CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
ĐẠI TÁ VẮNG NHÀ NỬA NĂM, NGÀY TRỞ VỀ BẮT GẶP VỢ BẾ CON SỐT CAO VẪN BỊ NHÀ CHỒNG SAI VẶT, ANH LẬP TỨC KHIẾN TẤT CẢ PHẢI CÚI ĐẦU!
“Cô có bị mất vị giác không vậy? Nêm nồi canh kiểu gì mà mặn đến mức này? Định để cả nhà ăn không nổi à?”
Tiếng quát gay gắt vang lên trong căn bếp rộng lớn, khiến người phụ nữ đang đứng bên bếp giật bắn mình.
Hạ Vy khẽ siết chặt vòng tay. Đứa con trai mới mười tháng tuổi đang nóng ran trong lòng cô, hai má đỏ bừng, người mềm nhũn vì sốt. Thằng bé khóc yếu ớt, thỉnh thoảng lại rên lên vì khó chịu. Vy vừa phải ôm con, vừa dùng một tay khuấy nồi canh đang sôi.
Cả người cô đã mệt rã rời.
Suốt hai đêm liền, cô gần như không chợp mắt vì con sốt. Thế nhưng từ sáng đến giờ, cô vẫn phải dậy nấu nướng, lau dọn, giặt giũ và phục vụ từng người trong căn biệt thự rộng lớn này. Mái tóc dài rối tung, chiếc áo thun bên trong đã ướt đẫm mồ hôi. Vậy mà chẳng một ai hỏi cô đã ăn gì hay đứa trẻ đang bị làm sao.
Phía sau vẻ ngoài sang trọng của căn biệt thự ven hồ, Hạ Vy chẳng khác nào một người giúp việc không công.
Mẹ chồng cô, bà Hoàng Cẩm Tú, đang ngồi thư thái ngoài phòng khách. Bên cạnh là cô em chồng tên Hoàng Ngọc Anh. Hai người mặc quần áo hàng hiệu, vừa uống trà vừa xem điện thoại, hoàn toàn không có ý định đứng dậy làm bất cứ việc gì.
Ngọc Anh nhón một miếng trái cây, rồi cố tình thả vỏ xuống nền nhà vừa được lau sạch.
“Chị dâu, chị làm gì mà lâu thế? Có mỗi việc nấu cơm cũng không xong. Hay là lấy chồng giàu rồi nên quen được người khác hầu hạ, giờ làm việc nhà một chút cũng thấy cực?”
Hạ Vy không trả lời.
Cô chỉ cúi xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng con.
Đứa bé vẫn nóng hầm hập.
Ngọc Anh liếc sang, cười khẩy:
“Trẻ con sốt chút thôi mà cứ ôm khư khư. Đúng là làm mẹ mà chẳng biết chăm con. Hay chị cố tình lấy con ra làm cái cớ để trốn việc?”
Câu nói ấy khiến bàn tay Hạ Vy khựng lại.
Cô đã chịu đựng quá lâu.
Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn.
Bởi chồng cô, đại tá Trần Quang Vũ, đang thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt ở vùng biên giới. Sáu tháng qua, anh gần như không có ngày nghỉ. Có những tuần, cô chỉ nhận được một cuộc gọi ngắn ngủi từ chồng.
“Em và con ở nhà có ổn không?”
Mỗi lần như vậy, Hạ Vy đều mỉm cười đáp:
“Anh cứ yên tâm làm nhiệm vụ. Mẹ con em vẫn ổn.”
Cô chưa từng nói rằng mình bị mẹ chồng sai khiến từ sáng đến tối.
Chưa từng kể rằng Ngọc Anh thường xuyên mỉa mai, chê bai cô là người quê mùa.
Càng không nói rằng nhiều đêm con sốt cao, cô phải một mình bế con chạy đi chạy lại trong căn phòng lạnh lẽo.
Hạ Vy không muốn chồng đang ở nơi nguy hiểm phải phân tâm.
