CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày Quang xách vali rời quê lên sân bay để sang nước ngoài theo diện hợp đồng lao động, cả nhà ai cũng tin đó sẽ là bước ngoặt đổi đời.
Để có đủ chi phí xuất cảnh, tôi đã bán mảnh đất nhỏ cha mẹ cho làm của hồi môn, vay thêm ngân hàng và mượn người quen gần năm trăm triệu đồng. Khoản nợ lớn ấy khiến tôi mất nhiều đêm không ngủ, nhưng tôi vẫn tự nhủ chỉ cần chồng chăm chỉ làm việc vài năm là mọi thứ sẽ ổn.
Hôm chia tay, Quang nắm chặt tay tôi trước cổng sân bay.
“Em ở nhà chịu khó chăm con và phụng dưỡng bố mẹ. Anh nhất định sẽ cố gắng, ba năm nữa trở về mình sẽ mua nhà mới.”
Tôi tin từng lời anh nói.
Những tháng đầu, Quang thường xuyên gọi video về. Anh kể công việc tuy vất vả nhưng lương khá, còn hứa sẽ dành dụm thật nhiều tiền. Mỗi tháng anh đều gửi một khoản về để tôi trả lãi ngân hàng và trang trải sinh hoạt.
Thế nhưng sang năm thứ hai, những cuộc gọi bắt đầu thưa dần.
Khi thì anh bảo tăng ca liên tục.
Khi thì nói điện thoại bị hỏng.
Lúc khác lại viện cớ công trường không có mạng.
Tin nhắn gửi đi cả ngày mới nhận được một câu trả lời ngắn ngủi.
Đến năm thứ ba, Quang gần như mất liên lạc.
Suốt nhiều tháng liền, tôi không nhận được bất kỳ khoản tiền nào. Con gái tôi nhiều lần hỏi:
“Mẹ ơi, bao giờ bố mới về?”
Tôi chỉ biết ôm con vào lòng rồi cười gượng.
Bố mẹ chồng vẫn luôn bênh vực con trai.
“Hai vợ chồng ở xa thì khó liên lạc là chuyện bình thường.”
“Đàn ông đi làm kiếm tiền cực lắm, con đừng nghĩ ngợi linh tinh.”
Tôi không muốn cãi.
Ban ngày tôi bán đồ ăn sáng ngoài chợ, chiều tranh thủ nhận hàng may gia công, tối lại dạy thêm trẻ trong xóm để có tiền trả nợ và nuôi con.
Ba năm trôi qua trong sự chờ đợi mỏi mòn.
Đến một buổi chiều đầu đông, một chiếc ô tô bảy chỗ dừng trước cổng.
Tôi vội chạy ra.
Người bước xuống đúng là Quang.
Anh mặc quần áo hàng hiệu, đeo đồng hồ mới, trông khác hẳn ngày ra đi.
Nhưng điều khiến tôi chết lặng là phía sau anh còn có một bé trai khoảng hai tuổi đang được bế trên tay.
Đứa bé gọi lí nhí:
“Bố…”
Tôi đứng bất động.
Quang nhìn tôi rồi nói bằng giọng bình thản:
“Đây là cu Bin. Từ nay thằng bé sẽ sống cùng nhà mình.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Con ai?”
Anh cúi đầu vài giây rồi đáp:
“Con anh.”
Cả khoảng sân im phăng phắc.
Tôi hỏi tiếp:
“Mẹ của cháu đâu?”
Quang thở dài.
“Cô ấy không muốn nuôi nữa.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì mẹ chồng từ trong nhà bước ra.
Bà nhìn đứa trẻ với ánh mắt đầy yêu thương rồi quay sang tôi.
“Con bế cháu vào đi.”
Tôi lắc đầu.
Bà lập tức đổi giọng.
“Đàn ông ra ngoài vài năm có thêm mối quan hệ cũng là chuyện thường. Miễn nó biết đường quay về là được.”
Tôi không tin nổi những gì mình vừa nghe.
Người tôi đã hy sinh tất cả để vun vén nay lại trở về, mang theo một đứa con riêng và coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tối hôm đó, Quang còn ngang nhiên nói:
“Em ở nhà chăm thêm cu Bin nhé. Dù sao em cũng quen chăm trẻ rồi.”
