CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Con gái lấy chồng xa 19 năm biệt tích, cha mẹ lặn lội từ Bắc vào Nam tìm con. Vừa mở cửa, họ bật khóc khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt…
Ở một vùng quê yên bình ven sông thuộc tỉnh Phú Thọ, vợ chồng ông Lâm và bà Nguyệt đã quen với những tháng ngày lặng lẽ. Căn nhà nhỏ chỉ có hai người già nương tựa vào nhau. Mỗi buổi chiều, ông Lâm thường mang chiếc ghế gỗ cũ ra trước sân, ngồi nhìn con đường làng dẫn ra quốc lộ.
Bà Nguyệt hiểu ông đang chờ gì.
Đó là chờ một bóng người đã rời quê gần hai mươi năm.
Con gái út của họ, Mai, ngày ấy lấy chồng rồi theo chồng vào tận Bình Dương sinh sống. Khi mới cưới, Mai vẫn thường xuyên gọi điện về. Cô kể chuyện công việc, chuyện nhà chồng, rồi hỏi thăm sức khỏe cha mẹ. Những lần nghe tiếng con qua điện thoại, bà Nguyệt vui đến mức đêm ấy ngủ cũng mỉm cười.
Thế nhưng thời gian trôi qua, những cuộc gọi dần thưa.
Một tháng không gọi.
Rồi vài tháng.
Sau đó, cả năm cũng chẳng thấy tin tức.
Ông Lâm nhiều lần muốn hỏi thẳng con gái xem có chuyện gì xảy ra, nhưng mỗi lần cầm điện thoại lên, ông lại đặt xuống.
Ông sợ con khó xử.
Bà Nguyệt thì khác. Bà thường ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn tấm ảnh cưới của con gái đã bạc màu.
Một buổi chiều cuối đông, bà khẽ nói:
– Ông này… không biết con Mai giờ sống thế nào nhỉ? Nó có khỏe không? Hay là nó gặp chuyện gì mà không dám nói với mình?
Ông Lâm im lặng hồi lâu rồi đáp:
– Nó lớn rồi, chắc nó có cuộc sống riêng. Bà đừng nghĩ nhiều.
Miệng nói vậy nhưng trong lòng ông cũng chẳng yên.
Có những đêm ông thức giấc lúc gần sáng, nhớ lại ngày con gái kéo chiếc vali nhỏ rời khỏi nhà. Hôm ấy Mai vừa khóc vừa ôm mẹ, hứa rằng khi ổn định sẽ đón cha mẹ vào chơi.
Vậy mà lời hứa ấy đã kéo dài suốt mười chín năm.
Cho đến một ngày, ông Lâm bất ngờ đưa ra quyết định.
– Tôi nghĩ mình không thể ngồi đây chờ nữa. Tuổi mình cũng chẳng còn trẻ. Nếu còn khỏe thì phải tự đi tìm con một lần.
Bà Nguyệt nghe vậy vừa mừng vừa lo.
– Nhưng mình biết nó ở đâu đâu?
– Tôi vẫn còn giữ địa chỉ cũ. Hơn nữa, tôi sẽ hỏi thêm người quen. Kiểu gì cũng tìm được.
Hai ngày sau, hai vợ chồng già bắt chuyến xe khách từ Phú Thọ vào miền Nam.
Chuyến đi kéo dài hơn hai ngày khiến cả hai mệt rã rời. Bà Nguyệt gần như không ngủ được. Cứ mỗi lần xe dừng nghỉ, bà lại lấy tấm giấy ghi địa chỉ của con ra xem đi xem lại.
Đến nơi, họ phải hỏi thăm rất nhiều người mới tìm được con hẻm mà Mai từng sống.
Thế nhưng địa chỉ cũ đã thay đổi.
Người chủ nhà trước nói Mai đã chuyển đi từ nhiều năm trước.
May mắn thay, một người hàng xóm lớn tuổi vẫn nhớ cô.
Sau một hồi hỏi han, ông bà cuối cùng cũng có được địa chỉ mới.
Đó là một căn nhà cấp bốn nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở ngoại ô.
Cánh cổng sắt đã cũ, bên ngoài không có biển hiệu, cũng chẳng có dấu hiệu gì cho thấy một gia đình khá giả đang sống bên trong.
Ông Lâm đứng trước cửa, bàn tay run run.
