tôi đã đau đến mức nào.
Họ chỉ lo chuyện này truyền ra ngoài.
Lo Khải biết.
Lo tiền Khải gửi về bị ảnh hưởng.
Lo danh dự gia đình.
Cuối cùng tôi khẽ nói:
– Được. Con sẽ không nói với ai. Con cũng sẽ không chủ động nói cho chú Khải biết.
Hoàng ngẩng đầu.
Mẹ chồng thở phào.
Bố chồng gật gù:
– Bố biết con hiểu chuyện.
Tôi mỉm cười.
– Nhưng con chưa nói rằng con sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân này.
Cả phòng chết lặng.
Tôi đứng dậy trở về phòng.
Những ngày sau đó, Hoàng thay đổi hẳn.
Anh về nhà đúng giờ.
Anh mua hoa.
Chủ động nấu ăn.
Cuối tuần còn đưa tôi đi xem phim, mua những món đồ trước đây tôi thích.
Có lần anh đứng sau lưng ôm tôi:
– Cho anh một cơ hội.
Tôi vẫn mỉm cười.
Nhưng trong lòng tôi đã không còn giống trước.
Mỗi lần anh chạm vào người tôi, tôi phải cố gắng kiềm chế cảm giác khó chịu.
Tôi không còn hỏi anh đi đâu.
Không còn kiểm tra điện thoại trước mặt anh.
Tôi bắt đầu âm thầm chuẩn bị cho một cuộc sống không có Hoàng.
Tôi ghi lại những tài sản chung, các khoản tiền tiết kiệm, chiếc ô tô, những khoản đầu tư và giấy tờ căn nhà ba tầng mà bố mẹ chồng đang đứng tên.
Tôi cũng nhớ rất rõ: ba năm trước, khi sửa lại căn nhà, tôi đã bỏ ra gần 500 triệu tiền tiết kiệm của mình.
Tôi lặng lẽ mang những giấy tờ quan trọng về gửi mẹ ruột.
Một đêm Hoàng uống say, tôi mở điện thoại của anh bằng dấu vân tay rồi sao lưu những tin nhắn và hình ảnh cũ giữa anh với Hạnh vào một tài khoản email riêng.
Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ làm.
Tôi đến ngân hàng yêu cầu in sao kê tài khoản trong một năm.
Từng dòng giao dịch hiện ra trước mắt.
50 triệu.
100 triệu.
200 triệu.
Rồi có một khoản lên tới 1 tỷ đồng.
Tất cả đều được chuyển tới một tài khoản mang tên Nguyễn Thị Hạnh.
Tổng cộng hơn 2 tỷ đồng.
Tay tôi lạnh ngắt.
Nhưng thứ khiến tôi thực sự sững sờ lại nằm ở một bức ảnh tôi vô tình nhìn thấy trong điện thoại Hoàng.
Đó là bản hợp đồng mua căn hộ.
Tôi phóng to.
Tên người mua: Nguyễn Thị Hạnh.
Giá trị căn hộ: 3 tỷ đồng.
Tôi nhìn địa chỉ.
Một khu chung cư cao cấp ở Cầu Giấy.
Tôi chợt nhớ đến chiếc xe của Hoàng.
Chiều thứ ba và thứ năm hàng tuần, xe anh thường dừng rất lâu ở khu vực ấy.
Tôi không hỏi.
Tôi chỉ tiếp tục thu thập chứng cứ.
Cho đến một buổi tối, Hoàng đi tắm, điện thoại anh hiện lên một tin nhắn mới.
Chỉ vỏn vẹn một câu:
“Anh chuyển nốt số tiền còn thiếu chưa? Em không thể giải thích với người môi giới mãi được.”
Tôi chụp lại.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi bật cười.
Không phải vì vui.
Mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu.
Chuyện ở căn phòng 402 chưa phải là toàn bộ sự thật.
Nó chỉ là phần nổi của một bí mật kéo dài nhiều năm.
Tôi thuê một luật sư tư vấn riêng.
Từng giao dịch được đối chiếu.
Từng khoản tiền được đánh dấu.
Từng giấy tờ căn hộ được kiểm tra.
Tôi phát hiện số tiền Hoàng chuyển cho Hạnh không chỉ là tiền của riêng anh.
Có cả những khoản tiền từ tài khoản tiết kiệm chung của vợ chồng.
Thậm chí có khoản vay mà Hoàng từng nói với tôi là “đầu tư kinh doanh”.
Tất cả đều được chuyển dần sang việc mua căn hộ cho Hạnh.
Nhưng tôi vẫn chưa nói gì.
Tôi muốn biết tại sao.
Cho đến một tối, tôi nhận được cuộc gọi từ Nhật Bản.
Là Khải.
Giọng em chồng run run:
– Chị Mai… em vừa nhận được một số giấy tờ ngân hàng. Chị có biết chuyện gì không?
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi tôi hỏi:
– Em muốn biết sự thật chứ?