Cô chỉ không ngờ rằng sự im lặng của mình lại khiến những người trong nhà nghĩ rằng cô yếu đuối và dễ bắt nạt.
Bà Cẩm Tú đặt mạnh tách trà xuống bàn.
“Ngọc Anh nói cũng đâu có sai. Cô lấy được thằng Vũ là đổi đời rồi. Trước kia cô chỉ là một cô gái tỉnh lẻ, chẳng có gì trong tay. Nếu không nhờ con trai tôi, giờ này cô còn đang sống trong căn nhà cấp bốn nào đó chứ làm gì được bước chân vào đây?”
Hạ Vy cắn chặt môi.
Không ai trong căn nhà này biết rằng sáu năm trước, khi Quang Vũ còn chưa có gì trong tay, chính cô đã ở bên anh.
Ngày ấy, anh chỉ là một sĩ quan trẻ với đồng lương ít ỏi.
Khi mẹ anh lâm bệnh, Hạ Vy đã lặng lẽ bán toàn bộ số vàng cưới mẹ để lại, đem tiền chữa bệnh cho bà.
Khi Quang Vũ phải đi học nâng cao nghiệp vụ, cô vừa làm việc vừa chăm sóc gia đình.
Cô chưa bao giờ kể công.
Bởi cô nghĩ, vợ chồng là cùng nhau vượt qua khó khăn.
Nhưng điều cô không ngờ là sau khi chồng trở thành sĩ quan cấp cao, có vị trí và thu nhập ổn định, bà Cẩm Tú lại bắt đầu coi cô như người ăn bám.
“Cô còn đứng đó làm gì?” Bà Tú cau mày. “Mang canh ra đây!”
Hạ Vy khẽ gật đầu.
Cô ôm con bằng một tay, tay còn lại bưng bát canh nóng.
Đúng lúc đó, Ngọc Anh lại thản nhiên đá chiếc dép của mình ra giữa lối đi.
Hạ Vy không nhìn thấy.
Bàn chân cô vừa bước tới thì vấp phải chiếc dép.
Cả người mất thăng bằng.
“Á!”
Theo phản xạ, cô lập tức xoay người, dùng cả thân mình che chắn cho đứa trẻ.
Choang!
Bát canh rơi xuống nền đá.
Nước nóng bắn lên chân Hạ Vy, khiến vùng da ở cổ chân đỏ rát.
Những mảnh sứ vỡ văng tung tóe.
Đứa bé trong lòng cô bật khóc dữ dội.
Hạ Vy đau đến run người nhưng vẫn ôm chặt con.
Không ai chạy tới đỡ cô.
Trái lại, bà Cẩm Tú lập tức đứng bật dậy.
“Cô bị làm sao vậy? Có mỗi việc bưng bát canh cũng không xong!”
Ngọc Anh khoanh tay, lạnh lùng nói:
“Đấy, mẹ thấy chưa? Người vụng về thì dù có bước vào nhà giàu cũng vẫn là người vụng về thôi.”
Hạ Vy cúi xuống nhặt từng mảnh sứ.
Một mảnh sắc cứa vào ngón tay cô.
Máu đỏ nhỏ xuống nền nhà.
Cô nhìn vết thương, rồi nhìn đứa con đang sốt trong lòng.
Đôi mắt vốn luôn nhẫn nhịn của cô bỗng trở nên mệt mỏi đến tận cùng.
Đúng lúc ấy…
Cánh cửa chính đột nhiên mở ra.
Một người đàn ông cao lớn đứng bên ngoài.
Bộ quân phục còn phủ bụi đường. Khuôn mặt góc cạnh hốc hác sau nhiều tháng làm nhiệm vụ. Chiếc túi quân dụng vẫn còn trên vai.
Đó là Trần Quang Vũ.
Anh đã trở về sớm hơn dự kiến.
Không ai trong nhà biết.
Quang Vũ vốn định tạo bất ngờ cho vợ.
Anh tưởng tượng cảnh Hạ Vy sẽ chạy ra ôm mình.
