Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Ngày đưa ta//ng bố chồng mẹ chồng không nhỏ một giọt nước mắt khiến cả làng chửi rủa lúc biết sự thật ai cũng phải kinh hãi

Những lời chửi rủa đang xôn xao lập tức khựng lại. Mọi ánh mắt giận dữ, khinh khỉnh ng ngút đổ dồn về phía tôi.
Chị dâu tôi – chị Hoa – bước xộc tới, xỉa tay vào mặt tôi: – Cô Thắm! Cô bị mụ già này bùa mê thuốc hại rồi à? Bố mất, mụ ta bỏ đi biền biệt cả năm trời không một dòng tin tức, giờ về mò mặt đến ngơ ngác như người dưng, không nhỏ lấy một giọt nước mắt! Cô còn bênh cái loại đàn bà bạc bẽo, mất hết nhân tính ấy làm gì?
Anh chồng tôi cũng hất hàm, giọng hằm hằm sát khí: – Thím hai, chuyện người lớn trong nhà không đến lượt thím chen vào! Để mẹ nói! Mẹ giải thích xem bao năm qua mẹ coi cái nhà này là cái gì? Bố ốm đau nằm đấy mẹ ở đâu? Giờ bố chết mẹ mới mò về để chia phần đất đai chứ gì?
Mẹ chồng tôi vẫn đứng đó. Tà áo dài đen lấm lem bùn đất, vạt khăn tang quấn hờ hạt trên mái tóc xơ xác bạc trắng. Bà không phản ứng, không thanh minh, đôi mắt trũng sâu nhìn đăm đăm vào tấm bia đá còn nghi ngút khói hương. Cái sự im lặng kiên định ấy của bà càng làm cho ngọn lửa giận dữ của đám người xung quanh bùng lên dữ dội.
– Loại đàn bà lộn mề! Bỏ nhà theo trai rồi giờ về giả vờ giả vịt! – Đuổi nó ra khỏi làng! Đừng để nó làm uế tạp đất tổ tiên! – Không khóc nổi một tiếng thì cút ngay đi!
Tiếng la xát, nhục mạ vang lên như sóng trào. Có mấy người chú, người bác trong dòng họ thậm chí đã giơ gậy, định tiến lại đẩy bà Thoa ngã xuống khu đất bùn lầy.
– Tôi bảo tất cả dừng tay lại! – Tôi gào lên, tiếng gào xé tan bầu không khí u uất của nghĩa trang ngày mưa. Nước mắt tôi lúc này mới trào ra, nóng hổi trên gò má lạnh ngắt. – Mọi người muốn biết tại sao mẹ không khóc đúng không? Muốn biết tại sao cả năm qua mẹ bỏ đi đúng không? Được! Tối nay, mời tất cả dòng họ, các bác các chú về ngôi nhà này! Tôi sẽ cho mọi người thấy sự thật về người ‘chồng hiền lành, đức độ’ mà các người vừa chôn cất!
Lời tôi thốt ra như một gáo nước lạnh dội vào đám đông. Họ ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn sang tôi với vẻ bán nghi bán ngờ. Anh chồng tôi hừ lạnh một tiếng: – Được! Tối nay để xem cô bày trò gì! Nếu không có lý do chính đáng, cô gánh hậu quả cùng mụ ta!
Tối hôm đó, mưa mỗi lúc một to hơn. Căn nhà cấp bốn ba gian chất đầy những tràng hoa tang trắng, mùi hương trầm nồng nặc quyện với không khí ẩm mốc tạo nên một cảm giác u uất đến đáng sợ.
Trong nhà chật kín người. Những người lớn tuổi trong dòng họ gõ gậy cồm cộp xuống nền gạch, anh chồng và chị dâu ngồi ở bàn giữa với vẻ mặt hằn học. Bà Thoa ngồi lặng lẽ ở góc phản gỗ, đôi bàn tay gầy guộc chắp lại đặt trên đùi, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định.
Tôi hít một hơi thật sâu, bước ra giữa nhà, tay ôm một chiếc hộp gỗ khóa kỹ đã bám một lớp bụi dày.
