Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng tôi thừa nhận có nhân tình ở ngoài ngay sau đám cưới của chúng tôi, còn nói rằng cô ấy đã có thai và muốn tôi chấp nhận đứa con đó sau khi ra đời… Tôi không khóc hay làm rùm ben lên mà còn bình tĩnh lên một kế hoạch để khiến cả 2 kẻ phản bội không còn đường lui… TRUYỆN NGẮN

Luật sư dừng lại vài giây rồi nói tiếp bằng giọng cực kỳ nghiêm trọng:
“Cậu ta đang dùng chính số cổ phần đó để thế chấp ngầm cho một khoản nợ xám bên ngoài. Khoản nợ này lên tới hàng trăm triệu nhân dân tệ! Nếu cổ phần được chuyển sang tên cô hay bất kỳ ai trước khi nợ đến hạn, người đứng tên mới sẽ dính líu trực tiếp đến việc gánh hậu quả tài chính, thậm chí bị phong tỏa toàn bộ tài sản cá nhân liên đới!”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại, trái tim lạnh ngắt như băng.
Hóa ra cái gọi là “bù đắp năm phần trăm cổ phần Trình Viễn” cho tôi không phải là sự hối hận hay đền bù, mà là một chiếc bẫy gánh nợ chết người! Trình Hạo biết công ty Trình Viễn đang trên bờ vực phá sản vì gã lao vào đầu tư bất động sản thất bại và dính vào cờ bạc tài chính. Gã muốn lợi dụng tư cách “vợ hợp pháp” của tôi, dùng số cổ phần dính nợ đó đẩy sang tên tôi để phân tán rủi ro và siết chặt tài sản riêng của gia đình tôi.
Còn Tiểu Mạn? Cô ta không hề biết mình chỉ là một con cờ! Cô ta tưởng năm phần trăm cổ phần đó là “phí bồi thường” hay “phí nuôi con” mà Trình Hạo hứa hẹn, nên mới phát điên lên khi nghe tin gã định chuyển nó cho tôi.
Trên bàn, màn hình điện thoại của Trình Hạo liên tục nhấp nháy tên “Tiểu Mạn”.
Tôi nhìn vệt sáng xanh chớp tắt trong đêm tối, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Trò chơi này, kẻ cầm trịch từ giờ sẽ là tôi.
Tôi không bắt máy, cũng không để lại dấu vết gì. Tôi bình tĩnh nhắn lại cho luật sư:
“Lập tức đóng băng toàn bộ tài sản riêng của tôi đứng tên trước hôn nhân. Tiến hành thu thập hồ sơ vay nợ, bằng chứng ngoại tình, cùng toàn bộ dòng tiền mờ ám của Trình Hạo và Công ty Trình Viễn. Tuần sau, tôi muốn mọi thứ phải hoàn hảo.”
Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm, tự tay chuẩn bị bữa sáng cho Trình Hạo.
Khi gã bước xuống nhà với gương mặt phờ phạc vì cả đêm không liên lạc được với Tiểu Mạn, tôi dịu dàng đẩy ly cà phê về phía gã:
“Anh Hạo, chuyện năm phần trăm cổ phần hôm nọ anh nói… em đã suy nghĩ kỹ rồi.”
Trình Hạo ngẩng đầu, mắt sáng lên một tia hy vọng xảo quyệt: “Em đồng ý tiếp nhận rồi sao?”
Tôi mỉm cười, ánh mắt tràn ngập sự chân thành dối trá: “Đúng vậy. Dù sao em cũng là vợ hợp pháp của anh, gánh vác cùng anh là điều nên làm. Nhưng em nghĩ, nếu chỉ chuyển năm phần trăm thì hơi lẻ tẻ. Hay là anh chuyển luôn mười phần trăm sang tên em, cộng thêm căn biệt thự ở Tĩnh An đứng tên hai vợ chồng? Như vậy em mới tâm phục khẩu phục mà nuôi con cho anh chứ.”