Anh tưởng tượng đứa con trai nhỏ sẽ bập bẹ gọi “ba”.
Nhưng thứ anh nhìn thấy lại là vợ mình đang quỳ dưới sàn.
Một tay cô ôm đứa con đang sốt cao.
Một tay rướm máu vì mảnh sứ.
Cổ chân đỏ ửng vì bị bỏng.
Còn mẹ và em gái anh thì đang đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn cô dọn dẹp.
Chiếc túi trên vai Quang Vũ rơi xuống đất.
Bịch!
Cả căn phòng im phăng phắc.
Bà Cẩm Tú quay đầu lại.
“Khang… à không, Vũ? Sao con về mà không báo trước?”
Ngọc Anh cũng sững người.
Quang Vũ không trả lời.
Ánh mắt anh dừng trên người vợ.
“Hạ Vy…”
Chỉ hai tiếng ấy thôi, người phụ nữ vốn cố gắng mạnh mẽ suốt sáu tháng bỗng không thể chịu đựng thêm nữa.
Cô ngẩng lên.
Môi run run.
“Anh… về rồi sao?”
Quang Vũ bước nhanh đến.
Anh quỳ xuống bên cạnh vợ, đưa tay đón lấy đứa con đang nóng sốt.
“Con sốt bao lâu rồi?”
Hạ Vy im lặng.
Bà Tú vội vàng chen vào:
“Trẻ con hơi sốt thôi mà. Có gì nghiêm trọng đâu. Mẹ bảo nó làm xong việc rồi nghỉ, nhưng nó cứ làm quá lên…”
“Con hỏi vợ con.”
Giọng Quang Vũ trầm xuống.
Cả căn phòng lạnh đi.
Hạ Vy nhìn chồng, rồi khẽ nói:
“Gần ba ngày rồi.”
Quang Vũ sững lại.
“Ba ngày?”
“Ừ.”
“Em đã đưa con đi khám chưa?”
Hạ Vy lắc đầu.
“Em định chiều nay đưa đi. Nhưng mẹ bảo phải nấu xong bữa trưa…”
Quang Vũ quay đầu nhìn mẹ.
Ánh mắt anh khiến bà Cẩm Tú bất giác lùi lại một bước.
“Con… mẹ chỉ muốn nhà cửa gọn gàng thôi.”
“Nhà cửa gọn gàng quan trọng hơn con trai đang sốt?”
Bà Tú nghẹn lời.
Ngọc Anh lập tức nói:
“Anh đừng nghe chị ấy kể lể. Chị ấy vốn rất giỏi diễn. Từ trước đến giờ cứ làm như mình chịu thiệt thòi lắm.”
Quang Vũ chậm rãi đứng dậy.
Anh nhìn em gái.
“Em vừa nói gì?”
Ngọc Anh cứng miệng.
“Em… em chỉ nói sự thật.”
“Vậy chiếc dép này là gì?”
Quang Vũ cúi xuống nhặt chiếc dép nằm giữa lối đi.
Ngọc Anh tái mặt.
Anh nhìn sang vợ.
“Vy vấp phải nó?”
Không ai trả lời.
Quang Vũ nhìn thẳng vào em gái.
“Là em cố tình để ở đó?”
“Em không cố ý!”
“Không cố ý nhưng tại sao vừa rồi em còn cười?”
Ngọc Anh im bặt.
Quang Vũ không quát.
Không đập phá.
Nhưng sự bình tĩnh của anh lại khiến tất cả càng sợ hãi hơn.
Anh lấy điện thoại gọi cho cấp dưới:
“Chuẩn bị xe. Đưa vợ và con tôi đến bệnh viện ngay.”
Sau đó, anh quay sang Hạ Vy.
“Em đứng lên được không?”
Hạ Vy gật đầu.
Nhưng vừa bước đi, cô đã loạng choạng.
Quang Vũ lập tức cúi xuống bế thẳng cô lên.
