
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trở về nhà sau chuyến công tác dài ngày mà không báo trước, tưởng sẽ cho chồng một bất ngờ chính quyết định ấy lại khiến tôi phát hiện ra bí mật được chồng và mẹ chồng che giấu suốt một thập kỷ. Tôi bàng hoàng nhận ra lý do thật sự khiến 10 năm hôn nhân của mình mãi không có tiếng tr/ẻ thơ…
Chuyến bay đêm từ Đà Nẵng đáp xuống sân bay Nội Bài trễ hơn dự kiến hai tiếng đồng hồ. Hà Nội đón tôi bằng một cơn mưa rào cuối hạ xối xả, mây đen giăng kín bầu trời. Tôi kéo chiếc vali nặng trịch bước ra sảnh chờ, từ chối những lời chèo kéo xô xập của dàn xe ôm công nghệ, lặng lẽ mở ứng dụng tự đặt một chiếc xe riêng.
Tôi cố tình không báo trước cho Huy. Chuyến khảo sát dự án miền Trung vốn kéo dài một tuần đã hoàn thành sớm trước hai ngày nhờ sự nỗ lực của cả đội. Tôi muốn dành cho anh một sự bất ngờ đặc biệt. Hôm nay là tròn mười năm ngày chúng tôi nắm tay nhau bước vào thánh đường.
Mười năm — một thập kỷ song hành với biết bao thăng trầm. Trong mắt bạn bè và đồng nghiệp, Huy là mẫu người đàn ông hoàn hảo: giỏi giang, tinh tế và luôn dành cho vợ sự chăm sóc vô điều kiện. Chúng tôi có nền tảng tài chính vững vàng, sở hữu căn biệt thự sang trọng và một cuộc sống khiến nhiều người mơ ước. Điều duy nhất còn thiếu sót trong tổ ấm này chỉ là sự xuất hiện của một thành viên nhỏ.
Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà lúc 11 giờ đêm. Ánh đèn ấm áp từ phòng khách vẫn hắt qua khung kính lớn. Tôi rón rén dùng chìa khóa riêng mở cổng, không bấm chuông. Tay ôm chặt bó hoa thạch thảo còn đọng những giọt nước mưa, tôi khẽ khàng đẩy cửa bước vào, cố không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Căn nhà im lìm đến lạ. Tôi tháo giày, bước nhẹ trên nền gạch lạnh ngắt hướng về phía ánh sáng duy nhất đang phát ra từ căn phòng làm việc ở tầng trệt. Tiếng thì tào trao đổi giữa Huy và mẹ anh vạch qua không gian tĩnh mịch.
Tôi định cất tiếng chào, nhưng một câu nói trầm đục của mẹ chồng vang lên khiến toàn thân tôi khựng lại, đông cứng như đá:
“Con định tiếp tục pha chế loại dung dịch này vào trà mỗi ngày cho nó dùng đến bao giờ nữa? Mười năm rồi đấy Huy. Bác sĩ đã cảnh báo nếu tiếp tục, cơ thể nó sẽ gánh chịu tổn thương không thể hồi phục đâu!”
Lời nói của mẹ chồng như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào màng nhĩ tôi. Bó hoa trên tay tôi rơi tự do xuống thảm cỏ nhân tạo ngoài cửa, không một tiếng động. Tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mười năm qua, mỗi đêm trước khi đi ngủ, Huy đều tự tay pha cho tôi một ly trà thảo mộc với lời nhắn nhủ ngọt ngào: “Trà này giúp em ngủ ngon và cải thiện thể trạng để sớm có tin vui.”
Tôi đã uống nó suốt 3.650 ngày qua với sự biết ơn vô bờ bến.
“Mẹ nhỏ tiếng thôi!” — Giọng Huy vang lên, lạnh lẽo và xa lạ đến mức tôi không thể tin đó là người chồng luôn gối ấp tay ôm mỗi tối. — “Nếu Thư biết được chuyện này, mọi thứ chúng ta dựng lên suốt mười năm qua sẽ sụp đổ hoàn toàn. Công ty nhà họ Trần sẽ rơi vào tay người khác.”
“Nhưng nó là vợ con!” — Tiếng mẹ anh run rẩy, xen lẫn sự dằn dắt. — “Nó luôn dằn dóc, tự trách bản thân vì không thể sinh con cho nhà này. Mẹ nhìn nó đi khám khắp nơi, uống đủ loại thuốc đắng mà lòng mẹ đau như cắt. Con làm thế là hủy hoại đời nó!”
“Mẹ quên rồi sao?” — Huy đập mạnh tay xuống bàn, âm thanh vang vọng khô khốc. — “Chính gia đình cô ta đã đẩy bố con mình vào đường cùng mười năm trước! Nếu không nhờ tờ bản cam kết tài sản thừa kế mà ông ta bắt cô ta ký trước khi cưới, con đã không phải đóng kịch lâu đến thế. Bác sĩ đã xác nhận: chỉ cần cô ta không có con nối dỗi trước năm 35 tuổi, toàn bộ quyền điều hành tập đoàn và phần cổ phần kiểm soát sẽ tự động chuyển sang cho con theo đúng điều khoản bổ sung. Sang năm cô ta 35 tuổi rồi. Chúng ta sắp đi đến đích rồi, mẹ không được mủi lòng!”
Đứng sau khe cửa hẹp, tôi nghe rõ từng tiếng gầm gừ calculated của người đàn ông mà mình từng yêu hơn cả bản thân. Hóa ra, sự quan tâm chu đáo, những ly trà ấm mỗi đêm, những lời an ủi dịu dàng khi kết quả kiểm tra trả về vô vọng… tất cả đều là một kịch bản tàn nhẫn được dàn dựng công phu.
Tôi chậm rãi lùi lại từng bước, tay nắm chặt chiếc vali. Nước mắt không rơi, chỉ có một cơn giận dữ lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Tôi lặng lẽ bước ra khỏi căn biệt thự, leo lên chiếc xe công nghệ vẫn chưa kịp lăn bánh rời đi.
Khi chiếc xe lao đi trong cơn mưa xối xả của Hà Nội, tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng và tài khoản lưu trữ bảo mật. Họ nghĩ họ đã tính toán hoàn hảo? Họ đã quên mất rằng, trước khi trở thành một người vợ tận tụy nội trợ, tôi từng là một luật sư chuyên về tranh chấp thương mại. Bức thư bảo mật của bố tôi gửi trước khi mất vẫn nằm nguyên trong két sắt ngân hàng, và điều khoản hủy quyền thừa kế khi phát hiện hành vi đầu độc gian dối đã được kích hoạt ngay từ giây phút tôi bấm nút ghi âm cuộc trò chuyện vừa rồi.
Mười năm kịch hay, đã đến lúc hạ màn.