Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Ở chung nhà với vợ chồng em ru ột, tối nào cũng thấy em dâu vác chăn và gối sang phòng tôi xin ngủ nhờ
Từ ngày vợ chồng em trai về ở chung trong căn nhà ống ba tầng, Nhã đêm nào cũng vác chăn gối sang phòng tôi. Không phải ngủ ghế, không phải nằm sát mép giường—mà xin n:ằm giữa tôi và chồng tôi. Những buổi đầu, tôi cư;ời gượng, b:ảo “nằm đâu chẳng được em”, nhưng trong lòng thì g:a:i. Đến đêm thứ năm, tôi hỏi thẳng: “Sao cứ phải giữa?” Nhã nhìn tôi, mắt có cái ửng như người vừa ăn ớt mà cố giấu: “Nằ:m giữa ấm hơn chị.” Rồi đem chuyện “ở quê em, con gái mới về nhà chồng s:ợ tối, p:hải nằm giữa ngư:ời thân để… đỡ mơ.” Đến đêm thứ mười, mẹ tôi nghe hàng xóm rỉ rả “k:hông ti:ện đâu”, tôi bảo Nhã qua nằm với mẹ, Nhã lắc: “Em ng:áy, sợ mẹ khó ngủ.” Tôi muốn nói “ch:ị cũng khó ngủ”, nhưng chồng tôi—Quân—đã giằ:ng câu nói khỏi miệng bằng một cái gật: “Kệ đ:i, ch:ật tí còn hơn để nó sợ.”
Đêm thứ mười bảy, tiếng “kị ch” ấy đến. Không phải tiếng gió lật cánh cửa sổ—bởi cửa đã thít chặt bằ:ng sợ:i dâ:y tôi bu;ộc riêng, phòng tránh bản;g hiệu lắc. Cũng không phải tiếng th;ằn lằ:n rơi—bởi sau đó là một kh;oảng l;ặng kéo dài đến mức tôi nghe được tiếng đồng hồ tường nhích chân.
Tôi dựa dậy, không bật đèn và chứng kiến một cảnh kinhhoang. Nhã và chồng tôi………………

Chương 1: Đêm thứ mười bảy và ánh sáng dưới khe cửa
Bóng tối trong căn phòng ngủ tầng hai của căn nhà ống ba tầng ngột ngạt đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập bập bùng nơi cổ họng. Giữa tôi và Quân — chồng tôi — là Nhã, cô em dâu mới cưới của đứa em trai kém tôi ba tuổi. Mười bảy đêm trôi qua, Nhã đều đặn ôm chiếc chăn bông màu hồng phấn cùng gối riêng sang gõ cửa phòng chúng tôi.
“Nằm giữa ấm hơn chị,” Nhã từng lí nhí giải thích như thế, ánh mắt đảo liên hồi dưới hàng mi cong vút.
Rồi cái tiếng “kịch” ấy vang lên.
Đó là một âm thanh khô khốc, phát ra từ phía góc bàn trang điểm kê sát tủ quần áo gỗ gụ. Tôi lặng lẽ dựa lưng vào thành giường, đôi mắt đã quen với bóng tối dán chặt về phía phát ra tiếng động.
Trên chiếc nệm lò xo, vị trí giữa tôi và Quân trống trơn. Chăn bông của Nhã đã bị gạt sang một bên.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ hắt qua khe rèm cửa sổ, tôi thấy hai bóng người đang quỳ gối dưới sàn gạch men lạnh ngắt. Nhã đang quỳ đối diện với Quân. Nhưng trái ngược hoàn toàn với những nghi ngờ ghê tởm, dơ bẩn mà tôi từng cay đắng hình dung trong mười sáu đêm qua, không hề có một sự vụng trộm hay âu yếm nào.
Chồng tôi — người đàn ông mười năm qua nổi tiếng điềm tĩnh, ít nói — đang dùng hai tay giữ chặt lấy hai cổ tay của Nhã. Gương mặt Quân gồng lên, các thớ cơ siết chặt, trán rịn ra một lớp mồ hôi cold ngắt dưới ánh sáng mờ tỏ. Còn Nhã, hai mắt cô ta mở to đốm dại, cằm run rẩy liên hồi, hai hàm răng đập vào nhau kịch kịch tạo thành chuỗi âm thanh ghê rợn mà tôi vừa nghe thấy.
Hai tay Nhã đang cố sức đâm một chiếc kéo nhỏ dùng để cắt chỉ về phía cổ họng của chính mình. Quân đang dùng toàn bộ sức lực của một người đàn ông trưởng thành để giằng giật chiếc kéo đó ra khỏi tay cô ta.