Hạ Vy giật mình:
“Anh làm gì vậy? Em tự đi được.”
“Em bị bỏng.”
“Không sao đâu.”
“Anh nói em bị bỏng.”
Giọng anh khàn đi.
“Vậy mà sáu tháng qua, em đã phải chịu đựng bao nhiêu lần như thế này?”
Hạ Vy im lặng.
Quang Vũ nhìn bàn tay đầy máu của vợ.
“Còn vết thương này?”
“Chỉ là mảnh bát cứa thôi.”
“Còn chuyện con sốt ba ngày?”
Hạ Vy cúi đầu.
“Em không muốn anh lo.”
Quang Vũ bỗng siết chặt tay.
Anh quay sang mẹ mình.
“Con đi sáu tháng. Con giao vợ con và con trai cho mẹ chăm sóc. Con không giao cho mẹ một người giúp việc.”
Bà Tú tái mặt.
“Vũ, mẹ là mẹ con!”
“Đúng. Mẹ là mẹ con. Nhưng Vy là vợ con.”
Anh nói từng chữ rõ ràng:
“Cô ấy đã ở bên con từ lúc con chẳng có gì. Khi con thất bại, cô ấy là người ở lại. Khi gia đình gặp khó khăn, cô ấy là người đứng ra gánh vác. Con chưa từng nghe cô ấy than thở một câu.”
Quang Vũ nhìn mẹ và em gái.
“Vậy mà trong sáu tháng con vắng nhà, hai người biến vợ con thành người hầu trong chính căn nhà của cô ấy?”
Bà Tú bắt đầu khóc.
“Vũ, mẹ chỉ dạy dỗ con dâu thôi.”
“Dạy dỗ?”
Quang Vũ cười nhạt.
“Dạy dỗ bằng cách bắt một người phụ nữ ôm con sốt cao đứng nấu ăn? Bằng cách để cô ấy bị bỏng rồi còn mắng là đồ vô dụng? Hay bằng cách bắt cô ấy nhặt mảnh sứ bằng tay không?”
Không ai dám lên tiếng.
Quang Vũ lấy điện thoại ra.
“Ngày mai, toàn bộ tài khoản chi tiêu trong nhà sẽ được thay đổi. Từ hôm nay, mẹ và Ngọc Anh không được tự ý sử dụng tiền của vợ chồng con nữa.”
Bà Tú sững sờ.
“Con định đuổi mẹ ra khỏi nhà sao?”
“Không.”
Quang Vũ nhìn bà.
“Con chỉ muốn mẹ hiểu một điều. Đây là nhà của vợ chồng con, không phải nơi để bất kỳ ai muốn sai khiến Vy thế nào cũng được.”
Ngọc Anh bật khóc:
“Anh vì chị ta mà đối xử với mẹ và em như vậy sao?”
Quang Vũ quay sang.
“Không. Anh đang bảo vệ người mà đáng lẽ anh phải bảo vệ từ lâu.”
Hạ Vy đứng bên cạnh, nước mắt lặng lẽ rơi.
Cô chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày được chồng đứng ra bảo vệ như thế.
Nhưng điều khiến cô đau lòng nhất không phải là những lời mắng nhiếc.
Mà là việc cô đã phải chịu đựng tất cả một mình chỉ vì sợ chồng lo lắng.
Sau khi đưa con đến bệnh viện, bác sĩ kết luận đứa bé bị sốt do nhiễm virus và cần được theo dõi thêm. May mắn là chưa xảy ra biến chứng nghiêm trọng.
Còn Hạ Vy được xử lý vết bỏng và khâu vài mũi ở ngón tay.
Đêm hôm đó, khi con đã ngủ, Quang Vũ ngồi bên giường vợ.
Anh nắm lấy bàn tay bị thương của cô.
“Vy, anh xin lỗi.”
Hạ Vy lắc đầu.
“Anh có làm gì đâu.”
“Anh sai vì đã nghĩ chỉ cần đưa tiền về nhà là đủ.”
Anh cúi đầu.