Trình Hạo khựng lại. Mười phần trăm cổ phần cộng với căn biệt thự Tĩnh An chính là toàn bộ tài sản “sạch” còn lại mà gã dùng để ngụy trang! Sự tham lam và tính toán lóe lên trong mắt gã. Gã nghĩ tôi là một đứa con gái mù quáng vì tình yêu, vội vã muốn vơ vét tài sản để giữ chân chồng.
“Được!” Trình Hạo gật đầu ngay lập tức, không giấu nổi sự vội vã. “Sáng mai anh sẽ bảo luật sư công ty soạn hợp đồng sang tên lập tức!”
“Đừng gấp,” tôi gắp một miếng bánh cho gã, dịu dàng nói. “Chuyện lớn như vậy, em muốn làm thật trang trọng. Cuối tuần này là đại thọ 60 tuổi của cha anh, cũng là tiệc ra mắt con dâu chính thức của nhà họ Trình tại khách sạn Peninsula. Trước mặt toàn bộ cổ đông và giới truyền thông Thượng Hải, anh trao số cổ phần đó cho em, chẳng phải vừa nâng cao uy tín cho Trình Viễn, vừa chứng minh nhà họ Trình hòa thuận sao?”
Trình Hạo nhìn tôi, hoàn toàn bị sự “ngoan ngoãn và chu đáo” của tôi làm cho mờ mắt. Gã tưởng mình đã thuần phục được một cô vợ nhà giàu ngốc ngếch, vừa có thể gánh nợ thay gã, vừa làm bình phong hoàn hảo cho danh tiếng công ty.
Gã nắm lấy tay tôi, xúc động giả tạo: “Uyển Thanh, em đúng là người phụ nữ thông minh nhất mà anh từng gặp. Anh hứa sau này sẽ không bao giờ phụ em.”
Tôi nhìn bàn tay gã đang chạm vào mình, trong lòng dâng lên một sự buồn nôn tột cùng, nhưng bề ngoài vẫn mỉm cười dịu dàng.
Trong khi Trình Hạo bận rộn chuẩn bị cho buổi tiệc đại thọ và những bản hợp đồng sang tên đầy cạm bẫy, tôi âm thầm bắt tay vào công đoạn tiếp theo của kế hoạch.
Tôi hẹn gặp Tiểu Mạn tại một quán trà kín đáo ở ngoại ô.
Khi thấy tôi, Tiểu Mạn xuất hiện với gương mặt phờ phạc, mắt sưng húp. Mấy ngày nay Trình Hạo cố tình tránh mặt cô ta vì sợ cô ta làm hỏng chuyện lớn với tôi.
“Chị hẹn tôi ra đây làm gì? Muốn khoe khoang việc anh Hạo sắp chuyển cổ phần cho chị sao?” Cô ta tức giận khoanh tay, giọng điệu đay nghiến nhưng đầy sự bất an.
Tôi không đáp, chỉ thong thả đẩy một tập tài liệu dày về phía cô ta.
“Đây là cái gì?” Cô ta chau mày.
“Mở ra xem đi.”
Tiểu Mạn bán nghi bán ngờ mở ra. Càng đọc, sắc mặt cô ta càng trắng bệch, tay rung lên bần bật.
Đó là bản báo cáo tài chính thật sự của Công ty Trình Viễn, cùng hồ sơ các khoản nợ xám mà Trình Hạo đang gánh chịu. Đặc biệt nhất là tờ thỏa thuận bảo mật mà Trình Hạo đã ký với một ngân hàng tư nhân: Gã đã mang cả căn hộ cao cấp ở Tĩnh An – nơi Tiểu Mạn đang ở – đi thế chấp từ hai tháng trước!
“Không… không thể nào!” Tiểu Mạn hét lên, nước mắt chực trào. “Anh Hạo nói căn hộ đó đứng tên tôi! Anh ấy nói công ty làm ăn rất tốt, sau khi sinh con, anh ấy sẽ cho tôi năm mươi triệu tệ và năm phần trăm cổ phần!”