“Đưa… đưa cho anh…” Quân thì thầm qua kẽ răng, giọng nói nén lại đến mức run rẩy. “Nhã! Bớt hoảng đi! Nhìn anh này!”
Nhã không nói, chỉ phát ra những tiếng thở hò hè trong cổ họng như một người đang đuối nước. Mắt cô ta không nhìn Quân, cũng không nhìn tôi, mà trừng trừng nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ đang đóng kín — nơi có khoảng hở dưới khe cửa đang tỏa ra một vệt ánh sáng màu xanh lét dị hợm.
Tôi lao xuống giường, giật phắt chiếc kéo khỏi tay Nhã rồi ôm lấy vai cô em dâu. Toàn thân Nhã lạnh ngắt như một tảng băng trôi, mồ hôi ướt đầm đìa chiếc áo ngủ mỏng.
“Quân! Rốt cuộc là có chuyện gì?!” Tôi thì thào trong hoảng loạn, lòng bàn tay run bắn khi chạm vào làn da tái dại của Nhã.
Quân gạt mồ hôi trên trán, ánh mắt dồn dập sự sợ hãi xen lẫn cay đắng. Anh nhìn tôi, rồi nhìn về phía khe cửa phòng ngủ:
“Anh xin lỗi vì đã giấu em… Nếu không cho nó nằm giữa hai vợ chồng mình, đêm nào nó cũng sẽ tự sát. Và kẻ muốn giết nó… chính là em trai em.”
Chương 2: Căn phòng khóa kín ở tầng trệt
Lời nói của Quân như một gáo nước đá giội thẳng vào đầu tôi.
Đứa em trai duy nhất của tôi — Nam — kém tôi ba tuổi, là một kẻ từ nhỏ đã hiền lành, có phần nhu nhút. Ba tháng trước, Nam dẫn Nhã về ra mắt. Nhã là con gái một gia đình làm nghề bốc thuốc Nam ở vùng núi phía Bắc. Cả hai cưới nhau nhanh chóng sau vỏn vẹn hai tháng quen biết. Khi vợ chồng Nam chuyển về sống chung trong căn nhà ống ba tầng này, tôi những tưởng gia đình sẽ êm ấm, nào ngờ bi kịch lại ngầm chảy như một dòng hải lưu độc hại dưới đáy sông.
“Anh nói cái gì cơ? Nam muốn giết Nhã?” Tôi thì thầm, giọng lạc đi. “Nam hiền như đất, sao nó lại…”
“Nó không còn là đứa em trai hiền lành của em nữa đâu, Yến,” Quân gằn giọng, bàn tay anh vẫn siết chặt lấy cổ tay Nhã để trấn an cô ta. “Mười bảy ngày trước, đúng cái đêm đầu tiên Nhã sang đây xin ngủ nhờ, anh đi làm về muộn. Khi đi qua phòng hai đứa nó ở tầng trệt, anh thấy cửa phòng khép hờ. Anh nhìn thấy…”
Quân khựng lại, nuốt một ngụm nước bọt đầy khó khăn.
“Anh nhìn thấy Nam đang bắt Nhã uống một loại nước màu đen sánh như nhựa đường. Nhã phản ứng, khóc lóc van xin nhưng Nam kẹp chặt cổ cô ấy, ép uống bằng sạch. Sau khi uống xong, mắt Nhã mờ đi, thần trí bấn loạn và bắt đầu tìm những vật nhọn trong phòng để tự đâm vào người. Đêm đó, Nhã chạy trốn được ra khỏi phòng, lao lên đây gõ cửa. Anh biết nếu đuổi cô ấy về, ngay đêm đó em dâu em sẽ chết.”
Nước mắt Nhã lúc này mới trào ra, lăn dài trên gò má hốc hác. Cô ta bấu chặt lấy tay áo tôi, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi:
“Chị Yến… cứu em… Anh Nam… anh ấy không phải cưới em vì yêu đâu… Anh ấy muốn lấy cái mạng của em để trả nợ…”
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Căn nhà ống ba tầng này do bố mẹ tôi để lại. Bố mất sớm, mẹ sống ở căn phòng phía sau tầng trệt. Vợ chồng tôi ở tầng hai, còn vợ chồng Nam ở gian ngoài tầng trệt. Suốt ba tháng qua, tôi vẫn thấy Nam đi làm công chức bình thường, tối về nhã nhặn phụ giúp mẹ rửa bát. Làm sao một người em trai ngoan ngoãn trong mắt tôi lại có thể biến thành một con quỷ tàn nhẫn như vậy?
