Đám tang mẹ đẻ vừa khép lại, suốt những ngày đưa tiễn chẳng thấy bóng dáng bất kỳ ai bên nhà chồng, dù hai gia đình chỉ sống cách nhau vài cây số. Tôi mang theo sự tủi thân và oán trách, nghĩ rằng mình cùng gia đình đã bị họ xem nhẹ. Thế nhưng đúng ngày làm lễ 49 ngày cho mẹ, bố mẹ chồng bất ngờ xuất hiện. Điều họ nói sau đó khiến tôi chết lặng, đôi chân như khuỵu xuống. Tôi ôm chặt tấm di ảnh của mẹ, nước mắt cứ thế tuôn không ngừng…
Mẹ tôi, bà Nguyễn Thị Lan, qua đời sau gần ba năm chống chọi với căn bệnh ung thư gan. Những ngày cuối đời, bà gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, vậy mà lúc nào cũng cố nở nụ cười để các con yên lòng.
Tang lễ của mẹ được tổ chức tại quê nhà ở huyện miền núi. Người thân, hàng xóm, bạn bè lần lượt đến thắp nén hương tiễn biệt. Riêng điều khiến tôi đau lòng nhất là phía gia đình chồng không có một ai xuất hiện.
Chồng tôi, anh Hoàng, vẫn luôn ở cạnh phụ giúp từ lúc đưa mẹ vào viện đến khi lo hậu sự. Anh tất bật đón khách, ghi sổ phúng viếng, lo từng mâm cơm cho bà con. Nhưng bố mẹ anh lại hoàn toàn vắng mặt.
Không ít họ hàng bên ngoại nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại rồi thì thầm:
“Thông gia gì mà lạnh nhạt thế?”
“Có gần mấy cây số chứ bao xa đâu.”
Mỗi lời bàn tán như một nhát dao cứa vào lòng tôi.
Tôi nhiều lần hỏi chồng vì sao bố mẹ anh không đến. Anh chỉ lặng người rồi đáp ngắn gọn:
“Bố mẹ có việc đặc biệt, không thể bỏ được.”
Tôi không tin. Việc gì có thể quan trọng hơn chuyện tiễn biệt một người đã khuất?
Nỗi ấm ức ấy cứ lớn dần từng ngày.
Đến lễ cúng thất đầu của mẹ, bố tôi vẫn chủ động gọi điện mời thông gia sang dự. Ông vốn là người trọng tình nghĩa, hy vọng đôi bên vẫn giữ được hòa khí.
Nhưng trong lòng tôi lại nghĩ khác.
“Tang lễ còn chẳng đến, giờ mời làm gì.”
Tôi đã tự hứa với bản thân rằng nếu đến hết 49 ngày của mẹ mà nhà chồng vẫn không một lời giải thích, tôi sẽ nói rõ mọi chuyện. Dù có phải làm lớn chuyện, tôi cũng muốn biết vì sao họ lại đối xử với gia đình mình như vậy.
Đúng ngày cúng 49 ngày, khi buổi lễ gần bắt đầu, bố mẹ chồng bất ngờ có mặt.
Hai ông bà lặng lẽ đặt vòng hoa, thắp hương trước bàn thờ mẹ tôi rồi cúi đầu rất lâu.
Sau khi khách khứa gần về hết, bố chồng khẽ gọi bố tôi ra một góc sân. Mẹ chồng cũng nhẹ nhàng bảo tôi lại nói chuyện.
Bà cúi đầu, giọng đầy day dứt:
“Con à… mẹ biết con trách bố mẹ rất nhiều. Bố mẹ cũng tự trách mình suốt mấy tuần qua.”
Tôi chẳng còn tâm trạng để nghe. Tôi quay lưng bước xuống bếp, vừa dọn chén bát vừa cố nuốt cục nghẹn trong cổ.
Tôi nghĩ bụng:
“Đến bây giờ mới tìm lý do thì còn ý nghĩa gì nữa.”
Đúng lúc ấy, mẹ chồng lặng lẽ bước xuống theo.
Bà đứng rất lâu phía sau rồi nghẹn ngào nói:
“Con biết không… đúng đêm mẹ con mất, bố con bị đột quỵ.”
Tôi giật mình quay phắt lại.
Mẹ chồng tiếp lời trong nước mắt:
“Bố con ngã ngay trong sân, bất tỉnh. Bác sĩ nói chỉ cần chậm thêm vài phút là không giữ được mạng. Ông phải chuyển thẳng lên bệnh viện tuyến tỉnh, nằm phòng hồi sức đặc biệt hơn hai tuần.”
Tôi chết lặng.
Bà lấy trong túi ra một xấp hồ sơ bệnh án đã nhàu mép.
“Hoàng giấu con. Chính bố mẹ cũng dặn nó đừng nói. Khi ấy con vừa mất mẹ, nếu biết thêm chuyện này chắc con không chịu nổi.”
Tôi run rẩy lật từng tờ giấy.
Ngày nhập viện…
Giờ cấp cứu…
Tất cả đều trùng khớp đúng thời điểm mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng.
Mẹ chồng nức nở:
“Suốt thời gian ấy, mẹ chỉ mong bố con qua khỏi. Nhiều lần định gọi báo nhưng Hoàng bảo hãy để con được toàn tâm lo hậu sự cho mẹ. Bố mẹ không muốn con phải đứng giữa hai bên mà đau khổ.”
Tôi òa khóc.
Bao nhiêu oán giận suốt hơn một tháng qua bỗng tan biến.
Hóa ra họ không hề thờ ơ.
Họ chỉ âm thầm gánh lấy một biến cố khác để tôi không phải chịu thêm áp lực.
Đúng lúc đó, bố chồng chống gậy từ ngoài sân bước vào. Sau cơn đột quỵ, ông đi lại vẫn còn khó khăn. Ông chậm rãi đến trước bàn thờ mẹ tôi, cúi đầu thật sâu rồi nghẹn giọng:
“Xin lỗi bà thông gia… tôi nợ bà một nén nhang.”
Không ai cầm được nước mắt.
Bố tôi bước tới nắm lấy tay ông, khẽ nói:
“Ông còn khỏe mạnh đến đây là quý rồi. Chuyện qua rồi, đừng nhắc nữa.”
Chiều hôm ấy, sau khi mọi người đã ra về, tôi ngồi trước di ảnh mẹ rất lâu.
Tôi chợt nhớ lời mẹ từng dặn:
“Ở đời, đừng vội trách ai khi chưa biết hết câu chuyện của họ.”
Ngày trước tôi chỉ nghĩ mình là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nhưng đến hôm đó tôi mới hiểu, có những nỗi đau người khác chọn cách âm thầm gánh chịu để bảo vệ người mình yêu thương.
Tôi bước đến ôm lấy mẹ chồng. Hai mẹ con cùng khóc như chưa từng có khoảng cách.
Từ sau ngày ấy, tôi không còn nhắc đến chuyện cũ nữa.
Mỗi dịp giỗ mẹ, bố mẹ chồng đều là những người đến sớm nhất để phụ giúp bày biện hương hoa. Còn tôi cũng dành nhiều thời gian chăm sóc bố chồng trong quá trình tập phục hồi sau cơn bạo bệnh.
Biến cố năm ấy khiến cả hai gia đình nhận ra rằng, tình thân không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng sự có mặt đúng thời điểm. Đôi khi, yêu thương lại nằm trong những điều lặng lẽ và những sự hy sinh mà mãi rất lâu sau người ta mới đủ bình tĩnh để hiểu được.