– Thắm! Cô định làm cái trò gì đấy? Có gì thì nói nhanh lên rồi cho mụ ta cút! – Chị dâu mất kiên nhẫn lên tiếng.
Tôi không trả lời chị ta. Tôi đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, rút từ trong túi ra một chiếc chìa khóa gỉ sét. Mọi ánh mắt trong căn nhà đều đổ dồn vào từng cử động của tôi.
Cạch.
Tiếng khóa mở vang lên khô khốc. Tôi mở nắp hộp, lấy ra một xấp tài liệu cùng một chiếc nhật ký đã hoen ố vì thời gian, kèm theo đó là hàng chục tờ giấy xét nghiệm y tế từ các bệnh viện lớn ở Hà Nội.
Tôi cầm xấp tài liệu lên, nhìn thẳng vào mặt anh chồng và chị dâu: – Hai người lúc nào cũng trách mẹ bỏ đi biền biệt một năm qua, trách mẹ không chăm sóc ông lúc ốm đau. Vậy hai người có biết, cả năm qua mẹ ở đâu không?
Tôi ném tờ giấy xét nghiệm đầu tiên xuống bàn: – Mẹ ở Bệnh viện Ung bướu! Mẹ bị ung thư vú giai đoạn cuối!
Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh mịch. Anh chồng tôi khựng lại, mắt trợn tròn nhìn dòng chữ đỏ chói trên tờ giấy xét nghiệm ghi rõ tên: Nguyễn Thị Thoa – Ung thư biểu mô tuyến vú giai đoạn IV – Đã căn xương.
– Cái… cái gì? – Chị dâu ú ớ, mặt biến sắc.
– Mẹ bị ung thư từ hai năm trước! – Tôi nghẹn ngào, nước mắt lột tả nỗi đau đè nén bấy lâu – Nhưng mẹ giấu tất cả! Mẹ không cho tôi nói với bất kỳ ai, kể cả anh! Mẹ bảo kinh tế hai vợ chồng anh chị còn khó khăn, anh Hai thì nợ nần cờ bạc, nếu biết mẹ bệnh, cái nhà này sẽ sụp đổ. Một năm qua, mẹ nói dối là đi làm osin trên thành phố, nhưng thực chất là mẹ sống trong một căn phòng trọ năm mét vuông gần bệnh viện, một mình gồng gánh những đợt hóa trị đau đớn đến xé ruột xé gan!
Tôi lao lại phía phản gỗ, kéo nhẹ vạt áo dài đen của mẹ chồng lên. Mọi người trong nhà ồ lên một tiếng kinh hãi, có người yếu tim thậm chí phải bịt miệng né tránh.
Dưới lớp áo đen ấy, một bên ngực của bà đã bị cắt bỏ hoàn toàn, làn da nhăn nheo chằng chịt những vết sẹo mổ lồi lõm, và khắp bờ vai, tấm lưng gầy guộc của bà là những mảng da tím tái, lở loét vì xạ trị! Bà Thoa mệt mỏi kéo áo xuống, khẽ thở dài: – Thắm… đừng… mẹ đã bảo đừng nói mà con…
– Con phải nói! Con không thể để người ta chà đạp mẹ thêm một phút nào nữa! – Tôi gào lên trong nước mắt.
Anh chồng tôi đứng run rẩy, đôi tay lóng ngóng cầm tờ giấy xét nghiệm: – Mẹ… Mẹ bị bệnh thật sao? Sao… sao mẹ không nói với chúng con?
– Nói với các người để làm gì? – Tôi chua chát cắt lời – Để hai người cằn nhằn là mẹ tốn tiền? Hay để hai người bắt mẹ phải nhường số tiền tiết kiệm ít ỏi cho anh Hai trả nợ cờ bạc?
Đám người trong dòng họ bắt đầu rì rầm. Những ánh mắt khinh miệt lúc chiều bắt đầu chuyển thành sự ngỡ ngàng và thương cảm. Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả.
Tôi nhặt cuốn nhật ký bìa da đã cũ mờ cùng một xấp hồ sơ bệnh án khác – một hồ sơ đã ngả màu vàng ồ từ ba mươi năm trước.
