Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Ngày ra tòa, chồng cũ cười khẩy: “Không có tôi, mẹ con cô đến cháo cũng chẳng có mà h/ú..p!” nhưng chỉ ít phút sau, anh ta chế//t lặng khi nhìn thấy chiếc xe sang đang đứng đợi sẵn hai mẹ con trước cổng tòa

Posted on 10/07/2026 by BTV

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, Quang nhếch mép cười đầy mỉa mai:

– Rời khỏi tôi rồi, em nghĩ ai sẽ nuôi nổi hai mẹ con? Chỉ vài tháng nữa thôi, có khi tiền mua hộp sữa cũng không có.

Thế nhưng chưa đầy mười phút sau, chính anh lại đứng lặng như người mất hồn khi một chiếc sedan màu đen sang trọng chậm rãi dừng trước cổng tòa án. Từ trên xe, một người đàn ông trung niên trong bộ vest chỉn chu bước xuống, ân cần mở cửa rồi đón hai mẹ con Hương lên xe bằng thái độ vô cùng trân trọng.

…

Trước đây, Hương luôn tin rằng chỉ cần sống chân thành và biết hy sinh thì gia đình sẽ là nơi bình yên nhất. Sau khi kết hôn với Quang, cô chủ động nghỉ việc ở một công ty thiết kế nội thất để ở nhà chăm sóc con trai, lo từng bữa cơm, từng bộ quần áo và chăm sóc cha mẹ hai bên. Bao nhiêu dự định tuổi trẻ, cô đều gác lại với mong muốn chồng có thể toàn tâm phát triển sự nghiệp.

Những năm đầu, Quang còn biết quan tâm vợ. Nhưng khi được đề bạt lên vị trí trưởng phòng tại một doanh nghiệp lớn ở Đà Nẵng, anh dần thay đổi.

Anh thường xuyên viện cớ tăng ca, tiếp khách hoặc đi công tác. Những bữa cơm gia đình ngày càng thưa thớt. Điện thoại lúc nào cũng khóa màn hình, những cuộc gọi đến giữa đêm luôn được anh lặng lẽ bước ra ban công nghe máy.

Mỗi lần Hương hỏi, Quang đều gắt gỏng:

– Em ở nhà thì biết gì chuyện làm ăn.

Hương từng cố tự an ủi rằng chồng chỉ đang chịu nhiều áp lực công việc. Cô âm thầm chịu đựng, chăm con, chăm sóc gia đình với hy vọng mọi chuyện sẽ sớm trở lại như trước.

Nhưng rồi, một hôm khi thu dọn quần áo, cô phát hiện trong túi áo vest của chồng có hóa đơn mua một chiếc túi hàng hiệu trị giá gần trăm triệu đồng. Món quà ấy không phải dành cho cô.

Khi Hương còn chưa biết phải mở lời thế nào thì Quang đã chủ động nói trước.

Một buổi tối, anh đặt trước mặt cô tập hồ sơ.

– Ký đi.

Hương mở ra, lặng người khi thấy đơn xin ly hôn.

Quang bình thản như đang bàn chuyện thời tiết.

– Tôi đã mua nhà cho cô ấy. Chúng tôi sẽ kết hôn sau khi hoàn tất thủ tục. Em cứ mang con đi, mỗi tháng tôi sẽ gửi tiền cấp dưỡng.

Hương siết chặt tờ giấy.

– Chúng ta còn con…

Quang lạnh nhạt cắt ngang:

– Chính vì còn con nên tôi mới không muốn cãi nhau thêm. Em nhìn lại mình đi. Suốt ngày quanh quẩn bếp núc, đầu tóc lúc nào cũng rối, nói chuyện thì chỉ biết tiền sữa với tiền học. Tôi mệt rồi.

Những lời ấy như bóp nghẹt trái tim người phụ nữ đã dành cả tuổi thanh xuân cho gia đình.

Nhưng Hương không khóc.

Cô lặng lẽ ký tên, thu dọn vài bộ quần áo của hai mẹ con rồi rời khỏi căn hộ từng xem là mái ấm.

Sau ly hôn, Hương thuê một căn phòng nhỏ gần khu công nghiệp. Ban ngày cô làm nhân viên hành chính tại một công ty logistics, tối về nhận thêm việc dịch tài liệu trực tuyến. Cuộc sống rất vất vả nhưng hai mẹ con luôn có những bữa cơm đầm ấm và tiếng cười.

Ít ai biết rằng trước khi lấy chồng, Hương từng là sinh viên xuất sắc ngành ngoại ngữ. Chỉ vì lựa chọn gia đình, cô mới từ bỏ công việc mình yêu thích.

Nhờ năng lực và sự chăm chỉ, chỉ sau gần một năm, Hương được chuyển lên làm trợ lý cho ban điều hành.

Đúng ngày tòa án hẹn giải quyết những thủ tục cuối cùng liên quan đến quyền nuôi con, Hương vừa kết thúc buổi họp nên chỉ kịp bắt xe công nghệ đến.

Quang xuất hiện với bộ vest đắt tiền, đồng hồ hàng hiệu lấp lánh trên cổ tay. Đi bên cạnh anh là người yêu mới ăn mặc sang trọng.

