
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chỉ vì không muốn s::ống với vợ nữa, anh chồng liền lên kết hoạch g::iả ch::ết. Nhưng thật không ngờ nước đi của cô vợ còn cao tay hơn…..
Hành lang khu vực lưu th::i th::ể của bệnh viện kéo dài hun hút, hun hút như một đường hầm không đáy. Ánh đèn tuýp trắng lóa chiếu xuống sàn gạch men lạnh ngắt, chói đến mức làm hai mắt tôi cay xè.
Người đồng nghiệp thân thiết của anh Hoàng – chồng tôi – bước lại gần, chìa ra một tờ giấy gấp gọn. Trên đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ xiêu quẹo, được giới thiệu là lời tr:ăn tr::ối cuối cùng của anh ấy gửi lại cho tôi:
“B::ỏ cái th::ai đi. Làm lại cuộc đời mới.”
Tôi siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, toàn thân run lên bẩy rẩy. Nửa tiếng trước, một cuộc gọi từ Cục Hàng không như sét đánh ngang tai: Chuyến bay thương mại mà anh Hoàng bước lên gặp sự cố nghiêm trọng, rơi xuống vùng núi phía Bắc. Toàn bộ hành khách và phi hành đoàn không một ai may mắn s::ống s::ót.
B::ụng bầu năm tháng nặng trĩu, tôi lao đến đây trong trạng thái điên dại, để rồi chỉ nhận lại một câu chia buồn lạnh ngắt từ đại diện ban quản lý. Người chồng ngỡ như hoàn hảo, hết mực yêu thương tôi đột ngột ra đi. Đã vậy, trước khi đi, anh ta còn cố nhờ người nhắn lại câu nói phũ phàng đến tàn nhẫn ấy.
Nước mắt tôi rơi xuống tóe nhòe, thấm ướt từng dòng chữ trên tờ giấy. Mẹ tôi đứng cạnh đỡ lấy tôi, mắt bà đỏ ngầu, nghẹn ngào: — Hạ à, cố lên con… Con phải giữ sức khỏe, trong bụng con còn đứa nhỏ mà…
— Mẹ, cho con ở một mình một chút.
Hành lang chìm vào khoảng không tĩnh lặng. Tôi tựa lưng vào bức tường vôi lạnh ngắt, từ từ ngã khuỵu xuống. Gục mặt vào hai đầu gối, tôi oằn mình khóc không thành tiếng.
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo, non nớt vang lên ngay trong tâm trí tôi: [Mẹ ơi đừng khóc nữa! Bố có ch::ết thật đâu!]
Tôi khựng khờ người, tim đập hẫng một nhịp.
[Ông ta là đồ tồi tệ! Đang l::én l::út hú hí với cô người yêu cũ, hai người họ giả vờ gặp t::ai n::ạn để dắt tay nhau sang nước ngoài du lịch hưởng mật ngọt đấy!]
Tôi giật phắt đầu dậy. Xung quanh hoàn toàn trống trải, không một bóng người. Tôi hít một hơi thật sâu, ngỡ mình vì quá đau buồn mà sinh ra ảo giác. Nhưng vừa tính chống tay đứng dậy, âm thanh ấy lại cất lên rõ mồng một:
[Là con đây mẹ ơi! Con trai cưng trong bụng mẹ đây!]
[Bố bắt mẹ bỏ con vì sợ sau này phải chia tài sản cho con đấy! Ông ta nghĩ mẹ ngu ngơ không biết ông ta giấu bao nhiêu tiền.]
Móng tay tôi bấm chặt vào gối. Không phải ảo giác. Giọng nói rõ ràng phát ra từ chính khoang bụng của tôi!
Tôi cúi xuống nhìn phần bụng đã nhô cao, môi run run khẽ thì thầm: — …Bảo bối?
[Dạ đúng rồi! Mẹ nín khóc đi, nghe con mách nước này. Bố không hề leo lên chuyến bay đó đâu. Ông ta bỏ ra cả đống tiền để nhét tên mình vào danh sách nạn nhân nhằm bốc hơi hoàn toàn.]
[Thanh Lam là mối tình đầu của ông ta, hai người họ lén lút qua lại nửa năm nay rồi. Ông ta ép mẹ bỏ thai không phải vì lo mẹ vất vả làm mẹ đơn thân, mà vì sợ đứa trẻ này trở thành chướng ngại pháp lý sau này.]