– Nhưng mọi người có biết tại sao mẹ lại chịu đựng những đau đớn đó một mình không? Tại sao chiều nay, đứng trước mộ người chồng gắn bó mấy chục năm, mẹ lại không rơi nổi một giọt nước mắt không?
Tôi nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở người chú ruột của chồng – ông Cường, người vừa chiều nay đòi lấy gậy đánh bà Thoa.
– Chú Cường, chú luôn tự hào ông cụ nhà mình là người hiền lành, mẫu mực, là người thầy giáo kính yêu của cái làng này đúng không?
Ông Cường khựng lại, ngập ngừng: – Thì… thì đúng thế! Cả làng này ai mà không biết ông ấy sống có tình có nghĩa…
– Tình nghĩa? – Tôi bật cười cay đắng, tiếng cười như xé lòng. – Đây! Hãy nhìn xem người ‘thầy giáo mẫu mực’ của các người đã làm gì với người vợ của mình suốt ba mươi năm qua!
Tôi mở cuốn nhật ký ra, đọc từng dòng chữ dường như được viết bằng máu và nước mắt của bà Thoa từ những ngày còn trẻ:
“Ngày… tháng… năm 1995: Hôm nay anh ấy lại uống rượu. Vì tôi lỡ tay làm mặn bát canh, anh ấy đã dùng dây đai quần đánh tôi đến gãy hai xương sườn. Tôi phải dối con là bị ngã cầu thang…”
“Ngày… tháng… năm 2002: Anh ấy phát hiện tôi lén gửi hai trăm nghìn về cho mẹ đẻ. Anh ấy khóa cửa phòng, bắt tôi quỳ trên mảnh thủy tinh vỡ suốt cả đêm. Tôi đau đến mức xỉu đi, nhưng sáng hôm sau vẫn phải dậy nấu ăn cho cả nhà…”
“Ngày… tháng… năm 2010: Anh ấy dọa nếu tôi đòi ly hôn, anh ấy sẽ giết hai đứa con. Tôi đành câm nín. Trận đòn hôm nay làm mắt trái tôi không còn nhìn rõ nữa…”
Mỗi một dòng nhật ký cất lên, căn nhà lại càng chìm sâu vào sự bàng hoàng đến tột cùng.
Tôi lật tiếp những trang hồ sơ y tế cũ kĩ: – Đây là bệnh án thương tích của bệnh viện huyện năm 1998: Gãy xương sườn, dập sống mũi! – Đây là bệnh án năm 2005: Chấn thương sọ não nhẹ, rách màng nhĩ tai trái! – Tất cả những thứ này… đều do người chồng ‘đức độ’ của bà gây ra!
Mọi người trong dòng họ chết lặng. Không một ai dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Người thầy giáo già nghiêm trang, luôn ăn nói đạo đức, người luôn đi đầu trong các phong trào văn hóa của làng… lại là một con quỷ bạo hành tàn nhẫn sau cánh cửa đóng kín!
Chị dâu tôi lắp bắp: – Không… không thể nào! Bố… bố lúc nào cũng ôn tồn với chúng con mà…
– Đúng! Ông ấy ôn tồn với tất cả thế giới, trừ người vợ của mình! – Tôi gào lên, uất hận dâng tràn – Ông ấy là một kẻ đạo đức giả hoàn hảo! Ông ấy đánh đập, đày đọa mẹ cả về thể xác lẫn tinh thần suốt hơn ba mươi năm. Mẹ không được phép khóc, vì mỗi lần mẹ khóc, ông ấy sẽ đánh nặng hơn! Mẹ bị bạo hành nhiều đến mức… tuyến lệ của mẹ đã bị hỏng từ mười năm trước sau một trận đòn đánh dập vùng mặt! Mẹ muốn khóc… cũng không thể rơi nổi một giọt nước mắt nữa! Các người có hiểu không?
Lời tôi như một quả bom nổ tung giữa căn nhà tang tóc.
Tuyến lệ đã hỏng! Không phải bà không thương, không phải bà bạc bẽo, mà là đôi mắt ấy đã bị chính người chồng quá cố hủy hoại đến mức không còn khả năng tiết ra nước mắt!