“Sáng nào em cũng thấy Nam đối xử với Nhã rất tốt mà?” Tôi bàng hoàng hỏi.
“Đó là thuốc khống chế thần kinh,” Nhã thì thầm, đôi mắt đỏ ngầu. “Ban ngày, loại thuốc đó khiến em mệt mỏi, lờ đờ, ai bảo gì nghe nấy, hoàn toàn quên sạch những gì xảy ra ban đêm. Nhưng bắt đầu từ 12 giờ đêm, khi thuốc phát tác mạnh nhất, nó kích thích hệ thần kinh trung ương, tạo ra ảo giác khiến em muốn tự sát. Anh Nam… anh ấy muốn em tự tử để lấy tiền bảo hiểm nhân thọ năm tỷ mà anh ấy mới mua cho em hai tháng trước!”
Năm tỷ tệ bảo hiểm nhân thọ!
Tôi nhớ lại, hai tháng trước Nam có hồ hởi khoe với cả nhà rằng công ty nó có suất mua bảo hiểm ưu đãi cho người thân. Nó đã đứng ra mua cho Nhã một gói bảo hiểm tai nạn và tử vong trị giá rất lớn. Lúc đó tôi còn khen em trai biết lo xa cho vợ.
Hóa ra, đó là một bản án tử hình được lên kế hoạch tỉ mỉ!
Chương 3: Tấm mặt nạ sụp đổ
“Tại sao em biết?” Tôi run rẩy nhìn Nhã. “Nếu ban đêm em mất kiểm soát, sao mười mười mười bảy đêm nay em lại chạy lên phòng chị?”
Nhã giơ bàn tay trái lên. Ở kẽ giữa ngón trỏ và ngón giữa có một vết sẹo nhỏ mới đóng vảy, tím ngắt.
“Mẹ em là thầy thuốc…” Nhã nghẹn ngào. “Trước khi về làm dâu, mẹ có trao cho em một liều dược liệu gia truyền giúp tỉnh táo khi bị trúng độc. Đêm đầu tiên bị anh Nam ép uống thứ nước đó, em đã dùng chiếc kim bấm tự đâm sâu vào kẽ tay. Cơn đau thể xác cùng tác dụng của liều thuốc gia truyền đã giúp em giữ lại được một chút lý trí cuối cùng giữa cơn ảo giác. Em biết nếu ở lại căn phòng đó, em sẽ nhảy qua cửa sổ hoặc tự sát. Em chỉ còn cách chạy lên phòng chị… nơi duy nhất trong nhà có anh Quân — một người đàn ông đủ khỏe để khống chế em khi em phát điên.”
Tôi nhìn sang Quân. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao mười bảy đêm qua, chồng tôi chưa từng ngủ một giấc trọn vẹn. Đêm nào anh cũng nằm sát mép giường, tay luôn đặt ở vị trí sẵn sàng giữ chặt Nhã mỗi khi cô ta bắt đầu co giật hay có hành vi tự hại trong cơn mộng mị.
Quân không giải thích với tôi vì anh sợ tính tôi bộc phát, sẽ lập tức xuống đường làm ầm ĩ với Nam. Khi đó, Nam sẽ tiêu hủy mọi chứng cứ, thậm chí có thể ra tay độc hại hơn để bịt đầu mối.
“Vậy còn tiếng kịch vừa rồi?” Tôi hỏi.
“Đêm nay, loại thuốc Nam dùng đã tăng liều lượng,” Quân thở dài, ánh mắt đầy căng thẳng. “Thuốc gia truyền của Nhã không còn đủ sức khống chế hoàn toàn nữa. Lúc 1 giờ sáng, cô ấy tỉnh dậy trong cơn hoang tưởng, tự lao đầu vào góc bàn trang điểm rồi vơ lấy chiếc kéo… Nếu anh không thức canh, chuyện lớn đã xảy ra rồi.”
Đúng lúc đó, từ dưới tầng trệt vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Cộp… cộp… cộp…
Tiếng bước chân tiến lên cầu thang gỗ. Căn nhà ống vốn dĩ âm ắng về đêm, nên từng nhịp bước chân nghe rõ mùng một như tiếng đập gõ của lưỡi hái tử thần.
Nhã co rúm người lại, giấu mặt vào sau lưng tôi. Quân lập tức đứng dậy, chắn trước hai người phụ nữ.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng ngủ của chúng tôi.
