
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau một đêm ngủ lại nhà chồn/g cũ, sáng hôm sau tỉnh dậy anh nhìn tôi với gương mặt tái mét rồi nói “Em làm anh sống d/ở ch/ế/t dở cả đêm.”Tôi bàng hoàng không hiểu trong lúc mình ngủ say đã xảy ra chuyện gì….
Thức giấc sau một đêm vô tình ngủ lại căn hộ của chồng cũ, tôi còn chưa kịp định hình lại không gian xung quanh thì Nam từ trong phòng bước ra. Gương mặt anh xám xịt, quầng thâm hằn sâu dưới mắt, giọng nói lạc đi vì mệt mỏi:
“Đêm qua em làm anh kiệt sức, dở sống dở chết đấy có biết không?”
Tôi bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Bộ quần áo trên người vẫn nguyên vẹn, nhưng câu nói cùng vẻ mặt phờ phạc của anh khiến tim tôi đập liên hồi. Rốt cuộc trong lúc tôi chìm vào giấc ngủ sâu, chuyện quái quỷ gì đã xảy ra?
Tôi và Nam chấm dứt hôn nhân cách đây gần một năm. Mọi thứ diễn ra lặng lẽ đến mức đôi khi tôi nghĩ đó chỉ là một khoảng trống tạm thời. Chúng tôi không dừng lại vì người thứ ba, cũng chẳng có tranh chấp hay lỗi lầm lớn lao nào. Lý do chỉ vỏn vẹn ở hai từ: không hợp. Hai cá tính quá mạnh mẽ, hai góc nhìn luôn cho là mình đúng. Sự kiên quyết bảo vệ quan điểm cá nhân vô tình trở thành bức tường vô hình đẩy hai người ngày càng ra xa.
Bên cạnh đó là sự hiện diện quá lớn từ mẹ Nam. Bà là người thương con, nhưng cách chăm sóc lại mang tính kiểm soát gắt gao. Từ việc thu xếp nhà cửa, thói quen sinh hoạt đến cả cách chúng tôi trao đổi với nhau, bà đều muốn gieo vào đó những chuẩn mực của riêng mình. Sự can thiệp dẫu không mang ý xấu nhưng lại khiến bầu không khí gia đình luôn căng thẳng. Nam đứng ở giữa, bất lực và mệt mỏi. Tôi ở trong cuộc, luôn cảm thấy mình là một mảnh ghép lệch lạc.
Ngày ra tòa, mọi thứ diễn ra rất êm đẹp. Không tranh chấp, không oán trách, thậm chí cả hai còn hứa sẽ xem nhau như những người bạn cũ.
Hôm qua, nhóm bạn thân thời đại học có buổi họp mặt đột xuất vì một người bạn mới từ nước ngoài trở về. Do nhà Nam rộng rãi, cả nhóm đề xuất tập trung tại đây. Tôi định từ chối nhưng mọi người thuyết phục rằng “bạn bè gặp nhau có sao đâu”, nên tôi cũng gật đầu tham dự.
Cuối buổi party, một trận mưa rào nặng hạt bất ngờ trút xuống. Do quá mệt mỏi sau một tuần làm việc căng thẳng, cộng thêm sự ngột ngạt khi đối diện với những kỷ niệm cũ, tôi thiếp đi trên chiếc ghế sofa ở phòng khách lúc nào không hay.
Và rồi sáng hôm sau, Nam đứng trước mặt tôi với vẻ mặt bàng hoàng đó. Khi tôi còn đang hoang mang không hiểu chuyện gì, Nam không giải thích thêm, chỉ lặng lẽ đi đến cầm chiếc điều khiển và bật màn hình tivi kết nối với camera phòng khách lên.