“Cô thật sự tin vào lời một kẻ phản bội sao?” Tôi thong thả nhấp một ngụm trà. “Trình Hạo chưa từng có ý định cho cô một đồng nào. Gã giữ cô lại chỉ vì đứa trẻ trong bụng cô là con trai – điều mà bà mẹ chồng mê tín của gã khao khát. Khi đứa trẻ ra đời, gã sẽ đá cô ra khỏi Thượng Hải với hai bàn tay trắng, căn hộ cô đang ở sẽ bị ngân hàng siết nợ, còn đứa con thì bị đưa về cho tôi nuôi.”
Tiểu Mạn gục xuống bàn, khóc nức nở. Sự kiêu ngạo của kẻ thứ ba hoàn toàn sụp đổ trước thực tế phũ phàng. Cô ta nhận ra mình chỉ là một công cụ sinh sản không hơn không kém trong mắt gia đình họ Trình.
“Chị… tại sao chị lại nói cho tôi biết những chuyện này?” Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt ngập tràn sự hoảng sợ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói đanh thép và lạnh lẽo:
“Vì tôi muốn cô cùng tôi làm một việc. Cô muốn đòi lại công bằng, muốn có tiền nuôi con và khiến kẻ tàn nhẫn kia phải trả giá? Hay muốn tiếp tục làm ngu ngốc để gã vắt chanh bỏ vỏ rồi vứt ra đường?”
Tiểu Mạn siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên sự hận thù: “Tôi phải làm gì?”
Đêm tiệc đại thọ 60 tuổi của Chủ tịch Trình Viễn – cha chồng tôi – diễn ra vô cùng xa hoa tại đại sảnh khách sạn Peninsula.
Thượng Hải về đêm lung linh ánh đèn. Giới kinh doanh, các cổ đông lớn cùng truyền thông báo chí đều có mặt đông đủ. Mẹ chồng tôi diện chiếc sườn xám thêu chỉ vàng xa xỉ, đeo bộ trang sức ngọc bích đắt giá, đi lại giữa các quý bà với vẻ mặt tự hào kiêu hãnh. Trình Hạo khoác trên mình bộ vest sang trọng, ly rượu trên tay liên tục chạm cốc với các đối tác.
Nhìn qua, đây là một gia đình quyền quý, hạnh phúc và thành đạt bậc nhất Thượng Hải.
Đúng 8 giờ tối, Trình Hạo bước lên sân khấu, cầm micro cất giọng oang oang:
“Kính thưa quý vị quan khách, hôm nay nhân dịp đại thọ của cha tôi, tôi cũng muốn tuyên bố một tin vui. Để cảm ơn người vợ tuyệt vời của tôi – Cố Uyển Thanh – đã luôn đồng hành và hỗ trợ tôi, tối nay tôi quyết định chính thức chuyển nhượng mười phần trăm cổ phần của Trình Viễn cùng căn biệt thự Tĩnh An sang tên cô ấy!”
Tiếng pháo tay vang dội khắp khán phòng. Mẹ chồng tôi mỉm cười gật đầu đầy vẻ hài lòng, trong mắt bà ta là sự đắc ý vì nghĩ rằng đã hoàn thành bước đầu của kế hoạch gài bẫy tôi.
Trình Hạo vẫy tay ra hiệu cho tôi bước lên.
Tôi mặc một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, thanh lịch và lạnh lùng, bước từng bước vững chắc lên sân khấu.
Nhiếp ảnh gia liên tục bấm máy. Trình Hạo cầm chiếc bút máy đắt tiền, đưa bản hợp đồng chuyển nhượng ra trước mặt tôi:
“Uyển Thanh, ký đi em.”
Tôi cầm lấy chiếc bút, nhìn vào bản hợp đồng dính nợ hàng trăm triệu tệ đó.
Rồi trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, tôi chậm rãi xé đôi bản hợp đồng ngay trước ống kính máy ảnh!
Xoạt!
Tiếng giấy rách vang lên giòn tan qua micro. Toàn bộ đại sảnh lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người.
Trình Hạo biến sắc, thì thầm gào lên: “Uyển Thanh! Em làm cái trò gì vậy? Có biết đây là đâu không?”