Cốc, cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng, lịch sự đến đáng sợ.
“Anh Quân, chị Yến… hai người đã ngủ chưa?” Giọng của Nam vang lên qua khe cửa, trầm ấm và thản nhiên như mọi ngày. “Em thấy phòng anh chị còn sáng đèn. Nhã lại sang làm phiền anh chị nữa à? Để em đón cô ấy về phòng ngủ, kẻo ảnh hưởng đến anh chị.”
Chương 4: Cuộc đối đầu trong đêm tĩnh mịch
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Nhã siết chặt lấy vạt áo tôi đến mức móng tay bấm sâu vào thịt. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:
“Nam đấy à? Nhã nó vừa mới chợp mắt thôi. Mấy hôm nay nó mệt, cứ để nó nằm đây với chị. Em về phòng ngủ trước đi.”
Bên ngoài cửa im lặng mất vài giây. Khoảng hở dưới khe cửa vẫn tỏa ra vệt ánh sáng màu xanh lét từ chiếc đèn pin chuyên dụng mà Nam hay dùng.
“Chị Yến này,” Giọng Nam đột nhiên hạ thấp xuống một tông, nghe lạnh ngắt và xa lạ đến rợn người. “Mười bảy đêm rồi. Tình nghĩa vợ chồng giữa em và Nhã, anh chị không định cho em thực hiện sao? Hay là… anh chị đang giấu em điều gì?”
Quân bước tiến thêm một bước, áp sát cánh cửa gỗ, cất giọng đĩnh đạc:
“Nam, có chuyện gì sáng mai nói. Nhã đang không khỏe, đừng làm phiền cô ấy.”
“Anh Quân,” Tiếng Nam cười khẩy vang lên qua khe cửa. “Anh là anh rể, nhưng mười bảy đêm qua anh để em dâu ngủ chung phòng với vợ chồng anh, anh không thấy buồn cười sao? Hàng xóm xung quanh bắt đầu bàn ra tán vào rồi đấy. Người ta bảo anh rể và em dâu có tư tình. Anh muốn tôi phải làm ầm chuyện này lên cho cả cái ngõ này biết không?”
Tôi phẫn uất đến mức muốn lao ra mở cửa tát vào mặt đứa em trai tráo trở. Nó không chỉ âm mưu hại chết vợ để lấy tiền bảo hiểm, mà còn sẵn sàng vung bùn trát dơ bẩn lên danh dự của anh rể và chị gái để đạt được mục đích!
“Tao cấm mày ăn nói tào lao!” Tôi gào lên. “Mày cút ngay về phòng!”
“Được thôi,” Nam đáp thản nhiên. “Nhưng chị Yến này, chị nhớ nhắc vợ em uống nốt ly nước cúc hoa em để dưới bếp nhé. Cô ấy thiếu nó… không sống qua nổi đêm nay đâu.”
Tiếng bước chân lại vang lên, chậm rãi quay trở xuống tầng trệt.
Khi tiếng bước chân biến mất hoàn toàn, tôi quay lại nhìn Nhã. Mặt cô ta tái nhợt như tờ giấy bản.
“Ly nước cúc hoa…” Nhã thì thầm. “Đó là thứ chứa độc tố tích tụ. Nếu ngưng uống đột ngột sau mười bảy ngày, phản ứng rút thuốc sẽ gây ra cơn co giật tim nặng. Bác sĩ khi khám khám nghiệm tử thi sẽ chỉ kết luận là lên cơn cơ tim cấp tính do trầm cảm tự sát!”
Một kế hoạch tàn nhẫn và hoàn hảo đến mức khiến người ta phải ghê tởm. Nam đã tính toán từng bước: dùng thuốc gây ảo giác tự sát, nếu không tự sát được thì tích tụ độc tố để gây đột tử. Dù bằng cách nào, tiền bảo hiểm năm tỷ cũng sẽ chảy vào túi nó.
Chương 5: Bức rèm nhung bóc tách
“Chúng ta phải báo công an ngay lập tức!” Tôi lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm số.
“Chưa được!” Quân giữ tay tôi lại. “Chúng ta chưa có chứng cứ thực tế. Loại thuốc Nam dùng là dược liệu pha chế thủ công, nếu không thu được mẫu thuốc gốc và kết quả xét nghiệm máu của Nhã, công an sẽ không thể can thiệp. Hơn nữa, Nam có thể phi tang toàn bộ chứng cứ trong căn phòng tầng trệt chỉ trong vài phút.”