Mọi ánh mắt dồn về phía bà Thoa. Bà vẫn ngồi đó, đôi mắt trũng sâu ráo hoảnh, nhưng đôi bờ vai gầy guộc của bà bắt đầu rung lên gập ghềnh. Bà muốn khóc, bà đang đau đớn đến xé ruột xé gan, nhưng từ đôi mắt ấy chỉ có những nhịp giật co quắp xót xa, không một giọt nước nào có thể chảy ra để xoa dịu đi nỗi đau đè nén cả một đời người!
Anh chồng tôi gục xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, gào lên một tiếng đau đớn: – Trời ơi! Mẹ ơi! Con là kẻ bất hiếu! Con không biết cái gì cả!
Chị dâu tôi mặt cắt không còn một giọt máu, quỳ sụp xuống bên cạnh bà Thoa, nắm lấy bàn tay chằng chịt vết sẹo của bà mà khóc nức nở: – Mẹ ơi… Chúng con sai rồi… Chúng con là lũ ngu ngốc, bất hiếu… Mẹ ơi!
Những người chú, người bác trong dòng họ – những người vừa chiều nay hung hăng chửi rủa, đòi đuổi bà Thoa ra khỏi làng – lúc này đều cúi gập đầu, mặt ai nấy nhợt nhạt vì xấu hổ và kinh hãi. Ông Cường buông rơi chiếc gậy chống xuống sàn, giọng run run không thành tiếng: – Chị… Chị Thoa… Tôi… chúng tôi thật là mắt mù… Thật là tội lỗi với chị quá…
Bà Thoa chậm rãi đưa bàn tay gầy gò, sần sùi lên xoa đầu đứa con trai lớn. Giọng bà cất lên, khàn đặc và thều thào như tiếng lá khô đung đưa trong gió: – Không sao đâu các con… Mẹ không trách ai cả… Bố các con… dù sao cũng đã đi rồi. Mọi ân oán… cho theo nắm đất dưới mồ mà khép lại…
Lời nói nhẹ hẫng của bà như một lưỡi dao cứa sâu vào tâm khảm của tất cả những người có mặt. Một người phụ nữ bị đày đọa cả đời, bị căn bệnh ung thư gặm nhấm từng ngày, bị cả dòng họ nhục mạ… vậy mà đến phút cuối cùng, bà vẫn dùng chút sức tàn còn lại để bao dung cho tất cả!
Trời rạng sáng. Mưa cuối cùng cũng tạnh.
Đám đông trong họ đã giải tán từ lâu, ai nấy ra về trong sự lặng im, nhục nhã và hối hận tột cùng. Sự thật về “người thầy giáo mẫu mực” sẽ là một vết thương gạt đi toàn bộ sự kiêu hãnh dối trá của dòng họ này.
Tôi ngồi bên giường, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ chồng. Nước đun thảo dược bốc khói nghi ngút, tôi nhẹ nhàng lau rửa vết thương trên vai cho bà.
– Mẹ ơi, – tôi thì thầm – từ nay mẹ không phải sợ ai nữa. Con sẽ đưa mẹ lên thành phố, chữa trị cho mẹ. Căn nhà này, quá khứ này, mẹ hãy để lại sau lưng đi.
Bà Thoa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh mặt trời đầu tiên của ngày mới đang hắt những vệt sáng vàng nhạt qua kẽ lá. Đôi mắt không thể rơi lệ của bà lúc này trông thật bình yên, như một mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão dữ dội nhất của đời người.
Bà khẽ mỉm cười – một nụ cười thật sự, nhẹ nhõm và tự do: – Ùm… Mẹ đi với con. Đời mẹ… thế là hết nợ rồi, con ạ.
Tôi ôm lấy bà, lòng dâng lên một nỗi xót xa nhưng cũng ngập tràn sự thanh thản. Mùa đông khắc nghiệt đã qua, và tôi biết, dù khoảng thời gian còn lại của mẹ có ngắn ngủi thế nào, tôi cũng sẽ dốc hết sức mình để mang lại cho bà những ngày tháng ngập tràn ánh nắng – nơi bà được sống là một con người đúng nghĩa, không còn đòn bẩy, không còn dối trá, và không còn những giọt nước mắt phải nuốt ngược vào trong.