Tôi mỉm cười, cầm micro trên tay, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh:
“Trình Hạo, bản hợp đồng này chứa số cổ phần dính khoản nợ xám 150 triệu nhân dân tệ mà anh lén lút thế chấp ngoài thị trường đen đúng không? Anh muốn tôi ký vào để gánh nợ thay anh sao?”
Một tiếng “Ồ” lớn vang lên từ phía khách mời và các cổ đông. Các nhà báo lập tức giơ máy ảnh lên bấm liên tục.
Mẹ chồng tôi tái mặt, đứng bật dậy: “Cố Uyển Thanh! Con điên rồi sao? Con ăn nói bậy bạ gì thế?”
“Tôi điên?” Tôi bật cười lớn. “Mẹ chồng kính mến, vậy mẹ có muốn xem thứ này không?”
Tôi ra hiệu cho kỹ thuật viên. Ngay lập tức, màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu – vốn đang chiếu hình ảnh gia đình hạnh phúc – đột ngột chuyển sang một đoạn video và vô số tài liệu.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là đoạn ghi âm cuộc trò chuyện đêm tân hôn giữa tôi và Trình Hạo, tiếng gã bình thản vang lên rõ mùng một: “Tiểu Mạn có thai gần ba tháng… Sau khi cô ấy sinh, anh muốn đưa đứa bé về nhà chúng ta… Em nuôi.”
Tiếp theo đó là hình ảnh mẹ chồng tôi tươi cười nhận xét: “Chỉ cần nó mang thai con trai họ Trình, con ranh Cố Uyển Thanh kia có nuôi hay không cũng phải chấp nhận! Tài sản nhà họ Cố sau này sớm muộn gì cũng thuộc về cháu nội tôi!”
Chưa dừng lại ở đó, màn hình chuyển sang hàng loạt chứng từ kiểm toán thật của Trình Viễn: Khoản nợ bẩn lên đến hàng trăm triệu, việc biển thủ công quỹ, gian lận thuế, và cả giấy tờ thế chấp căn hộ Tĩnh An!
Toàn bộ đại sảnh bùng nổ! Các cổ đông lớn phẫn nộ đứng dậy chửi mắng. Báo chí chĩa ống kính liên tục vào mặt Trình Hạo và cha mẹ gã.
Cha chồng tôi – người vốn đang hãnh hãnh diện diện – nghe xong đoạn ghi âm và nhìn thấy những con số nợ nần thì hộc máu tại chỗ, ngã gục xuống ghế!
“Trình Hạo! Rốt cuộc mày đã làm cái gì hả?” Mẹ chồng tôi gào khóc thảm thiết, vừa đỡ lấy chồng vừa hoảng loạn nhìn xung quanh.
Trình Hạo mặt cắt không còn một giọt máu. Gã lao đến định giật lấy micro của tôi: “Tắt đi! Tắt ngay cho tao! Cố Uyển Thanh, tao giết mày!”
Nhưng gã chưa kịp chạm vào tôi thì bảo vệ mà tôi đã thuê từ trước đã lập tức xông lên khống chế, đè gã xuống sàn sân khấu.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của đại sảnh bị đẩy mạnh ra.
Tiểu Mạn mặc một chiếc váy trắng dính đầy vết máu giả ở phần bụng, tay cầm tờ giấy khám thai cùng bản thỏa thuận ngầm của Trình Hạo, vừa khóc vừa lao vào:
“Trình Hạo! Đồ quỷ giam! Anh lừa tôi, lừa con tôi! Anh hứa cho tôi tài sản, nhưng lại đem căn nhà tôi ở đi thế chấp! Anh còn bắt tôi uống thuốc giữ thai nguy hiểm để phục vụ cho cái gọi là ‘cháu đích tôn’ của nhà anh! Mọi người nhìn cho rõ đi, đây chính là bộ mặt thật của gia đình quyền quý nhà họ Trình!”
Sự xuất hiện của Tiểu Mạn như một mồi lửa cuối cùng thiêu rụi toàn bộ chút danh dự còn lại của nhà họ Trình.