– Bà ở đây chờ tôi. Để tôi gõ cửa.
– Không. Tôi đi cùng ông.
Hai người đứng sát bên nhau.
Cốc… cốc… cốc…
Không có tiếng trả lời.
Ông Lâm gõ lần nữa.
Lần này, bên trong vang lên tiếng bước chân rất nhẹ.
Rồi cánh cửa từ từ mở.
Một người phụ nữ gầy gò xuất hiện.
Mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng.
Bà Nguyệt sững người.
Dù con gái đã thay đổi rất nhiều sau mười chín năm, bà vẫn nhận ra ngay.
– Mai…
Người phụ nữ trước mặt chết lặng.
Chiếc bát đang cầm trên tay rơi xuống nền nhà, vỡ tan.
– Mẹ…
Chỉ một tiếng ấy thôi cũng đủ khiến bà Nguyệt bật khóc.
Bà lao tới ôm lấy con.
Hai mẹ con ôm nhau ngay trước cửa, khóc không thành tiếng.
Ông Lâm đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe.
Nhưng chỉ vài giây sau, ông bỗng nhận ra trong căn nhà có điều gì đó rất bất thường.
Không có tiếng trẻ con.
Không có tiếng tivi.
Không có những vật dụng gia đình thường thấy.
Đáng sợ nhất là phía cuối phòng khách, trên một chiếc giường gỗ cũ, có một người đàn ông đang nằm bất động.
Ông Lâm nhìn kỹ rồi quay sang con gái.
– Ai… nằm trên giường vậy?
Mai cúi đầu.
Đôi môi cô run lên.
– Là chồng con.
Bà Nguyệt chết lặng.
– Chồng con bị làm sao?
Mai lau nước mắt, nghẹn ngào:
– Anh ấy bị tai nạn cách đây gần mười năm. Từ đó sức khỏe yếu, gần như không thể tự chăm sóc bản thân.
Ông Lâm nhìn con gái từ đầu đến chân. Đến lúc ấy ông mới để ý đôi bàn tay cô đầy vết chai, cổ tay có những vết sẹo nhỏ, quần áo cũng đã cũ.
Ông hỏi:
– Vậy suốt những năm qua… con sống thế này sao?
Mai cúi mặt.
Không trả lời.
Bà Nguyệt nhìn quanh căn nhà rồi chợt hiểu ra tất cả.
Trên chiếc bàn nhỏ chỉ có vài túi rau, mấy quả trứng và một hộp thuốc đã dùng gần hết.
Bên cạnh giường là một chiếc xô nước.
Một chiếc khăn.
Vài bộ quần áo.
Không có thứ gì đáng giá.
Bà Nguyệt quay sang con gái:
– Tại sao con không nói với bố mẹ?
Mai bật khóc.
– Con muốn nói lắm… nhưng lần nào gọi về nghe mẹ hỏi: “Con có hạnh phúc không?”, con lại không thể nói thật.
– Vì sao?
– Vì con sợ bố mẹ đau lòng. Con sợ bố mẹ nghĩ con lấy nhầm người. Con sợ mọi người trong làng biết con sống khổ.
Cô nghẹn lại.
– Những năm đầu, con vẫn định về. Nhưng rồi chồng con gặp tai nạn. Con phải ở lại chăm sóc anh ấy. Sau đó mẹ chồng mất, mọi thứ càng khó khăn. Con đi làm ban ngày, tối về chăm chồng. Có những tháng tiền không đủ mua thuốc, con chẳng dám gọi về xin bố mẹ.
Ông Lâm nghe đến đó thì quay mặt đi.
Ông không trách con.
Ông chỉ trách mình.
Mười chín năm qua, ông cứ nghĩ con gái đã có gia đình riêng nên không muốn về quê.
Ông đâu biết rằng có những người con không trở về không phải vì họ quên cha mẹ, mà bởi họ sợ cha mẹ nhìn thấy cuộc sống của mình rồi đau lòng.
Bà Nguyệt nắm chặt tay con.
– Con ngốc quá… Bố mẹ già rồi nhưng vẫn còn hai bàn tay. Sao con lại chịu một mình lâu đến thế?
Mai khóc nức nở:
– Con chỉ nghĩ bố mẹ được bình yên là con yên tâm rồi.
Đêm hôm đó, căn nhà nhỏ lần đầu tiên sau nhiều năm có tiếng nói chuyện.