Đầu óc tôi vang lên những tiếng “ong ong” chao đảo.
[Ở phòng làm việc tại nhà, dưới gạch lát sàn thứ ba góc trong cùng có một chiếc két âm tường. Bên trong có ba cuốn sổ ghi chép dòng tiền, hai ổ cứng chứa tài liệu tẩu tán, cùng hai tấm vé du lịch sang nghỉ dưỡng ở thiên đường đảo nhiệt đới mang tên Thanh Lam. Mẹ cứ về kiểm tra là rõ!]
[Chưa hết đâu! Có một tài khoản ngân hàng ngầm chứa năm mươi tỷ đồng đứng tên cô ta. Đó là số tiền ông ta rút ruột từ công ty chung của hai vợ chồng. Hai mẹ con mình phải nhanh tay lấy lại số tiền đó!]
Tôi im lặng giữ ngực phập phồng. Đúng lúc này, người đồng nghiệp của chồng tôi quay trở lại, ánh mắt tỏ vẻ quan tâm nhưng giấu giếm sự hối thúc: — Hạ này, em tính sao rồi? Lời trăn trối của anh Hoàng… em nên sớm quyết định đi. Bác sĩ nói thai năm tháng bỏ vẫn còn kịp đấy.
Tôi từ từ đứng dậy, lau sạch giọt nước mắt còn đọng trên má, ánh mắt xoáy thẳng vào người đối diện. Giọng nói của thiên thần nhỏ trong bụng lại vang lên đầy đắc thắng: [Đúng rồi, ánh mắt này mới là mẹ của con! Mẹ ơi, hai mẹ con mình chuẩn bị cho ông ta một bất ngờ cừ khôi đi!]……
Tôi nhìn người đồng nghiệp của Hoàng, nở một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy ẩn ý: — Cảm ơn anh đã chuyển lời. Chuyện này rất quan trọng, tôi sẽ tự mình thu xếp.
Người đàn ông đó ngẩn ra một chút, dường như hơi bất ngờ trước sự bình tĩnh đột ngột của tôi, nhưng rồi cũng gật đầu quay lưng bước đi. Tôi biết rõ, hắn ta chính là đồng phạm đắc lực giúp Hoàng dàn xếp vụ giả chết này để qua mặt chính quyền và chủ nợ.
Ngay đêm đó, tôi lấy lý do cần về nhà thu dọn di vật của chồng. Mẹ tôi lo lắng muốn đi cùng nhưng tôi khéo léo từ chối. Bước vào căn biệt thự tĩnh mịch, tôi tiến thẳng vào phòng làm việc của Hoàng. Quỳ xuống góc tường, tôi dùng con dao nhỏ cạy viên gạch lát sàn thứ ba lên đúng như lời con trai chỉ dẫn. Bên dưới là một chiếc hộc nhỏ được bọc kín.
Tôi mở ra. Mọi thứ chính xác đến từng chi tiết: Ba cuốn sổ tay ghi chép việc lập công ty ma, hai chiếc ổ cứng chứa dữ liệu trốn thuế của tập đoàn, và cặp vé máy bay hạng thương gia đi nghỉ dưỡng sang trọng đứng tên Nguyễn Vũ Hoàng và Trần Thanh Lam.
Giọng con trai lại vang lên trong đầu tôi, hớn hở: [Mẹ thấy chưa! Chưa hết đâu, chiếc ổ cứng màu đen có lưu mật khẩu truy cập vào ví tiền điện tử của ông ta đấy. Ông ta mới chuyển vào đó thêm hai triệu đô la để làm vốn sống ẩn dật ở nước ngoài.]
Tôi nhếch môi cười lạnh. Nước mắt đau thương của người phụ nữ bị phản bội đã hoàn toàn bốc cháy thành ngọn lửa hận thù.
— Bảo bối, con có biết mật khẩu không?
[Chuyện nhỏ mẹ ơi! Mật khẩu là ngày sinh nhật của cô tình nhân Thanh Lam kết hợp với biển số xe đầu tiên của ông ta. Mẹ gõ vào đi!]