Cảnh tượng loạn cào cào diễn ra trước mắt: Cha chồng tôi được xe cấp cứu đưa đi trong tình trạng nguy kịch; mẹ chồng tôi ngất xỉu vì nhục nhã và sụp đổ; Trình Hạo bị các cổ đông và chủ nợ vây quanh chửi mắng, xô đẩy không ngừng.
Tôi đứng trên sân khấu cao, bình thản nhìn xuống mớ bừa bộn hỗn loạn đó.
Một vị đại diện của Cục Cảnh sát Kinh tế cùng lực lượng chức năng bước vào đại sảnh, đọc lệnh khởi tố và bắt giam Trình Hạo ngay tại chỗ vì hành vi gian lận tài chính, lừa đảo thế chấp và trốn thuế quy mô lớn.
Trình Hạo bị tra tay vào còng số tám. Khi bị cảnh sát giải đi qua trước mặt tôi, gã ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu, nghiến răng gào lên trong đau đớn và hối hận:
“Uyển Thanh… Tại sao? Tại sao em lại ác với anh như vậy? Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng mà!”
Tôi bước lại gần gã, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
“Đêm tân hôn, khi anh bảo em nuôi con của nhân tình anh, anh có nhớ chúng ta là vợ chồng không? Khi anh cố tình gài bẫy đẩy khoản nợ hàng trăm triệu sang tên em, anh có nhớ em là vợ anh không? Trình Hạo, đây không phải là ác. Đây là cái giá mà anh và gia đình anh phải trả cho sự tàn nhẫn và tham lam của mình.”
Trình Hạo sụp đổ hoàn toàn, gục đầu xuống để cảnh sát lôi đi như một con chó nhà mạn.
Ba tháng sau.
Toàn bộ vụ án chấn động Thượng Hải dần khép lại.
Công ty Trình Viễn chính thức tuyên bố phá sản. Toàn bộ tài sản của nhà họ Trình bị phong tỏa và đấu giá để trả nợ. Cha chồng tôi bị đột quỵ dẫn đến liệt nửa người, sống những ngày tháng còn lại trên giường bệnh.
Mẹ chồng tôi – người từng kiêu ngạo và coi thường người khác – phải bán sạch trang sức, chuyển đến sống trong một căn hộ thuê chật hẹp ở khu ổ chuột, hàng ngày phải đi làm thuê để kiếm tiền chữa bệnh cho chồng và mua đồ nuôi gã con trai đang ở trong tù. Sự nhục nhã và cay đắng gặm nhấm bà ta từng ngày.
Trình Hạo bị tuyên phạt 15 năm tù giam vì tội lừa đảo tài chính và trốn thuế. Bản án đó đủ để thiêu rụi toàn bộ tuổi trẻ và tương lai của gã.
Về phần Tiểu Mạn, sau khi nhận được một khoản tiền hỗ trợ từ tôi để bồi thường cho việc phối hợp vạch trần Trình Hạo, cô ta đã âm thầm bỏ thai, rời khỏi Thượng Hải trở về quê nhà làm lại cuộc đời.
Còn tôi?
Tôi đã hoàn tất thủ tục đơn phương ly hôn, lấy lại toàn bộ sự tự do và danh dự của mình. Nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, tài sản cá nhân và gia đình tôi không bị ảnh hưởng dù chỉ một đồng.
Sáng hôm nay, Thượng Hải đổ một cơn mưa rào mùa hạ.
Tôi đứng trước cửa Tòa án Nhân dân, nhận tờ quyết định ly hôn chính thức từ tay luật sư.
Chiếc xe xa xỉ của tôi đã đợi sẵn bên đường. Tôi cất tờ giấy vào túi xách, giẫm chiếc giày cao gót lên những vệt nước mưa, bước đi không một lần ngoảnh đầu lại.
Trời sau mưa lại sáng.
Cuộc đời tôi vừa trải qua một cơn ác mộng ngắn ngủi, nhưng từ bây giờ, tôi chính là người tự tay viết nên chương mới cho chính mình – độc lập, mạnh mẽ và không một kẻ nào có thể chà đạp.