Vừa nhìn thấy Hương mặc bộ đồ công sở đơn giản, Quang cười khẩy:

– Tôi nói có sai đâu. Không có tôi thì cuộc sống của em chắc khổ lắm nhỉ?

Anh cố tình nói lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy.

– Cứ chờ xem. Sau hôm nay, chẳng ai muốn gánh thêm một người phụ nữ ly hôn lại còn có con riêng.

Hương chỉ cúi xuống chỉnh lại quai cặp cho con trai rồi im lặng bước ra ngoài.

Ngay lúc ấy, một chiếc xe sang màu đen từ từ tiến vào khuôn viên tòa án.

Tài xế nhanh chóng xuống mở cửa sau.

Một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi tuổi bước xuống với phong thái điềm tĩnh.

Ông mỉm cười khi nhìn thấy Hương.

– Xin lỗi, cuộc họp kéo dài hơn dự kiến nên tôi đến muộn.

Nói rồi, ông cúi xuống xoa đầu cậu bé.

– Chú hứa hôm nay sẽ đưa hai mẹ con đi ăn món con thích mà.

Cậu bé vui vẻ gật đầu rồi chủ động nắm lấy tay ông.

Đứng từ xa, Quang bỗng cảm thấy gương mặt người đàn ông ấy vô cùng quen thuộc.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh tái đi.

Đó chính là ông Minh – Tổng giám đốc tập đoàn mà công ty anh vừa ký kết hợp tác chiến lược. Người có quyền quyết định hàng loạt dự án và cũng là người mà ban lãnh đạo công ty anh luôn kính trọng.

Quang còn chưa hết bàng hoàng thì ông Minh đã quay sang Hương.

– Hồ sơ bổ nhiệm em làm Giám đốc điều hành chi nhánh miền Trung đã được hội đồng thông qua sáng nay. Tuần sau chúng ta sẽ tổ chức lễ công bố.

Hương mỉm cười nhẹ.

– Cảm ơn anh đã luôn tin tưởng em.

Ông Minh lắc đầu.

– Không phải tôi tin tưởng, mà là em xứng đáng. Chính năng lực và sự cố gắng của em đã mang về cho công ty nhiều hợp đồng lớn. Hội đồng quản trị đều công nhận điều đó.

Nghe đến đây, Quang thấy cổ họng khô khốc.

Anh chợt nhớ ngày trước, chính Hương từng nhiều lần góp ý cho anh cách làm báo cáo, chỉnh sửa bản thuyết trình và luyện tiếng Anh để anh có thể thăng tiến. Khi ấy anh luôn nghĩ đó là chuyện hiển nhiên.

Đến lúc mất cô rồi, anh mới hiểu người đứng sau sự thành công của mình bấy lâu chính là người phụ nữ mà anh từng coi thường.

Xe chậm rãi lăn bánh.

Cậu bé quay đầu nhìn cha rồi chỉ khẽ vẫy tay.

Quang muốn chạy theo, nhưng đôi chân nặng trĩu.

Người yêu mới đứng bên cạnh cũng lặng lẽ buông tay anh. Cô nhận ra ánh mắt Quang không còn hướng về mình nữa.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Quang hiểu rằng tiền bạc hay địa vị không thể bù đắp cho sự chân thành đã đánh mất.

Anh không tiếc vì Hương có cuộc sống tốt hơn.

Điều khiến anh day dứt nhất là người từng âm thầm đồng hành, hy sinh và yêu thương mình vô điều kiện đã bước ra khỏi cuộc đời anh mãi mãi.

Chiếc xe khuất dần sau hàng cây.

Hương không ngoảnh đầu nhìn lại.

Bởi với cô, quá khứ chỉ là bài học để mạnh mẽ hơn, còn tương lai mới là nơi hai mẹ con xứng đáng được hạnh phúc.

Bài viết mới

  • Chồng mất được 40 năm, tôi ở vậy nuôi 3 người con trưởng thành, tất cả đều thành đạt… Đến năm 60 tuổi, tôi muốn đi bước nữa với một người đàn ông hiền lành, t//ử tế. Các con đồng loạt phản đối
  • Để cứu cha thoát khỏi khoản nợ khổng lồ, cô chấp nhận kết hôn với người thừa kế bại liệt của một gia tộc giàu có
  • Ngày ra tòa, chồng cũ cười khẩy: “Không có tôi, mẹ con cô đến cháo cũng chẳng có mà h/ú..p!” nhưng chỉ ít phút sau, anh ta chế//t lặng khi nhìn thấy chiếc xe sang đang đứng đợi sẵn hai mẹ con trước cổng tòa
  • Bán mảnh đất cuối cùng để chồng sang nước ngoài làm việc, ba năm sau anh trở về cùng một đứa trẻ lạ. Câu nói của mẹ chồng khiến tôi thức tỉnh, và quyết định của tôi đã làm thay đổi tất cả.
  • Người đàn Ông Từng Coi Thường Vợ Trắng Tay, Đến Ngày Gặp Lại Trong Phiên Tòa Mới Hiểu Mình Đã Đánh Mất Cả Một Kho Báu…

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme