Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Giúp việc tâm cơ muốm chiến vị trí của bà chủ và cái b;;ẫy 7 ngày kinhhoang

Sáng ngày thứ 7, chiếc xe Mercerdes sang trọng của bà Phương từ từ tiến qua cánh cổng sắt tự động, dừng lại ngay giữa khoảng sân rợp bóng cây của căn biệt thự gỗ lim.
Trong nhà, Liên đang ung dung ngồi trên ghế sofa da Ý ở phòng khách, chân vắt ngũ sắc, tay cầm ly nước yến chầm chậm nhấp từng ngụm. Cô ta mặc chiếc áo dài tân thời màu hồng đắt đỏ mà bà Phương treo trong tủ – thứ mà trước đây Liên chỉ dám lén sờ vào mỗi khi ủi đồ. Bên cạnh cô ta là chiếc que thử thai hai vạch đỏ chói được đặt ngay ngắn trên đĩa sứ quý giá, cùng tấm bản siêu âm thai 4 tuần do cô ta bỏ tiền túi mua chuộc một phòng khám tư nhân dựng lên.
Liên mỉm cười tự tin trước gương. Trong đầu cô ta đã vẽ sẵn kịch bản hoàn hảo: Khi bà Phương bước vào, cô ta sẽ vuốt bụng, sụt sịt khóc lóc tỏ vẻ ngây thơ, còn ông Hùng – người đàn ông mấy ngày qua bị cô ta chiều chuộng đến mê muội – sẽ đứng ra bảo vệ cô ta và đứa con “máu mủ” trong bụng. Bà Phương già cỗi, không con cái, chắc chắn sẽ sụp đổ, nhục nhã ký vào đơn ly hôn và khăn gói rời khỏi căn biệt thự này với hai bàn tay trắng.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề bật mở. Bà Phương bước vào. Bà mặc một bộ âu phục màu ghi trầm sang trọng, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, thần thái điềm tĩnh và minh mẫn khác hẳn vẻ mệt mỏi, cáu gắt thường ngày.
Liên lập tức đứng dậy, cố tình lấy tay đỡ thắt lưng, bước đi khập khiễng tiến lại gần, giọng nũng nịu giả tạo: – Ôi, bà chủ đã về rồi ạ? Mấy ngày qua bà đi vắng, con ở nhà chăm sóc ông chủ chu đáo lắm ạ. Chỉ là… con có lỗi với bà…
Vừa nói, Liên vừa giả vờ quỳ xuống, mắt rấn rấn nước mắt, đẩy đĩa sứ có chiếc que thử thai hai vạch về phía bà Phương: – Con và ông chủ… trong một phút không kiềm chế được đã trót lỡ. Bây giờ con đã mang trong mình giọt máu của ông Hùng rồi. Con không đòi hỏi danh phận cao sang, chỉ mong bà thương lấy đứa trẻ vô tội này mà nhường lại vị trí…
Thấy tiếng ồn ở phòng khách, ông Hùng từ trên tầng hai bước xuống. Thấy cảnh tượng dưới nhà, ông ta lập tức tái mặt, bối rối bước nhanh lại gần, lắp bắp: – Phương… em… em về rồi à? Chuyện này… chuyện này không phải như em nghĩ đâu! Anh bị nó…
– Anh Hùng! Anh nói thế mà nghe được sao?! – Liên cắt lời, giọng chua chát đanh lại – Mấy đêm qua anh ôm em trên chiếc giường kia, anh hứa hẹn những gì anh quên rồi à? Anh bảo chị ấy già rồi, không biết nuông chiều anh, anh bảo em mới là tình yêu thực sự của anh! Giờ con chúng ta đã ở đây rồi, anh còn chối bỏ sao?!
Liên nhìn bà Phương bằng ánh mắt khiêu khích và đắc thắng. Cô ta chờ đợi một trận đánh ghen lồng lộn, chờ đợi những tiếng khóc lóc hay sự phẫn nộ của một người vợ bị phản bội.
Nhưng bà Phương chỉ lặng lẽ bước đến chiếc ghế bành trung tâm, thong thả ngồi xuống. Bà không hề nhìn chiếc que thử thai, cũng chẳng liếc mắt nhìn ông Hùng đang run rẩy. Bà rút từ trong túi xách ra một chiếc máy tính bảng đắt tiền, thong thả đặt lên bàn kính.
– Liên này, – Giọng bà Phương vang lên thong dong, êm ái như tiếng nước chảy – Cô có biết vì sao mười năm qua, nhiều kẻ muốn leo lên chiếc ghế bà chủ của căn nhà này nhưng đều phải ra đi tay trắng không?
Liên ngơ ngác, mày hơi nhíu lại: – Bà… bà nói vậy là ý gì?
Bà Phương bấm nhẹ vào màn hình máy tính bảng. Ngay lập tức, hình ảnh từ hệ thống camera giấu kín khắp căn biệt thự hiện lên rõ nét đến từng chi tiết: Từ cảnh Liên lén bỏ những viên thuốc lạ vào trà sâm của bà Phương mỗi sáng, cảnh cô ta lục tung tủ đồ dùng nước hoa, đến từng góc quay cận cảnh những đêm ân ái trần trụi giữa cô ta và ông Hùng trên chiếc giường ngủ chính. Thậm chí, cả cảnh Liên lén tráo thuốc tránh thai và màn dàn dựng tờ kết quả siêu âm giả với cô người quen làm ở phòng khám tư cũng được ghi lại trọn vẹn cả âm thanh lẫn hình ảnh.
Gương mặt đắc thắng của Liên lập tức chuyển từ đỏ sang trắng bệch. Hai gối cô ta run rẩy khuỵu xuống sàn gỗ.
– Cô nghĩ cô thông minh lắm sao? – Bà Phương mỉm cười cay đắng, ánh mắt sắc như dao cạo – Lọ thuốc cô bỏ vào trà của tôi là thuốc gây mệt mỏi ức chế thần kinh nhẹ. Ngay từ ngày đầu tiên cô bỏ vào, tôi đã mang đi xét nghiệm. Tôi giả vờ phờ phạc, cáu gắt là để cô chủ quan. Còn chuyến đi “về quê chăm mẹ ốm” 7 ngày qua? Chẳng qua là tôi tạo cho cô một khoảng không gian hoàn hảo để cô tự tay đào hố chôn mình!
Liên hoảng loạn quay sang kéo tà quần của ông Hùng: – Anh Hùng! Cứu em! Con chúng mình… con chúng mình là thật mà anh!
Bà Phương ném một tập hồ sơ dày xuống bàn, cắt đứt lời van xin gào thét của cô ta: – Tờ kết quả siêu âm này cô mua với giá 15 triệu đúng không? Rất tiếc cho cô, chồng tôi – ông Hùng đây – đã hoàn thành phẫu thuật thắt ống dẫn tinh từ 5 năm trước sau khi chúng tôi quyết định không sinh thêm con! Cô lấy đâu ra giọt máu của ông ấy trong bụng hả?!
Cú đánh chí mạng này khiến Liên hoàn toàn ngã ngửa. Ông Hùng đứng bên cạnh cũng bàng hoàng nhìn Liên bằng ánh mắt căm hờn tột cùng. Ông ta nhận ra mình vừa bị một con mồi ranh mãnh xỏ mũi, làm cho thân bại danh liệt.
– Đồ lừa đảo! Đồ dâm tiện! – Ông Hùng lao đến vung tay tát mạnh vào mặt Liên một cái “chát” khiến cô ta ngã dúi dụi xuống sàn – Cô dám lừa tôi?! Cô dám chuốc rượu rồi dựng chuyện mang thai để tống tiền gia đình tôi sao?!
– Anh Hùng… em… em xin lỗi… – Liên ôm lấy gò má sưng tấy, nước mắt gạt đi lớp phấn trang điểm dày cộp, trông vô cùng nhếch nhác.
Bà Phương đập nhẹ tay xuống bàn, ngắt lời kịch hay trước mắt: – Thôi đi, ông Hùng. Bớt diễn trò mèo khóc chuột trước mặt tôi.
Bà Phương đứng dậy, thong thả chỉnh lại tà áo. Ánh mắt bà lướt qua ông Hùng – người chồng mười mấy năm gắn bó nhưng lại dễ dàng gục ngã trước những cám dỗ rẻ tiền.
– Ông Hùng, ông nghĩ tôi chỉ chuẩn bị cái bẫy này cho một mình cô giúp việc tâm cơ này sao? – Bà Phương rút ra một tập tài liệu khác, ném lên mặt bàn – Đơn xin ly hôn đơn phương tôi đã soạn sẵn. Toàn bộ hình ảnh ngoại tình, vi phạm đạo đức hôn nhân của ông trong 7 ngày qua đã được luật sư của tôi lập vi tính thừa phát lại.
Sắc mặt ông Hùng biến đổi dữ dội: – Phương! Em… em định ly hôn thật sao?! Anh chỉ nhất thời bị nó quyến rũ thôi mà! Chúng mình là vợ chồng mười mấy năm rồi!
– Vợ chồng? – Bà Phương bật cười lạnh lẽo – Khi ông ôm nó trên chiếc giường của tôi, ông có nhớ đến hai chữ ‘vợ chồng’ không? Theo hợp đồng tiền hôn nhân và các cam kết tài sản do chính ông ký năm xưa: Nếu một trong hai bên vi phạm nghĩa vụ chung thủy có bằng chứng rõ ràng, người đó sẽ phải rời khỏi tập đoàn và mất toàn bộ quyền sở hữu đối với căn biệt thự này cùng 80% cổ phần công ty gia đình.
Ông Hùng lảo đảo lùi lại, lưng va mạnh vào cột gỗ lim. Toàn bộ cơ nghiệp, địa vị, sự nghiệp mà ông ta dày công gây dựng cả đời bỗng nhiên sụp đổ hoàn toàn chỉ sau 7 ngày buông thả theo dục vọng. Ông ta quỳ gục xuống chân bà Phương, van xin trong tuyệt vọng: – Em ơi! Anh sai rồi! Anh van em! Cho anh một cơ hội sửa sai! Anh sẽ đuổi nó đi ngay lập tức!
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập ngoài cổng biệt thự.
Hai chiến sĩ công an cùng đại diện Viện Kiểm sát bước vào nhà. Bà Phương mỉm cười lịch sự gật đầu chào họ: – Chào các chú. Tôi là người đã nộp đơn tố giác tội phạm sáng nay.
Bà Phương quay sang nhìn Liên – lúc này đang co rúm người lại dưới sàn nhà như một con chuột sa lưới: – Cô Liên, cô tưởng cô chỉ phạm tội quyến rũ chồng người khác thôi sao? Lọ thuốc cô bỏ vào trà của tôi chứa chất cấm gây tổn hại sức khỏe dài hạn, cấu thành tội Cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác. Ngoài ra, hành vi làm giả giấy tờ của cơ quan y tế để tống tiền, chiếm đoạt tài sản gia đình tôi cũng đã đủ bằng chứng chứng minh cô phạm tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Vị công an tiến lại gần, xóc tay rút chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập thẳng vào cổ tay Liên: – Cô Nguyễn Thị Liên, cô bị bắt vì hành vi cố ý gây thương tích và lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Mời cô về trụ sở để làm việc!
Liên gào khóc thảm thiết, hai tay bị khóa chặt, cố ngoái đầu lại nhìn ông Hùng: – Anh Hùng ơi cứu em! Cứu em với anh Hùng ơi! Em làm tất cả chỉ vì yêu anh mà!
Nhưng ông Hùng lúc này đâu còn tâm trí nào lo cho cô ta. Ông ta đang bận quỳ dưới chân bà Phương, khóc lóc van xin giữ lại tài sản và danh dự. Liên bị cảnh sát lôi xông xáo ra khỏi căn biệt thự gỗ lim, chiếc áo dài tân thời đắt đỏ cô ta lén mặc bị giằng xé nhăn nhúm, lem luốc bụi bẩn – đúng như bản chất và cái giá mà cô ta phải trả cho sự tham lam vô độ.
Sau khi Liên bị giải đi, không gian căn biệt thự trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Bà Phương nhìn người chồng đang quỳ dưới sàn nhà, ánh mắt bà không còn một chút vấn vương hay thương hại: – Ông Hùng, luật sư của tôi đang chờ ông ở phòng làm việc. Trong vòng 24 giờ tới, đề nghị ông dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi căn nhà này. Nếu ông không tự nguyện ký đơn, chúng ta sẽ gặp nhau tại tòa án. Bằng chứng tôi nắm trong tay đủ để khiến ông ra đi với hai bàn tay trắng và thân bại danh liệt trên toàn bộ giới kinh doanh!
Nói rồi, bà Phương quay lưng bước lên cầu thang. Tiếng gót giày cao gót của bà gõ xuống mặt sàn gỗ lim từng nhịp đĩnh đạc, kiêu hãnh.
Ba tháng sau.
Phiên tòa xét xử diễn ra nhanh chóng. Với đầy đủ bằng chứng không thể chối cãi, Liên bị tuyên phạt 7 năm 6 tháng tù giam về hai tội danh cố ý gây thương tích và lừa đảo. Cuộc đời tuổi 24 rực rỡ của cô ta chính thức khép lại sau bức tường giam lạnh ngắt, đổi lấy bài học đắt giá cho sự gian tham, vô đạo đức.
Về phần ông Hùng, sau vụ ly hôn ồn ào, ông ta mất toàn bộ chức vụ trong tập đoàn, phải chuyển nhượng lại phần lớn cổ phần cho bà Phương để bồi thường thiệt hại danh dự. Người đàn ông từng phong độ, quyền lực ngày nào giờ đây sống cô độc trong một căn hộ chung cư cũ kỹ ở ngoại thành, sự nghiệp sụp đổ, bạn bè quay lưng.
Còn bà Phương, bà tiếp tục quản lý tập đoàn ngày càng phát triển rực rỡ. Căn biệt thự gỗ lim vẫn toát lên vẻ quyền quý, nhưng từ nay đã hoàn toàn sạch bóng những âm mưu bẩn thỉu. Bà đứng trên ban công, nhấp một ngụm trà thanh tịnh dưới ánh nắng ban mai, mỉm cười thanh thản. Đàn bà bản lĩnh không cần đánh ghen bằng nắm đấm hay nước mắt, họ dùng trí tuệ và sự bình thản để đáp trả – và đó mới là đòn đáp trả tàn nhẫn nhất dành cho những kẻ phản bội.