Đầu dây bên kia không còn tiếng động.
Tôi nghe thấy tiếng Khải hít một hơi thật sâu.
– Có.
Tôi gửi cho cậu ấy một tập tài liệu.
Không thêm lời nào.
Khoảng mười phút sau, điện thoại rung liên tục.
Khải gọi lại.
Lần này giọng anh nghẹn lại:
– Chị… căn hộ đó… anh Hoàng mua cho Hạnh thật sao?
– Chị chỉ gửi cho em những gì chị có. Còn sự thật cuối cùng, em hãy tự đối chiếu.
Khải im lặng rất lâu.
– Em về nước.
Một tuần sau, Khải xuất hiện trước cửa nhà.
Hạnh vừa nhìn thấy chồng đã quỳ xuống.
Hoàng cũng đứng chết lặng.
Bố mẹ chồng tôi không còn ai nói được câu “đóng cửa bảo nhau” nữa.
Bởi lần này, người bị giấu giếm không còn là người ngoài.
Khải nhìn anh trai rồi hỏi:
– Anh nói với em rằng tiền em gửi về để nuôi con và chăm bố mẹ. Vậy hơn hai tỷ kia là gì?
Hoàng không trả lời.
Khải quay sang Hạnh:
– Căn hộ kia là gì?
Hạnh bật khóc.
Căn phòng khách im phăng phắc.
Cuối cùng, Hoàng thú nhận rằng anh và Hạnh đã qua lại một thời gian dài trước chuyến đi Nha Trang. Căn phòng 402 không phải lần đầu hai người gặp nhau.
Còn căn hộ là thứ Hoàng định mua để Hạnh có chỗ ở riêng.
Tôi ngồi đó, bình thản nghe hết.
Bố chồng cúi đầu.
Mẹ chồng khóc.
Khải không đánh ai.
Anh chỉ nói:
– Tôi đi làm xa để tin tưởng mọi người. Hóa ra người tôi phải đề phòng lại là những người thân nhất.
Sau ngày hôm ấy, gia đình tôi không còn như trước.
Hoàng nhiều lần xin tôi đừng ly hôn.
Nhưng lần này tôi không còn dao động.
Tôi không công khai chuyện đó với họ hàng hay hàng xóm. Tôi chỉ làm đúng những gì pháp luật cho phép để bảo vệ quyền lợi của mình đối với số tài sản chung và những khoản tiền đã bị tự ý chuyển đi.
Tôi cũng không đòi bố mẹ chồng phải lựa chọn giữa hai người con trai.
Tôi chỉ thu dọn đồ đạc.
Trước khi rời căn nhà, tôi đặt chìa khóa lên bàn.
Bố chồng hỏi:
– Con thật sự quyết định rồi sao?
Tôi gật đầu.
– Vâng.
Mẹ chồng khóc:
– Mẹ xin lỗi.
Tôi nhìn bà thật lâu rồi đáp:
– Con không trách mẹ. Nhưng con không thể tiếp tục sống trong một gia đình mà người ta gọi sự im lặng là bao dung.
Hoàng đứng phía sau, mắt đỏ hoe.
Anh nói:
– Anh biết anh sai.
Tôi quay lại:
– Anh sai không phải vì một lần nói dối. Anh sai vì đã biến lòng tin của em thành thứ có thể đem ra đánh đổi.
Nói xong, tôi kéo vali bước ra khỏi cửa.
Lần này không có ai gọi tôi lại.
Một năm sau, tôi thuê một căn hộ nhỏ gần chỗ làm.
Cuộc sống ban đầu rất khó khăn.
Tôi từng quen với việc mỗi sáng nấu ăn cho cả nhà, tối chờ chồng về. Bỗng nhiên căn nhà chỉ còn tiếng mình mở cửa, tiếng nước chảy và tiếng máy giặt.
Nhưng rồi tôi nhận ra, sự yên tĩnh ấy không đáng sợ như tôi từng nghĩ.
Tôi bắt đầu học thêm một nghề mới, chăm sóc bản thân, đi du lịch cùng mẹ và thỉnh thoảng đưa bố mẹ ruột đi ăn.
Tôi cũng giữ lại một thứ duy nhất từ chuyến đi Nha Trang năm ấy.
Không phải chiếc bánh sinh nhật.
Không phải những bức ảnh.
Mà là tờ vé máy bay khứ hồi.
Mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ đến người phụ nữ từng nghĩ rằng chỉ cần mình đủ tốt thì gia đình sẽ luôn đối xử tốt với mình.
Sau cùng tôi hiểu, hôn nhân không thể được cứu bằng sự hy sinh của một người.
Và tha thứ cũng không có nghĩa là phải ở lại.
Có những cánh cửa đóng lại không phải vì cuộc đời muốn trừng phạt mình, mà bởi phía sau cánh cửa ấy đã không còn là nơi mình thuộc về.
Còn tôi, sau tất cả, cuối cùng cũng học được cách bước đi bằng chính đôi chân của mình.