Đoạn video bắt đầu chạy vào lúc hai giờ sáng. Và những hình ảnh hiện ra trên màn hình khiến tôi hoàn toàn ngã ngửa…
Màn hình hiển thị khung cảnh phòng khách mờ tối. Trên ghế sofa, tôi không hề nằm ngủ bình tĩnh. Cơ thể tôi bắt đầu co quắp lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân rung lên từng hồi. Dù không có âm thanh phóng to, tôi vẫn thấy rõ gương mặt mình nhăn nhúm vì sợ hãi, môi liên tục run rẩy như đang van xin một ai đó trong vô vọng.
Ngay sau đó, Nam từ trong phòng lao ra. Anh không dám lay mạnh vì sợ tôi hoảng loạn thêm, chỉ biết quỳ xuống cạnh sofa, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang siết chặt của tôi, liên tục vỗ nhẹ và thì xầm những lời dỗ dành. Điều khiến tôi nghẹn ngào là suốt hơn bốn tiếng đồng hồ sau đó, mỗi lần Nam thử buông tay để đứng dậy, tôi lại giật mình chới với, níu chặt lấy tay áo anh như bấu víu vào hy vọng duy nhất. Nam cứ thế quỳ bên cạnh, ôm lấy tôi, kiên nhẫn vỗ về cho đến tận khi ánh sớm hắt qua ô cửa sổ.
Lúc này tôi mới bàng hoàng nhận ra. Đó là hội chứng hoảng loạn đêm mà tôi gặp phải trong suốt khoảng thời gian cuối của cuộc hôn nhân – hậu quả của những áp lực tích tụ từ sự kiểm soát và cảm giác cô độc. Tôi đã âm thầm chịu đựng nó một mình suốt nhiều tháng qua sau khi ly hôn mà không một ai hay biết.
Nam nhìn tôi, mắt anh đã đỏ ngầu từ lúc nào. Bản tính lạnh lùng, tự tôn của anh hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự hối hận tột cùng.
“Anh xin lỗi…” Nam nghẹn ngào, giọng run lên từng đợt. “Đêm qua, nhìn em vật lộn trong sợ hãi, anh mới nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào. Anh cứ nghĩ mình là người gánh chịu mệt mỏi, mà không hề biết rằng những lạnh nhạt của anh đã đẩy em vào tình cảnh này.”
Anh bước lại, quỳ xuống trước mặt tôi giống như trong đoạn clip đêm qua, nhưng lần này là khi cả hai đều hoàn toàn tỉnh táo. Anh gục đầu vào tay tôi, bật khóc nức nở.
“Anh kiệt sức cả đêm không phải vì thức trắng, mà vì tim anh đau đến không thở nổi khi hiểu ra sự thật. Anh hận sự vô cảm của chính mình.”
Đúng lúc đó, cửa nhà mở ra. Mẹ Nam bước vào định dọn dẹp như thói quen. Chứng kiến cảnh con trai mình đang quỳ gối khóc nghẹn, còn tôi ngồi thất thần với gương mặt đầm đìa nước mắt, bà sững người ngay tại cửa.
Nam quay lại nhìn mẹ, lần đầu tiên anh nói bằng một giọng điệu kiên quyết nhưng chứa đựng nỗi đau đớn sâu sắc: “Mẹ nhìn đi… Đây là cái giá của sự can thiệp quá sâu từ mẹ, và sự yếu đuối của con đấy. Chúng con đã chia tay rồi, nhưng những tổn thương vô hình đó vẫn dằn dọ em ấy mỗi đêm…”
Mẹ Nam nhìn vào màn hình tivi vẫn đang phát lại đoạn video, nhìn người con dâu cũ đang gầy gộc run rẩy, rồi nhìn đứa con trai duy nhất đang suy sụp. Bà lùi lại một bước, túi đồ trên tay rơi xoe xoe xuống sàn. Bà không thốt nên lời, chỉ biết đưa tay che miệng, nước mắt lã chã rơi vì sự hối hận muộn màng.
Căn phòng chìm vào sự im lặng đè nặng. Chúng tôi đã tìm ra nguyên nhân, đã thấu hiểu và buông bỏ được những cố chấp… nhưng tất cả đã quá muộn để có thể quay lại từ đầu.