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không khóc.
Tôi chỉ lặng lẽ bước vào phòng, mở chiếc tủ sắt cũ và lấy ra một tập hồ sơ đã được chuẩn bị từ nhiều tháng trước.
Trong đó có toàn bộ giấy vay tiền, hợp đồng tín dụng, biên lai chuyển khoản chi phí cho Quang đi xuất khẩu lao động, giấy bán mảnh đất của tôi và những tin nhắn anh từng hứa sẽ cùng tôi trả hết số nợ.
Sáng hôm sau, tôi đưa con gái về nhà ngoại.
Sau đó tôi đến gặp luật sư.
Ông xem rất kỹ từng giấy tờ rồi nói:
“Chị đã giữ lại đầy đủ chứng cứ. Đây là cơ sở để bảo vệ quyền lợi của mình.”
Tôi nộp đơn yêu cầu ly hôn và đề nghị tòa án xem xét khoản nợ hình thành vì mục đích chung của vợ chồng.
Quang lúc đầu rất tự tin.
Anh nghĩ tôi chỉ dọa.
Mẹ chồng còn sang tận nhà ngoại, lớn tiếng trách móc rằng tôi ích kỷ, không biết giữ gia đình.
Tôi chỉ bình tĩnh đưa cho bà xem bản sao các giấy tờ.
“Từ ngày anh ấy mất liên lạc, một mình con trả cả gốc lẫn lãi. Con không còn nghĩa vụ gánh thay sai lầm của người khác.”
Phiên hòa giải diễn ra không thành.
Đến khi tòa mở phiên xét xử, nhiều sự thật mới được làm rõ.
Khoản tiền xuất cảnh đúng là được hình thành từ tài sản riêng của tôi cùng khoản vay đứng tên tôi.
Trong thời gian ở nước ngoài, Quang còn nhiều lần chuyển tiền sang tài khoản của người phụ nữ kia thay vì gửi về gia đình.
Những sao kê ngân hàng đã nói lên tất cả.
Quang không còn giữ được vẻ bình thản như trước.
Mẹ chồng cũng lặng người khi biết số tiền con trai làm ra gần như không hề dùng để chăm lo cho vợ con ở quê.
Cuối cùng, tòa công nhận việc ly hôn, giao con gái cho tôi trực tiếp nuôi dưỡng và buộc Quang có trách nhiệm cấp dưỡng theo quy định. Đồng thời, anh phải cùng tôi thực hiện nghĩa vụ đối với khoản nợ được xác định là phục vụ lợi ích chung của gia đình trong giai đoạn xuất cảnh.
Ít lâu sau, người phụ nữ từng sống cùng Quang cũng rời đi vì không chịu nổi cảnh nợ nần chồng chất.
Quang trở về căn nhà cũ.
Không còn công việc ổn định.
Không còn những lời tung hô của người thân.
Chỉ còn những khoản nợ và sự hối hận.
Còn tôi, sau khi bán hàng tích góp nhiều năm, mở được một quán ăn nhỏ ngay trung tâm thị trấn.
Con gái lớn lên trong sự yêu thương của ông bà ngoại và một môi trường bình yên.
Có người hỏi tôi:
“Chị có hận chồng cũ không?”
Tôi mỉm cười.
“Nếu cứ ôm mãi sự oán trách thì người mệt nhất vẫn là mình. Điều quan trọng là biết dừng đúng lúc để bắt đầu cuộc sống mới.”
Nhiều năm sau, trong ngày khai trương cơ sở thứ hai, tôi tình cờ gặp lại Quang.
Anh gầy hơn trước rất nhiều.
Sau vài câu hỏi thăm, anh cúi đầu nói nhỏ:
“Anh xin lỗi.”
Tôi chỉ đáp:
“Muộn rồi. Nhưng hy vọng anh sẽ sống có trách nhiệm hơn với các con của mình.”
Tôi bước đi, không ngoái đầu lại.
Bởi tôi hiểu rằng, chiến thắng lớn nhất không phải là nhìn người từng làm mình tổn thương phải trả giá, mà là tự xây dựng được một cuộc sống đủ bình yên để quá khứ không còn khiến mình đau nữa.