Ông Lâm tự tay sửa lại chiếc giường, thay bóng đèn trong nhà. Bà Nguyệt xuống bếp nấu một nồi cháo nóng cho con gái và con rể.
Những việc rất nhỏ ấy khiến Mai ngồi bên bàn ăn mà nước mắt cứ chảy.
Đã mười chín năm rồi, cô mới lại có cảm giác mình vẫn là đứa con gái bé bỏng ngày nào.
Sau chuyến thăm ấy, ông Lâm và bà Nguyệt không trở về quê ngay.
Hai ông bà ở lại thêm gần một tháng.
Họ cùng con gái đưa chồng cô đi khám lại, tìm nơi phục hồi chức năng phù hợp và tìm một công việc tại nhà để Mai có thêm thu nhập.
Trước khi trở về, ông Lâm đặt một cuốn sổ tiết kiệm lên bàn.
Mai nhìn thấy liền đẩy lại.
– Con không nhận đâu bố.
Ông Lâm nghiêm giọng:
– Đây không phải tiền cho con. Đây là tiền bố mẹ dành dụm cả đời. Bố mẹ để đó phòng lúc con cần. Không phải để con tiêu hết, càng không phải để con thấy mắc nợ.
Bà Nguyệt tiếp lời:
– Cha mẹ thương con thì chẳng bao giờ gọi đó là nợ.
Mai ôm lấy mẹ, khóc như một đứa trẻ.
Lần đầu tiên sau mười chín năm, cô nói ra câu mà mình từng giấu kín:
– Con nhớ bố mẹ nhiều lắm.
Ông Lâm quay mặt lau nước mắt.
– Biết rồi. Từ nay nhớ thì gọi về. Đừng im lặng nữa.
Vài tháng sau, tình hình của Mai dần ổn định.
Chồng cô được điều trị tốt hơn, sức khỏe có tiến triển. Mai cũng bắt đầu bán đồ ăn sáng tại nhà, thu nhập tuy chưa cao nhưng đủ trang trải cuộc sống.
Quan trọng nhất, cô không còn phải chịu đựng mọi thứ một mình.
Cứ mỗi tối, hai cha con lại gọi điện nói chuyện.
Có hôm chỉ vài phút.
Có hôm kéo dài cả tiếng.
Bà Nguyệt thì ngày nào cũng hỏi:
– Hôm nay con ăn gì?
Mai thường cười:
– Mẹ hỏi câu đó suốt ngày không chán à?
Bà đáp:
– Mười chín năm mẹ không được hỏi, giờ mẹ hỏi bù.
Câu nói ấy khiến cả hai cùng bật cười.
Một năm sau, Mai đưa chồng và các con về quê ăn Tết.
Ngày chiếc xe dừng trước cổng, ông Lâm đứng từ xa đã nhận ra con gái.
Ông không nói gì, chỉ bước thật nhanh ra sân.
Mai vừa xuống xe đã chạy đến ôm bố.
Người đàn ông từng lặng lẽ ngồi trước hiên nhà suốt bao năm cuối cùng cũng được nghe con gái gọi một tiếng:
– Bố ơi!
Ông Lâm vỗ nhẹ lên vai con, giọng run run:
– Về là tốt rồi. Sau này đừng đi lâu như thế nữa.
Mai cười trong nước mắt:
– Con biết rồi. Từ giờ, nhà mình sẽ không ai phải chờ ai suốt mười chín năm nữa.
Ngoài sân, bà Nguyệt đang tất bật chuẩn bị mâm cơm đoàn tụ.
Nắng cuối năm trải vàng trên mái ngói cũ.
Căn nhà từng có những buổi chiều im lặng đến nao lòng giờ lại đầy tiếng cười.
Có lẽ điều khiến ông Lâm và bà Nguyệt đau lòng nhất không phải là suốt mười chín năm con gái không trở về.
Mà là họ từng nghĩ con đã quên mình, trong khi sự thật là cô vẫn luôn nhớ quê, nhớ cha mẹ, chỉ vì sợ những khó khăn của bản thân khiến người sinh thành phải lo lắng nên đã chọn cách im lặng.
Và đôi khi, trong một gia đình, điều người ta cần nhất không phải là một cuộc sống hoàn hảo.
Chỉ đơn giản là đừng im lặng quá lâu với những người luôn sẵn lòng dang tay đón mình trở về.