
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nhà có cỗ man//g th//ai tháng thứ 8 vợ vẫn cặm cụi rửa cả núi bát đĩa đến tận 10 giờ đêm, trong khi cả nhà ung dung ngồi xem tivi, ăn trái cây và cười nói rôm rả, tôi không thể nhịn thêm nữa……
Đồng hồ điểm 10 giờ đêm. Căn nhà hai tầng ở khu ven đô chìm trong không gian trăng thanh gió mát, nhưng bên trong phòng khách lại vô cùng náo nhiệt. Ba người chị gái của tôi – chị Yến, chị Mai và cô em út tên Nhi – đang ngồi thong dong trên chiếc sofa bọc da, vừa thưởng thức đĩa hoa quả tươi vừa rôm rả bàn luận về bộ phim truyền hình đang phát sóng. Tiếng cười nói vui vẻ của họ vang vọng khắp không gian.
Trong khi đó, ở khu vực bếp phía sau, vợ tôi – tên Mai Anh – đang lẳng lặng cúi người bên bồn rửa bát chất cao như núi. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Mai Anh đang ở những tháng cuối của thai kỳ, chiếc bụng đã rất lớn khiến cô ấy phải đứng nghiêng người đầy khó khăn mới có thể với tới vòi nước. Thế nhưng, không một ai trong gia đình bận tâm hay bước xuống hỏi thăm một lời.
Chị Mai nhấp một ngụm trà, liếc mắt về hướng nhà bếp rồi cất giọng thong thả: “Mẹ nó làm việc có vẻ chậm chạp nhỉ? Mấy cái đĩa từ lúc ăn tối đến giờ vẫn chưa xong. Làm dâu nhà này thì phải nhanh nhẹn lên chứ, cứ lề mề thế ai mà chịu được.”
Cô em út Nhi cũng quay sang hùa theo: “Đúng đấy chị, anh Tuấn đi làm kiếm tiền vất vả, chị ấy ở nhà dưỡng thai thì cũng phải biết quán xuyến việc nhà cho chu đáo chứ. Chút việc nhỏ này có là gì đâu.”
Chị Yến – người chị cả trong nhà – mỉm cười đầy hàm ý: “Thôi, em nó mới về làm dâu, cứ để em nó tập làm cho quen tay quen chân. Phải biết thu vén thì mới giữ được nếp nhà.”
Tôi đứng ở gờ cửa phòng khách, từng lời nói ấy như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự nhẫn nại cuối cùng của tôi. Tôi nhìn Mai Anh đang lén lau giọt nước mắt lăn dài trên má nhưng vẫn cố gồng mình chà xát chiếc đĩa sứ. Bao lâu nay, vì muốn giữ hòa khí gia đình, tôi đã chọn cách nhẫn nhịn và âm thầm bù đắp cho vợ. Nhưng sự hy sinh của cô ấy lại bị coi là điều hiển nhiên, còn sự bao dung của tôi lại trở thành cái đà cho sự vô cảm.
Tôi hít một hơi thật sâu, tiến thẳng vào giữa phòng khách, đứng chắn ngay trước màn hình tivi. Sự xuất hiện đột ngột của tôi khiến tiếng cười nói khựng lại.
Tôi nhìn thẳng vào mắt từng người chị, giọng nói trầm xuống nhưng chứa đựng sự dứt khoát chưa từng có:
“Chị Yến, chị Mai, và cả cô Nhi nữa. Hãy nghe cho rõ đây…”
“Mai Anh không phải là người giúp việc của cái nhà này. Cô ấy là vợ tôi, là người đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ ngày về làm dâu, một tay cô ấy lo liệu từ chợ chuẩn bị cơm nước đến dọn dẹp, trong khi các chị chỉ ngồi đây hưởng thụ. Nếu các chị coi việc cô ấy vất vả là điều hiển nhiên, thì từ ngày mai, tôi sẽ đưa vợ về lại thành phố.”
Cả ba người sững sờ. Chị Mai bật dậy đầu tiên, gương mặt biến sắc: “Chú Tuấn! Chú ăn nói cái kiểu gì thế? Vì một đứa con gái mới về nhà mà chú định quay lưng với các chị à? Chú quên ai là người đã hỗ trợ chú những năm tháng đi học rồi sao?”
“Tôi chưa bao giờ quên,” tôi bình tĩnh đáp trả. “Nhưng những năm qua, tôi đã đền đáp gấp nhiều lần bằng căn nhà này, bằng những khoản sinh hoạt phí hằng tháng tôi đều đặn gửi về. Sự hiếu thuận và tình thân không phải là lý do để các chị chèn ép vợ tôi. Từ giờ phút này, việc nhà của ai người đó tự làm. Và tôi cũng chính thức khóa tất cả các khoản chu cấp mỗi tháng. Các chị hãy tự đứng trên đôi chân của mình đi.”
Ngay trong đêm đó, tôi xếp toàn bộ hành lý, nắm tay Mai Anh bước ra khỏi nhà và gọi xe trở về thành phố, mặc cho những tiếng gọi với đầy bàng hoàng phía sau.
Vài tháng sau, Mai Anh thuận lợi sinh một bé trai kháu khỉnh tại một bệnh viện uy tín. Tôi thuê người hỗ trợ chăm sóc hai mẹ con chu đáo, để cô ấy có thời gian nghỉ ngơi và hồi phục hoàn toàn. Căn nhà nhỏ của chúng tôi luôn ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp.
Trái ngược với điều đó, thiếu đi nguồn tài chính và sự quán xuyến thầm lặng của vợ tôi, căn nhà ở quê nhanh chóng rơi vào cảnh lộn xộn. Không ai chịu dọn dẹp, việc nhà tị nạnh nhau, những mâu thuẫn tiền bạc bắt đầu phát sinh khiến không khí gia đình luôn căng thẳng.
Một buổi chiều, chị Yến gọi điện cho tôi. Giọng chị không còn vẻ trịch thượng ngày nào mà thay vào đó là sự ngập ngừng: “Tuấn à… Chị nghe nói em em đã sinh cháu rồi. Chúc mừng hai vợ chồng nhé… Dạo này ở quê khó khăn quá, tiền sinh hoạt thiếu hụt nhiều, em có thể hỗ trợ các chị một chút được không?”
Tôi nhìn sang Mai Anh, cô ấy chỉ mỉm cười bình thản, gạt bỏ hết những chuyện cũ. Tôi siết nhẹ tay vợ rồi ôn tồn trả lời qua điện thoại:
“Chị Yến ạ, ngày trước các chị bảo vợ em ở nhà này thì phải làm việc để đóng góp. Bây giờ các chị không tự chăm sóc được cho bản thân thì làm sao trông đợi người khác hỗ trợ mãi được? Tiền tôi làm ra giờ đây dành toàn bộ để lo cho tương lai của vợ con tôi. Các chị đều là người trưởng thành, hãy tự lao động để lo cho cuộc sống của mình.”
Tôi nhẹ nhàng tắt máy. Khóa lại những sóng gió phía sau, tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất: Làm chỗ dựa vững chắc và bảo vệ hạnh phúc cho gia đình nhỏ của mình.