CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
CON TRAI SANG ĐÀI LOAN BIỆT TÍCH 10 NĂM KHÔNG TIN TỨC. THƯƠNG CON DÂU, TÔI KHUYÊN NÓ ĐI BƯỚC NỮA, NÀO NGỜ CON DÂU NÓI 3 CÂU KHIẾN TÔI CHẾT LẶNG…
Mười năm trước, vào một sáng cuối năm trời rét buốt, con trai tôi – Minh – kéo chiếc va-li cũ kỹ ra khỏi căn nhà nhỏ nằm cuối con ngõ làng.
Trước khi bước lên chiếc xe đưa đón ra sân bay, nó quay lại ôm tôi thật lâu.
– Mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Con sang Đài Loan làm vài năm, tích cóp được ít tiền rồi con về sửa lại nhà, đón vợ con lên thành phố sống. Đời mình nghèo đủ rồi, con không muốn vợ con và con trai phải khổ mãi.
Tôi cố cười, nhưng nước mắt cứ chảy.
Minh khi ấy mới 26 tuổi. Nhà tôi chẳng có gì ngoài mấy sào ruộng bạc màu. Quanh năm hai mẹ con còng lưng làm lụng, đến cuối vụ cũng chỉ đủ ăn. Thấy mấy người trong làng sang Đài Loan làm việc, người nào về cũng có chút vốn liếng, Minh quyết tâm đi.
Để có tiền xuất cảnh, nó vay mượn khắp nơi. Tôi còn nhớ ngày tiễn con, tôi phải bán đôi vòng vàng cưới để góp thêm cho nó.
Con dâu tôi – Lan – lúc đó mới 23 tuổi, một tay bế đứa con trai chưa tròn hai tuổi, một tay lau nước mắt.
Nó không khóc thành tiếng. Chỉ đứng nhìn theo chiếc xe chở chồng khuất dần sau con đường làng.
Không ai trong chúng tôi nghĩ rằng cái ôm hôm ấy lại là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy con trai mình.
Ba năm đầu, Minh vẫn gọi điện đều đặn.
Tháng nào nó cũng gửi tiền về. Khi thì vài triệu, lúc nhiều hơn một chút. Nó trả dần khoản nợ xuất khẩu lao động, sửa mái nhà đã dột nát, mua cho con trai chiếc xe đạp nhỏ mà thằng bé thích đến mức tối nào cũng phải dựng cạnh giường mới chịu ngủ.
Mỗi lần gọi, Minh đều nói:
– Mẹ cứ yên tâm. Con làm thêm vài năm nữa là về. Con còn nợ Lan một căn nhà tử tế.
Tôi và Lan nghe vậy đều cười.
Nhưng rồi sang năm thứ tư, mọi thứ đột ngột thay đổi.
Điện thoại của Minh không còn liên lạc được.
Tin nhắn gửi đi không có hồi âm.
Lan gọi hết lần này đến lần khác, chỉ nhận lại tiếng thuê bao không liên lạc được.
Tôi tìm đến người bạn từng làm cùng Minh. Người ấy nói Minh đã nghỉ việc từ trước đó khá lâu.
Tôi hỏi công ty môi giới. Họ cũng chỉ lắc đầu.
Gia đình tôi báo công an, nhờ người quen ở Đài Loan tìm kiếm. Có lúc tôi còn vay tiền để thuê người dò hỏi ở những khu vực Minh từng làm việc.
Nhưng tất cả đều vô vọng.
Mỗi người đưa ra một lời đoán.
Người bảo Minh gặp tai nạn.
Người nói nó bỏ việc rồi ra ngoài làm chui.
Có người còn độc miệng:
– Biết đâu nó lấy vợ khác bên đó rồi, nên chẳng muốn quay về nữa.
Tôi nghe mà đau như bị ai cứa vào lòng.
Tôi không tin.
Con trai tôi có thể nghèo, có thể khổ, nhưng tôi tin nó không phải người bạc tình.
Thế rồi một năm trôi qua.
Rồi ba năm.
Năm năm.
Mười năm…
Trong khoảng thời gian ấy, Lan vẫn ở lại căn nhà này.
Đứa trẻ ngày nào còn được mẹ bế ra đầu ngõ tiễn bố, giờ đã thành cậu bé 12 tuổi, cao gần bằng tôi.
