CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
“T/iểu 3” vừa hạ sinh em bé, người chồng hớn hở chạy về nhà, không giấu nổi niềm vui: “Thằng bé kháu khỉnh lắm, nhìn cứ như bản sao của anh vậy!”. Người vợ chẳng nói một lời. Cô chỉ lặng lẽ kéo ngăn tủ, lấy ra một tập hồ sơ rồi đặt trước mặt chồng. Chỉ vừa nhìn thấy những tờ giấy ấy, gương mặt anh lập tức trắng bệch, hai chân như không còn sức đứng vững, cả người khuỵu xuống sàn.
Anh còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì thì người vợ bình tĩnh cất tiếng:
– Đến lúc anh phải nói thật với tôi tất cả những gì anh đã giấu suốt thời gian qua.
Tôi và Quân kết hôn đã tròn năm năm, có với nhau một cô con gái bốn tuổi rất đáng yêu. Cuộc sống từng khiến ai nhìn vào cũng nghĩ là hạnh phúc. Thế nhưng khoảng một năm trước, tôi phát hiện anh lén lút qua lại với một cô gái trẻ hơn mình gần mười tuổi.
Ngày bị tôi phát hiện, Quân quỳ xuống xin tha thứ, hứa sẽ chấm dứt mọi chuyện. Vì nghĩ đến con, tôi quyết định cho anh thêm một cơ hội. Nhưng bản tính trăng hoa của anh chẳng hề thay đổi. Ngoài việc tiếp tục qua lại với người phụ nữ kia, anh còn thuê hẳn một căn hộ để cô ta sinh sống.
Tôi không làm ầm lên. Không phải vì không biết hay không dám đối diện, mà bởi tôi cần thêm thời gian. Tôi âm thầm thu thập từng bằng chứng về tài sản, tiền bạc và những lần anh ngoại tình để chuẩn bị bảo vệ quyền lợi của mẹ con tôi nếu ngày đó thực sự đến.
Sáng hôm nay, Quân trở về với vẻ mặt rạng rỡ khác thường. Vừa bước vào cửa, anh đã cười tươi:
– Em biết không? Thằng bé kháu lắm! Da trắng, mắt hai mí, sống mũi cao, nhìn chẳng khác gì diễn viên điện ảnh.
Tôi chỉ khẽ mỉm cười, rót cho anh một cốc nước rồi nhẹ nhàng hỏi:
– Anh vui đến thế sao?
– Đương nhiên rồi! Đó là con trai của anh mà. Con khỏe mạnh, đẹp đẽ như vậy thì còn gì hạnh phúc hơn.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
– Anh chắc… đó là con anh chứ?
– Chắc chắn! – Anh đáp ngay, giọng đầy tự tin. – Vài hôm nữa anh sẽ đón mẹ con cô ấy về ở cữ. Anh sẽ lo chu cấp đầy đủ. Em cũng nên nghĩ thoáng hơn, dù sao đứa trẻ ấy cũng mang dòng máu của anh.
Lời nói ấy như một nhát dao cứa vào tim, nhưng tôi vẫn giữ vẻ bình thản. Tôi đứng dậy, bước vào phòng ngủ, lấy ra một tập hồ sơ màu nâu rồi đặt xuống bàn.
– Anh mở ra xem đi.
Quân nhíu mày lật từng trang giấy. Chỉ vài giây sau, đồng tử anh co lại, môi bắt đầu run rẩy.
Đó là kết quả xét nghiệm vô sinh của chính anh.
Tờ giấy ghi rõ ngày tháng cách đây hơn sáu năm, trước thời điểm chúng tôi kết hôn. Người ký xác nhận là bác sĩ chuyên khoa nam học của bệnh viện nơi anh từng đến khám. Trong kết luận ghi rõ: “Bệnh nhân bị vô tinh không do tắc nghẽn, khả năng có con tự nhiên gần như bằng 0.”
