
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bố mẹ chồng bán đất, cho mỗi người một tỷ, lo sợ tôi sẽ tranh giành tài sản mẹ chồng đưa tôi một tờ giấy A4 đánh máy sẵn với tiêu đề: “Giấy từ chối nhận phần chia tài sản của gia đình chồng”. Tôi sững người…..
Năm năm làm dâu, chưa một lần tôi nghĩ đến chuyện tranh giành hay dòm ngó của cải nhà chồng. Tôi luôn tâm niệm: Mình cứ sống chân thành, hiếu thảo với cha mẹ thì gia đình sẽ hòa thuận, ấm êm.
Thế nhưng, mọi niềm tin trong tôi hoàn toàn sụp đổ vào buổi chiều hôm ấy. Gia đình chồng tôi tổ chức buổi họp mặt để phân chia số tiền vừa thu được từ việc chuyển nhượng mảnh đất gia bảo ở quê. Tổng số tiền chia ra được đúng 3 tỷ đồng. Cha mẹ chồng tuyên bố sẽ chia đều cho ba người con, mỗi người nhận một tỷ.
Khi thấy anh cả và chị hai đều nhận phần mình một cách vui vẻ, tôi nhẹ nhàng định đứng dậy chuẩn bị trà nước cho cả nhà. Đúng lúc đó, mẹ chồng gọi tôi lại. Bà không đưa trà, cũng chẳng nở nụ cười, mà đặt xuống trước mặt tôi một tờ giấy A4 được in sẵn: “Tờ khai tự nguyện không liên quan đến tài sản gia đình”.
Nội dung trong bản cam kết ghi rõ: Tôi hoàn toàn tự nguyện không đòi hỏi hay khiếu nại bất kỳ quyền lợi nào từ số tiền 3 tỷ đồng kể trên.
Tôi đứng ngẩn người, sống lưng lạnh ngắt. Từ trước tới nay, tôi chưa từng lên tiếng đòi hỏi một đồng nào từ nhà chồng, vậy tại sao lại bắt tôi phải ký vào một bản cam kết như thể tôi là người chực chờ đi chiếm đoạt? Khi tôi thắc mắc, mẹ chồng thẳng thắn đáp rằng làm vậy để “minh bạch, tránh rắc rối sau này”. Tôi quay sang nhìn chồng, hy vọng anh sẽ nói một lời công bằng, nhưng anh chỉ xua tay: “Em ký đại đi cho xong chuyện, có gì đâu mà nghĩ xa xôi”.
Ánh mắt lạnh lùng của những người tôi từng coi là thân thiết suốt 5 năm qua khiến lòng tôi thắt lại. Tôi cầm lấy cây bút, nén đau đớn đặt chữ ký xuống. Nhưng ngay bên dưới chữ ký của mình, tôi đã chủ động ghi thêm một dòng chữ gồm 8 từ khiến cả phòng khách ngay lập tức rơi vào tĩnh lặng…
Dòng chữ 8 từ mà tôi viết rõ ràng từng nét là: “Tôi từ chối nhận, đồng thời xin ly hôn.”
Mẹ chồng tôi cầm tờ giấy lên, vừa đọc xong dòng chữ liền biến sắc, giận đến mức run người. Chồng tôi giật lấy tờ giấy, mặt tái bệch vì không tin nổi vào mắt mình. Anh nhổm dậy nắm lấy tay tôi: “Em điên rồi à? Sao tự nhiên lại làm rùm beng lên vì một mảnh giấy?”.
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, giữ thái độ bình tĩnh đến kỳ lạ. Tôi nhìn thẳng vào mắt từng người trong gia đình chồng rồi lên tiếng:
“Suốt 5 năm qua, con chăm sóc cha mẹ lúc ốm đau, lo toàn bộ việc lớn nhỏ trong nhà không một lời than van. Con chưa từng ngó ngàng hay tơ tưởng đến một đồng tiền nào của nhà chồng. Thế nhưng, tờ giấy này chứng minh rằng trong mắt cha mẹ và anh, con mãi mãi chỉ là người ngoài, là mối nguy cơ cần phải phòng ngừa.”
Tôi quay sang nhìn chồng mình: “Còn anh, người hứa sẽ bảo vệ em cả đời, lại bảo em ‘ký đại cho xong’ để em chịu sự xúc phạm này. Sự coi thường của gia đình anh, em có thể nhẫn nại, nhưng sự vô cảm của anh thì em không thể tiếp tục chung sống.”
Nói xong, tôi bước thẳng về phòng, xếp gọn gàng toàn bộ đồ đạc cá nhân vào chiếc vali đã chuẩn bị tư tưởng từ trước. Chồng tôi chạy theo ra đến cửa, ra sức xin lỗi và giải thích rằng anh chỉ nghĩ đơn giản là ký cho cha mẹ yên tâm, chứ không hề có ý coi thường tôi. Nhưng tôi hiểu, sự rạn nứt trong niềm tin một khi đã xảy ra thì không bản cam kết nào có thể hàn gắn được.
Tôi xách vali rời khỏi ngôi nhà đó ngay trong đêm.
Một tuần sau, tôi gửi đơn ly hôn đơn phương lên tòa án. Gia đình chồng lúc này mới nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, mẹ chồng tôi thậm chí còn chủ động gọi điện phân trần, muốn xé tờ giấy kia đi và hứa sẽ cho hai vợ chồng đứng tên chung một phần tài sản. Nhưng tôi nhẹ nhàng từ chối.
Cái tôi cần chưa bao giờ là một tỷ đồng hay một mảnh đất, cái tôi cần là sự tôn trọng và tình cảm chân thành. Khi những thứ đó đã không tồn tại, thì sự giải thoát chính là món quà giá trị nhất mà tôi tự dành tặng cho bản thân mình.