Lan cũng chẳng còn là cô gái trẻ ngày nào. Mái tóc đen ngày trước đã lẫn nhiều sợi bạc. Gương mặt vốn hiền hậu nay có thêm những nếp nhăn vì bao năm vừa làm mẹ, vừa làm con dâu, vừa gánh cả một gia đình thiếu vắng người đàn ông.
Tôi từng khuyên Lan đi thêm bước nữa.
Không phải một lần.
Có người góa vợ, tính tình tử tế, có công việc ổn định.
Có người chưa từng kết hôn, gia đình cũng không quá khắt khe.
Ai gặp Lan cũng thương vì nó hiền, chịu khó, lại biết trước biết sau.
Nhưng lần nào Lan cũng nhẹ nhàng từ chối.
– Con còn mẹ, còn con trai. Con ở thế này cũng được.
Mỗi lần nghe câu ấy, tôi vừa thương vừa áy náy.
Tôi biết mình đang giữ chân tuổi xuân của nó.
Một buổi chiều cuối thu, khi hai mẹ con đang ngồi ngoài hiên nhặt rau, tôi quyết định nói điều mà mình đã suy nghĩ suốt nhiều năm.
Tôi gọi:
– Lan này, mẹ có chuyện muốn nói với con.
Lan đặt rổ rau xuống.
– Dạ, mẹ cứ nói.
Tôi nắm lấy bàn tay chai sần của nó. Bàn tay này từng bế cháu tôi, từng cấy lúa, từng làm thuê kiếm tiền nuôi cả nhà.
Tôi nghẹn giọng:
– Mười năm rồi con ạ. Minh… có lẽ khó mà trở về nữa.
Lan cúi mặt, không nói.
Tôi cố nuốt nước mắt:
– Mẹ cũng già rồi. Chẳng biết còn sống được bao lâu. Điều mẹ day dứt nhất là con còn trẻ mà cứ chờ đợi mãi. Nếu sau này con gặp được một người thật lòng thương con, con cứ đi bước nữa. Đừng vì mẹ mà hy sinh cả đời.
Tôi cứ nghĩ Lan sẽ khóc.
Hoặc như mọi lần, nó sẽ cúi đầu rồi nói rằng nó chưa nghĩ đến chuyện đó.
Nhưng lần này, Lan ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi.
Nó bình tĩnh nói đúng ba câu:
– Mẹ đừng khuyên con lấy chồng nữa, vì con chưa bao giờ ở lại đây để chờ anh Minh trở về.
Tôi sững người.
Lan nhìn tôi, giọng vẫn rất nhẹ:
– Con ở lại là vì con biết anh ấy chưa chết.
Tôi cảm giác cả người lạnh toát.
Tôi buông bàn tay Lan ra.
– Con… con nói gì?
Lan im lặng vài giây rồi đứng dậy, đi vào trong phòng.
Một lúc sau, nó mang ra một chiếc hộp gỗ cũ đã sờn góc.
Nó đặt chiếc hộp trước mặt tôi.
– Mẹ mở ra đi.
Tay tôi run run.
Bên trong không phải vàng bạc hay giấy tờ, mà là một xấp thư được buộc bằng sợi dây màu đỏ.
Tôi nhìn nét chữ bên ngoài phong bì mà tim như ngừng đập.
Đó là chữ của Minh.
Lan nói:
– Mười năm qua, anh ấy vẫn gửi thư cho con. Không phải đều đặn, nhưng cứ vài tháng lại có một lá.
Tôi bật dậy:
– Vậy tại sao con chưa bao giờ nói với mẹ?
Lan cúi đầu.
– Vì trong thư anh ấy dặn con tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai.
Tôi mở lá thư trên cùng.
Nét chữ của con trai khiến mắt tôi lập tức nhòe đi.
“Mẹ, nếu một ngày con không thể trở về, xin mẹ đừng trách Lan. Cô ấy biết con đang ở đâu. Nhưng càng ít người biết thì cô ấy và con trai càng an toàn.”
Tôi đọc đi đọc lại câu ấy mà không hiểu.
Minh đang ở đâu?
Tại sao không thể trở về?
Lan nhìn tôi rồi nói tiếp:
– Anh Minh không bỏ gia đình. Năm thứ tư sau khi sang Đài Loan, anh ấy phát hiện người đứng tên công ty đã dùng giấy tờ của lao động để làm một số chuyện bất hợp pháp. Anh ấy vô tình biết được chuyện đó nên bị đe dọa. Sau đó anh ấy đổi chỗ ở, đổi số điện thoại và sống dưới một cái tên khác.
