
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
5 năm nhờ mẹ chồng trông con hộ, để cảm ơn bà nội, tôi cầm 100 triệu về định biếu bà. Nhưng vừa về đến sân, tôi bỗng khựng lại khi nghe mẹ ru//ột nói một câu. Sau đó, tôi quyết định không đưa bà một đồng nào…
Đêm đã về khuya, không gian trong căn hộ nhỏ chừng bốn mươi mét vuông lắng lại, chỉ còn văng vẳng tiếng mưa lất phất đập vào cửa kính và tiếng chuông gió rung nhẹ ngoài ban công. Phương ngồi lặng lặng bên bàn làm việc, đôi ngón tay thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ lên chiếc phong bì niêm phong cẩn thận. Bên trong là cuốn sổ tiết kiệm trị giá một trăm triệu đồng – thành quả của năm năm làm việc không biết mệt mỏi, chắt chiu từng đồng lương hàng tháng.
Ngày mai đánh dấu tròn năm năm kể từ ngày con gái nhỏ của cô ra đời. Đó cũng là khoảng thời gian bà Lan – mẹ chồng của Phương – gác lại toàn bộ cuộc sống riêng ở quê để lên thành phố hỗ trợ vợ chồng cô. Một tay bà lo liệu từ bữa ăn, giấc ngủ của cháu cho đến việc vun vén nhà cửa ngăn nắp. Nhìn tấm lưng đã bắt đầu còng và những nếp nhăn xô lại nơi khóe mắt mẹ chồng, Phương luôn tự hứa sẽ dành cho bà một món quà tri ân xứng đáng. Với cô, số tiền này không chỉ là sự hỗ trợ tài chính, mà là lời cảm ơn chân thành nhất từ đáy lòng của một người con dưa.
Giữa lúc tâm trạng đang ngập tràn niềm vui và sự háo hức, điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Màn hình hiện tên mẹ đẻ của cô ở quê. Giọng bà qua điện thoại nghe khàn khàn, thì thào sau đợt ốm kéo dài. Sau vài câu hỏi thăm sức khỏe, Phương không nén nổi niềm vui, liền hào hứng chia sẻ: – Mẹ ơi, mai tròn 5 năm mẹ anh Tuấn lên phụ vợ chồng con chăm bé Mây. Con tính biếu bà cuốn sổ tiết kiệm một trăm triệu để tri ân công ơn bấy lâu nay. Con chuẩn bị xong hết rồi, tối mai cả nhà quây quần con sẽ trao tận tay cho bà.
Đầu dây bên kia đột nhiên rơi vào khoảng không im lặng đến lạ kỳ. Không có lời khen ngợi hay sự đồng tình nào vang lên, chỉ có tiếng thở dài thượt đầy xót xa của mẹ đẻ.
Sau một hồi im lặng, giọng bà run run vang lên qua loa thoại, mang theo một bí mật chưa từng được hé lộ: – Con thật sự nghĩ 5 năm qua bà ấy ở đó vì thương vợ chồng con sao? Chiều nay, người quen dưới quê vừa lên thành phố ghé nhà con chơi về kể lại với mẹ… Con có biết hàng tháng mẹ chồng con vẫn âm thầm làm một việc sau lưng con không?
Lời nói của mẹ đẻ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Phương, khiến toàn bộ niềm tin và sự trân trọng trong cô phút chằng chạp đóng băng…
Giọng mẹ đẻ rơm rớm ở đầu dây bên kia: – Bà ấy không hề ở miễn phí hay vì tình thương đơn thuần đâu con. Hàng tháng, chồng con vẫn lén rút từ tài khoản riêng chuyển cho bà ấy mười lăm triệu đồng gọi là “tiền công chăm cháu và phí tổn hại sức khỏe”. Chưa hết, toàn bộ số tiền đó bà ấy đều đem về gửi hết cho vợ chồng đứa con trai thứ ở quê mua đất, làm nhà. Chiều nay người trong làng lên chơi, họ vô tình khen mẹ chồng con mát tay, vừa nuôi cháu trên phố vừa lo được cho con thứ căn nhà hai tầng dưới quê thì mẹ mới ngã ngửa. Con làm lụng vất vả nhịn ăn nhịn mặc, trong khi người ta lại xem con như một cỗ máy đào tiền!
Những lời mẹ nói như từng nhát dao cứa vào tâm trí Phương. Tay cô run lên cầm cập, chiếc phong bì trên tay rơi bếch xuống sàn nhà. Sự thật phũ phàng khiến cổ họng cô đắng ngắt. Năm năm qua, cô luôn dằn dằn lòng mình phải sống tiết kiệm, không dám mua một chiếc váy mới, chẳng dám đi du lịch xa vì nghĩ mẹ chồng đang chịu thiệt thòi vì gia đình nhỏ của mình. Hóa ra, đằng sau sự vun vén chu toàn ấy lại là một cuộc trao đổi ngầm đầy tính toán giữa chồng cô và mẹ anh.
Ngay tối hôm đó, Phương âm thầm kiểm tra lại các tài khoản ngân hàng và sao kê của chồng. Những con số chuyển đi định kỳ hàng tháng hiện lên rõ ràng, đúng như lời mẹ cô nói. Nỗi thất vọng vỡ ồ về một gia đình vốn tưởng chừng như hoàn hảo.
Sáng hôm sau, buổi tiệc nhỏ kỷ niệm 5 năm vẫn diễn ra như dự định. Trên bàn ăn đầy đủ các món ngon, mẹ chồng cô nở nụ cười nhân hậu như thường lệ, còn chồng cô thì hồ hởi gắp thức ăn cho vợ. Đúng lúc không khí đang vui vẻ, chồng Phương mỉm cười gợi ý: – Em ơi, nhân dịp này em có món quà gì đặc biệt muốn trao cho mẹ để cảm ơn bà không?
Phương ngước mắt nhìn thẳng vào mẹ chồng, rồi quay sang nhìn người chồng đã cùng mình chăn gối bao năm. Cô chậm rãi rút chiếc phong bì ra, nhưng thay vì trao cho mẹ chồng, cô nhẹ nhàng mở ra và rút lại cuốn sổ tiết kiệm cất vào túi xách.
– Con định dành số tiền này để biếu mẹ dưỡng già. Nhưng đêm qua con mới biết, hàng tháng anh Tuấn đã thay mặt con trả “lương” chu đáo cho mẹ 15 triệu mỗi tháng rồi. 5 năm qua là 900 triệu – một số tiền quá đủ để đáp ứng công sức của mẹ. Thế nên cuốn sổ 100 triệu này, con xin phép được giữ lại để sang tuần đưa mẹ đẻ con đi khám tổng quát và chữa bệnh.
Căn phòng lập tức rơi vào sự im lặng đáng sợ. Mặt mẹ chồng tái đi vì bất ngờ và ngượng ngùng, còn người chồng thì đứng hình, không thốt nổi một lời giải thích.
Phương đứng dậy, bình thản dọn dẹp bát đĩa. Cô biết rằng từ hôm nay, vị thế của cô trong căn nhà này sẽ hoàn toàn thay đổi. Cô không còn là người phụ nữ ngơ ngác để người khác qua mặt, và số tiền do chính mồ hôi công sức cô làm ra sẽ chỉ được trao cho những ai thật sự trân trọng và xứng đáng với lòng tốt của cô.