Quân hoảng hốt lắc đầu:
– Không… chuyện này không thể nào…
Tôi bình thản lấy thêm một bản sao khác.
– Anh nhìn kỹ đi. Đây là bản gốc tôi lấy từ bệnh viện sau khi hoàn tất thủ tục xác minh. Còn đây là giấy cam kết bảo mật anh đã ký ngày hôm đó. Anh đã biết mình không thể có con từ rất lâu.
Quân cúi gằm mặt, mồ hôi túa ra như tắm.
– Em… em nghe anh giải thích…
– Giải thích gì nữa? – Tôi lạnh lùng ngắt lời. – Suốt bao năm qua, anh vẫn để tôi tin rằng con gái là con chung của hai đứa. Khi con giống tôi nhiều, anh chẳng hề nghi ngờ. Đến lúc người tình sinh con trai, anh lại hớn hở nhận ngay là máu mủ của mình. Anh có thấy nực cười không?
Quân ôm đầu, giọng lạc đi:
– Anh… anh không biết… Anh tưởng…
– Anh tưởng chỉ cần người ta nói đứa bé giống anh thì nó sẽ là con anh sao?
Căn phòng chìm trong im lặng.
Tôi đặt xuống bàn thêm một phong bì cuối cùng.
– Đây là kết quả xét nghiệm ADN của con gái chúng ta. Tôi đã làm cách đây hai tháng.
Quân run rẩy mở ra. Dòng kết luận hiện rõ trước mắt khiến anh chết lặng.
“Không tồn tại quan hệ huyết thống cha – con.”
Anh ngẩng phắt lên nhìn tôi, ánh mắt vừa đau đớn vừa khó tin.
– Vậy… con bé…
Tôi bình thản đáp:
– Đúng. Con bé không phải con ruột của anh.
Quân gần như gào lên:
– Em phản bội anh?
Tôi lắc đầu.
– Không. Trước khi cưới, tôi hoàn toàn không biết anh bị vô sinh. Đến khi mang thai, chính anh là người đưa tôi đi khám, vui mừng vì nghĩ mình sắp làm cha. Mãi sau này, khi phát hiện chuyện ngoại tình của anh, tôi mới vô tình biết được hồ sơ bệnh án anh từng giấu kín.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
– Tôi từng định nói sự thật để cả hai cùng đối diện. Nhưng rồi tôi phát hiện anh phản bội mình hết lần này đến lần khác. Anh lừa dối tôi trước, giấu bệnh, phản bội hôn nhân, còn ngang nhiên đưa người khác về, bắt tôi phải chấp nhận.
Quân gục xuống ghế, nước mắt chảy dài.
– Đứa trẻ ngoài kia… cũng không phải con anh đâu. Với kết quả này, anh nên đi hỏi người mà anh vẫn hết lòng chu cấp suốt thời gian qua.
Đúng lúc ấy, điện thoại Quân đổ chuông. Đầu dây bên kia là cô nhân tình, vừa khóc vừa thú nhận vì sợ mọi chuyện vỡ lở. Đứa bé thực chất là con của người yêu cũ. Cô ta chỉ lợi dụng Quân để có người nuôi hai mẹ con.
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay anh.
Chỉ trong vài phút, mọi ảo tưởng về “đứa con trai nối dõi” đều tan biến.
Ít ngày sau, tôi nộp đơn ly hôn. Với đầy đủ chứng cứ về việc anh ngoại tình và sử dụng tài sản chung để chu cấp cho người khác, tòa án bảo vệ quyền lợi của mẹ con tôi theo quy định pháp luật.
Còn Quân, sau khi sự thật bị phơi bày, vừa mất gia đình, vừa mất người tình, lại phải đối diện với căn bệnh mà chính anh đã giấu kín suốt nhiều năm. Điều khiến anh day dứt nhất không phải là số tài sản đã mất, mà là việc chính sự dối trá và phản bội của mình đã đẩy mọi hạnh phúc đi đến hồi kết.