Tôi thao tác nhanh chóng trên máy tính. Chỉ trong vòng mười lăm phút, toàn bộ số tiền điện tử trị giá hai triệu đô la đã được chuyển sạch sẽ sang một ví lạnh bảo mật do tôi toàn quyền kiểm soát. Chưa dừng lại ở đó, tôi dùng các tài liệu trốn thuế và gian lận tài chính trong ổ cứng để gửi một bản sao mật đến Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an Thành phố và Tổng cục Thuế.
Sáng hôm sau, tôi tổ chức một lễ truy điệu giả vô cùng hoành tráng cho Hoàng. Tôi mặc đồ tang, gương mặt nhợt nhạt, đứng trước ống kính truyền thông khóc lóc thảm thiết, tuyên bố sẽ nhận lại toàn bộ khoản nợ và tài sản của chồng để xử lý minh bạch. Hành động này khiến báo chí tung hô tôi là người vợ tào khang, lý trí và can đảm. Nhưng thực chất, đây là bước đi nhằm phong tỏa toàn bộ tài sản đứng tên Hoàng, khiến các tài khoản ngân hàng của anh ta bị đóng băng ngay lập tức phục vụ công tác điều tra.
Ở đảo xa, Hoàng và Thanh Lam hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra. Họ đinh ninh rằng ở quê nhà, tôi đang đắm chìm trong nước mắt, vội vã phá bỏ đứa con và gánh chịu đống đổ nát do anh ta để lại.
Hai tuần sau, đúng như dự đoán của con trai tôi, Hoàng lén lút mò về nước bằng đường tiểu ngạch để rút nấc tiền mặt cuối cùng tại một ngân hàng tư nhân hòng cao chạy xa bay vĩnh viễn.
Ngay khi hắn vừa bước ra khỏi cổng ngân hàng với chiếc vali rỗng tuếch — vì toàn bộ tài khoản đã bị niêm phong từ ba ngày trước — hàng loạt ánh đèn flash của phóng viên cùng còng số 8 của lực lượng công an đã chờ sẵn.
Tôi xuất hiện bước ra từ chiếc xe sang trọng, trang phục đen sang trọng, bụng bầu đã lộ rõ hơn trước. Hoàng nhìn thấy tôi, mắt trợn ngược kinh hoàng như nhìn thấy ma: — Hạ… Sao… Sao cô lại ở đây? Cảnh sát… tại sao cảnh sát lại bắt tôi?
Tôi bước lại gần, cúi người xuống nhìn gã đàn ông từng là chồng mình giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu: — Anh Hoàng, anh tưởng kế hoạch giả chết tẩu tán tài sản của anh là hoàn hảo sao? Tờ di ngôn bảo tôi phá thai, anh gửi rất đúng lúc. Nhưng tiếc là, con trai anh không muốn tôi làm điều đó.
— Cô… cô nói cái gì cơ? Đứa bé…
— Đứa bé vẫn khỏe. Và chính nó đã nói cho tôi biết tất cả những nơi anh giấu tiền, giấu bằng chứng phạm tội, lẫn lịch trình của anh và cô Thanh Lam.
Hoàng gầm lên như một con thú bị thương, điên cuồng gào thét khi bị cảnh sát áp giải lên xe. Hắn không thể hiểu nổi tại sao bí mật tuyệt đối của mình lại bị bóc gỡ không sót một chi tiết nào.
Bốn tháng sau, tôi sinh hạ một bé trai kháu khỉnh, đặt tên là Thiên Minh. Cùng thời điểm đó, bản án dành cho Hoàng được tuyên: 20 năm tù giam vì tội gian lận tài chính, trốn thuế và làm giả giấy tờ tài liệu của cơ quan nhà nước. Cô nhân tình Thanh Lam cũng nhận mức án 7 năm tù với vai trò đồng phạm tẩu tán tài sản.
Bế con trai trên tay đứng trước hiên nhà nắng ấm, tôi khẽ cúi xuống hôn lên trán bé. Đột nhiên, giọng nói quen thuộc ngày nào lại vang lên nũng nịu trong đầu tôi:
[Mẹ ơi, hôm nay con muốn ăn kem dâu!]
Tôi bật cười hạnh phúc, ôm chặt lấy món quà tuyệt vời nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho mình.