Tôi chết lặng.
– Thế tại sao suốt mười năm nó không về?
Lan lấy ra một lá thư khác.
– Anh ấy nói nếu về đột ngột, những người kia có thể lần ra con và cháu. Anh ấy muốn đợi mọi chuyện được giải quyết hoàn toàn.
Tôi vừa khóc vừa trách:
– Nhưng nó có biết mẹ đã chờ nó mười năm không?
Lan cũng đỏ mắt:
– Anh ấy biết. Vì mỗi lần viết thư, câu đầu tiên đều là hỏi mẹ có khỏe không.
Đêm hôm đó, tôi gần như không ngủ.
Tôi ngồi dưới ánh đèn, đọc từng lá thư Minh gửi về.
Có lá đã nhòe vì nước mắt.
Có lá chỉ vài dòng.
Có lá viết rất dài, kể rằng nó nhớ mùi khói bếp của mẹ, nhớ tiếng con trai gọi “bố”, nhớ căn nhà cũ và bữa cơm giản dị ngày xưa.
Đến gần sáng, Lan nhận được một cuộc gọi.
Nó nghe máy chưa đầy một phút rồi bật khóc.
Tôi hoảng hốt hỏi:
– Có chuyện gì?
Lan ôm lấy tôi.
– Mẹ… anh Minh sắp về rồi.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Về… thật sao?
Lan gật đầu.
– Anh ấy đã giải quyết xong mọi chuyện. Anh ấy đang trên đường về Việt Nam.
Ba ngày sau, vào đúng buổi chiều mưa lất phất, trước cổng nhà tôi xuất hiện một người đàn ông trung niên kéo theo chiếc va-li.
Tóc anh đã điểm bạc.
Gương mặt gầy đi rất nhiều.
Nhưng đôi mắt ấy…
Tôi chỉ cần nhìn một lần là nhận ra.
– Minh!
Chiếc va-li rơi xuống nền.
Con trai tôi quỳ sụp trước mặt mẹ.
– Mẹ…
Tôi vừa khóc vừa đánh vào vai nó:
– Thằng con bất hiếu! Mày để mẹ chờ mười năm!
Minh ôm chặt lấy tôi.
– Con xin lỗi mẹ. Con đã muốn về hàng trăm lần, nhưng con sợ nếu mình trở về không đúng lúc thì mọi người sẽ gặp nguy hiểm.
Lan đứng phía sau, nước mắt chảy dài.
Cậu con trai 12 tuổi của Lan ban đầu còn đứng ngây ra.
Rồi nó từ từ bước tới.
– Bố… là bố thật phải không?
Minh quay lại.
Hai bố con nhìn nhau rất lâu.
Sau cùng, Minh dang rộng hai tay.
Thằng bé lao vào lòng bố.
Khoảnh khắc ấy, tôi quay mặt đi lau nước mắt.
Mười năm chờ đợi cuối cùng cũng có câu trả lời.
Tối hôm đó, cả nhà ngồi quanh mâm cơm. Món ăn chẳng có gì đặc biệt, chỉ là cá kho, rau luộc và bát canh chua.
Nhưng với tôi, đó là bữa cơm ngon nhất trong mười năm.
Minh gắp thức ăn cho mẹ rồi quay sang Lan:
– Anh nợ em cả một tuổi thanh xuân.
Lan lắc đầu:
– Em không cần anh trả lại. Chỉ cần từ giờ anh đừng biến mất nữa.
Minh nắm lấy tay vợ.
– Anh hứa.
Tôi nhìn hai đứa rồi bật cười trong nước mắt.
Trước đây tôi từng nghĩ mình có lỗi vì đã khuyên con dâu đi lấy người khác.
Nhưng đến tận lúc ấy tôi mới hiểu, có những người ở lại không phải vì họ không có lựa chọn.
Họ ở lại bởi trong lòng họ vẫn còn một lời hứa.
Và có những cuộc chờ đợi tưởng như vô vọng, cuối cùng lại được đáp lại bằng một ngày đoàn tụ.
Mười năm là quãng thời gian quá dài.
Nhưng may mắn thay, lần này… người tôi chờ đã thật sự trở về.