“Anh cứ tưởng em nói ổn nghĩa là em thật sự ổn.”
Hạ Vy im lặng hồi lâu rồi khẽ nói:
“Em chỉ không muốn anh đang làm nhiệm vụ mà phải lo nghĩ chuyện ở nhà.”
Quang Vũ siết chặt tay cô.
“Nhưng từ giờ, em không được giấu anh nữa.”
“Có chuyện gì cũng phải nói.”
“Dù là mẹ anh, em gái anh hay bất kỳ ai.”
Hạ Vy nhìn anh.
“Anh sẽ làm gì?”
Quang Vũ nhìn về phía đứa con đang ngủ.
“Anh sẽ không để em phải chịu đựng thêm.”
Sau khi trở về nhà, Quang Vũ đưa ra một quyết định khiến cả gia đình bất ngờ.
Anh chuyển vợ con sang căn nhà riêng gần đơn vị, thuê người giúp việc chăm sóc những công việc nặng nhọc. Mẹ anh vẫn được chu cấp đầy đủ nhưng không còn quyền sai khiến Hạ Vy.
Ngọc Anh cũng bị yêu cầu chuyển ra ngoài sống riêng.
Ban đầu, bà Cẩm Tú vô cùng tức giận.
Nhưng vài tháng sau, khi biết Hạ Vy vẫn âm thầm gửi thuốc và đồ ăn về cho mình, bà bắt đầu im lặng.
Một buổi chiều, bà tìm đến căn nhà mới của vợ chồng con trai.
Hạ Vy đang bế con.
Bà Cẩm Tú đứng trước cửa rất lâu mới nói:
“Vy… mẹ muốn xin lỗi con.”
Hạ Vy sững người.
Bà Tú cúi đầu.
“Trước đây mẹ cứ nghĩ con lấy được Vũ là nhờ may mắn. Mẹ quên mất rằng khi nó trắng tay, con mới là người ở bên cạnh nó.”
Hạ Vy không nói gì.
Bà Tú nghẹn ngào:
“Con không cần tha thứ ngay. Nhưng mẹ thật sự biết mình đã sai.”
Một lúc sau, Hạ Vy mới khẽ đáp:
“Con không mong mẹ phải quỳ xin lỗi. Con chỉ mong từ nay mẹ đừng coi con là người ngoài.”
Bà Tú bật khóc.
Hạ Vy bước tới, nhẹ nhàng đưa cho bà một chiếc khăn giấy.
Có những vết thương không thể lành chỉ bằng một lời xin lỗi.
Nhưng ít nhất, từ ngày hôm đó, mọi người trong gia đình bắt đầu hiểu một điều:
Một người phụ nữ có thể nhẫn nhịn vì yêu thương, nhưng không có nghĩa là cô ấy yếu đuối.
Và đôi khi, người bị xem thường nhất trong một gia đình lại chính là người đã âm thầm hy sinh nhiều nhất.
Còn Quang Vũ, sau lần trở về ấy, mỗi khi phải đi công tác xa, anh không còn chỉ gọi về hỏi:
“Em và con có ổn không?”
Mà luôn nói thêm:
“Nếu có bất cứ ai làm em buồn, hãy nói với anh ngay. Anh có thể đi xa, nhưng em không bao giờ phải một mình nữa.”
Hạ Vy nhìn người chồng đang ôm con trong lòng, cuối cùng cũng mỉm cười.
Sáu tháng xa cách đã khiến cô hiểu rằng hôn nhân không chỉ là cùng nhau vượt qua những ngày khó khăn.
Mà còn là khi một người mệt mỏi đến mức không thể nói ra, người còn lại vẫn phải đủ tinh tế để nhận ra.
Bởi vì người vợ đã hy sinh cả tuổi trẻ cho gia đình không cần một cuộc sống xa hoa.
Điều cô cần nhất, đôi khi chỉ là một người chồng biết nhìn thấy những giọt nước mắt mà cô đã cố giấu đi suốt bao năm.