“Vậy chẳng lẽ ngồi chờ nó ra tay sao?!” Tôi bật khóc vì bế tắc.
“Chúng ta phải bắt quả tang,” Ánh mắt Quân lóe lên sự kiên định. “Ngay đêm nay.”
Quân ghé sát tai tôi và Nhã, thì thì thầm bàn bạc kế hoạch. Chúng tôi quyết định gậy ông đập lưng ông.
Ba mươi phút sau, khi cả căn nhà rơi vào tĩnh lặng hoàn toàn, tôi giả vờ mở cửa phòng ngủ, bước xuống tầng trệt với dáng vẻ hoảng hốt. Tôi chạy xuống phòng mẹ tôi, gõ cửa dồn dập:
“Mẹ ơi! Mẹ ơi dậy mau! Nhã nó bị co giật, thở không được nữa rồi!”
Tiếng mẹ tôi ngái ngủ hốt hoảng vang lên bên trong. Cùng lúc đó, cánh cửa phòng Nam mở bật ra. Nam bước ra ngoài, trên mặt lộ rõ một nụ cười đắc thắng được che giấu khéo léo dưới lớp vỏ bọc lo âu:
“Sao thế chị?! Nhã sao thế?!”
“Nó… nó đang lên cơn giật trên phòng chị! Mày lên xem thế nào mau!” Tôi gào lên, giả vờ khóc lóc.
Nam không chút nghi ngờ, lao vụt lên cầu thang tầng hai.
Ngay khi bóng Nam vừa mất hút ở chiếu nghỉ cầu thang, Quân — người đã âm thầm bám theo phía sau từ góc khuất — lập tức lẻn vào căn phòng ngủ mở trống của Nam ở tầng trệt.
Tôi đi nhanh theo Quân. Bên trong căn phòng ngủ của hai vợ chồng Nam, mùi thuốc Nam nồng nặc bốc lên. Trên bàn làm việc, một chiếc ấm sắc thuốc bằng sứ vẫn còn bốc khói nhẹ. Bên cạnh là một ngăn kéo khóa kín đã bị kéo ra dở giạng — nơi Nam vừa lấy ly nước cúc hoa mang lên ban nãy.
Quân nhanh tay dùng chiếc máy ảnh chuyên dụng mang theo chụp lại toàn bộ các hũ hóa chất, thuốc bốc dở và các hợp đồng bảo hiểm nhân thọ được giấu dưới đáy tủ. Tôi vơ lấy chiếc ấm sắc thuốc cùng hai ly nước còn dở nhét vào chiếc túi vải mang theo.
“Xong rồi, đi thôi!” Quân thì thầm.
Nhưng đúng lúc chúng tôi vừa quay ra đến cửa phòng, một bóng người đã đứng lù lù chèn ngang lối đi.
Nam đứng đó, ánh mắt hằn lên những vệt máu đỏ ngầu. Phía sau nó, Nhã đang bị kẹp chặt cổ bởi gã tay chân mà Nam đã thuê sẵn từ trước để túc trực ngoài ban công.
“Hai người diễn kịch giỏi lắm,” Nam cất giọng lạnh tanh, tay rút ra một con dao gọt hoa quả nhọn quắt. “Anh Quân, chị Yến… em đã cố cho anh chị một con đường sống thanh thản, sao anh chị cứ thích xía vào chuyện của em?”
Chương 6: Bán đứt lương tâm
Mẹ tôi từ phòng sau chạy ra, thấy cảnh tượng con trai cầm dao chĩa vào con gái và anh rể, bà suýt ngất xỉu:
“Nam! Con làm cái gì thế này?! Mày điên rồi sao con?!”
“Mẹ câm miệng lại!” Nam gào lên, tấm mặt nạ hiền lành hoàn toàn vỡ vụn. “Mẹ thì biết cái gì?! Công ty tài chính của con bị vỡ nợ ba tỷ! Bọn đòi nợ thuê dọa sẽ chặt tay con, ném con xuống sông! Con không kiếm đâu ra tiền trong vòng một tháng này thì con chết!”
“Cho nên mày cưới con nhà người ta về để giết lấy tiền bảo hiểm sao?!” Tôi phẫn uất chửi thẳng vào mặt nó. “Mày có còn là con người không Nam?!”
“Là do cô ta đen thôi!” Nam điên dại cười lớn. “Mẹ cô ta bốc thuốc, em vô tình biết được gia đình cô ta có bài thuốc gây ảo giác không để lại di tích. Em cưới cô ta, mua bảo hiểm cho cô ta, tất cả đều là hợp pháp! Nếu anh chị không xía vào, cô ta đã nhảy lầu tự sát từ mười ngày trước rồi! Chính anh chị… chính anh chị đã phá hỏng kế hoạch của em!”
Nam lao về phía Quân, con dao nhọn vung lên đầy cuồng loạn.
Quân nhanh nhẹn né sang một bên, nắm lấy cổ tay Nam rồi quật mạnh xuống sàn gạch. Tiếng dao rơi keng xuống nền nhà. Tuy nhiên, gã tay chân đang kẹp cổ Nhã lập tức buông cô ta ra, xông vào đánh trả Quân để giải cứu cho Nam.
Căn phòng tầng trệt biến thành một trận chiến hỗn loạn. Tôi lao vào kéo Nhã ra ngoài, trong khi mẹ tôi gào khóc thảm thiết, ôm lấy chân đứa con trai đang phát điên.
“Nam ơi! Con ơi! Đừng làm thế! Bố mẹ hại con rồi!” Mẹ tôi khóc nấc lên.
Tranh thủ lúc Quân đang vật lộn với gã tay chân, Nam vùng dậy, chộp lấy con dao dưới sàn rồi lao về phía tôi và Nhã.
“Chết hết đi!” Nó gào lên.
BỐP!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Nam khựng lại, con dao trên tay rơi tự do.
Mẹ tôi đứng phía sau Nam, trên tay là chiếc bình hoa gốm dày đã vỡ nát một nửa. Bà run rẩy nhìn đứa con trai cưng của mình từ từ gục xuống sàn nhà, máu từ đầu chảy ra lênh láng.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hú vang liên hồi ngoài ngõ. Đèn báo động màu đỏ xanh quét qua các khung cửa sổ căn nhà ống ba tầng, xé tan đêm đen tăm tối.
Chương 7: Bình minh sau giông bão
Sáu tháng sau.
Toà án Nhân dân Thành phố mở phiên tòa xét xử vụ án “Cố ý sát hại người khác nhằm chiếm đoạt tài sản bảo hiểm”. Với đầy đủ chứng cứ là các mẫu thuốc độc thu được tại hiện trường, bản ghi âm cuộc trò chuyện trong đêm và kết quả giám định y khoa trên cơ thể Nhã, Nam bị tuyên phạt 20 năm tù giam. Gã tay chân đồng phạm cũng nhận mức án 7 năm tù.
Mẹ tôi sau đêm đó vì quá sốc mà ngã bệnh nặng. Tôi và Quân phải thay nhau chăm sóc bà suốt nhiều tháng liền. Căn nhà ống ba tầng — nơi từng đong đầy những ký ức tuổi thơ êm đềm — giờ đây vắng lặng và u buồn.
Sáng thứ Bảy, trời đổ mưa rào nhẹ.
Tôi đứng ở cổng nhà, trao cho Nhã chiếc vali quần áo cùng một chiếc phong bì dày.
“Đây là tiền hỗ trợ trị liệu tâm lý cho em,” Tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đã hồng hào trở lại của cô em dâu cũ. “Chị thay mặt gia đình… xin lỗi em vì những gì Nam đã gây ra.”
Nhã nhìn tôi, đôi mắt đã mất đi sự sợ hãi đốm dại của mười bảy đêm hãi hùng năm nào. Cô ta lắc đầu, đẩy chiếc phong bì lại cho tôi:
“Chị Yến, anh Quân… hai người là ân nhân cứu mạng của em. Nếu đêm đó anh chị không cho em vào phòng, không kiên trì bảo vệ em trước những lời đồn đại hèn hạ, em đã trở thành một cái xác không hồn từ lâu rồi. Em không trách chị, càng không trách mẹ.”
Nhã cúi đầu chào tôi và Quân rồi bước lên chiếc xe khách đang chờ sẵn ở đầu ngõ để trở về vùng núi quê nhà.
Tôi tựa đầu vào vai Quân, nhìn theo chiếc xe dần mất hút dưới cơn mưa xuân.
Chặng đường phía trước của gia đình tôi chắc chắn sẽ còn nhiều vết thương khó lành, nhưng ít nhất, bóng tối kinh hoàng trong căn nhà ống đã bị đẩy lùi. Đêm nay, và nhiều đêm sau nữa, chúng tôi đã có thể kê cao gối, đón nhận giấc ngủ bình yên thực sự dưới mái nhà của mình.