
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
35 tuổi vẫn còn độc thân, một lần cho ông cụ ă/n m//ày vào lán mình trú mưa thì bất ngờ nhận được…
Tôi tên là Mai. Năm nay đã chạm ngưỡng ba mươi lăm, hiện là giáo viên dạy lớp một tại một vùng quê yên bình miền trung du. Trong khi bạn bè đồng lứa con cái đã đề huề, tôi vẫn đi về lẻ bóng. Không phải vì kiêu kỳ, mà có lẽ cái duyên của tôi đến muộn. Nhiều chiều thấy mẹ lặng lẽ thở dài nhìn ra sân, tôi chỉ biết mỉm cười tự an ủi bản thân rằng mọi sự trên đời đều có định mệnh.
Hôm ấy, trên đường từ trường về nhà, trời đột ngột đổ mưa dông trút nước. Không kịp đạp xe về tới nhà, tôi đành ghé tạm vào chiếc chòi gỗ canh đồng nằm cô đơn bên vệ đường.
Đang loay hoay lau bớt những giọt nước mưa bám trên mặt, tôi bỗng thấy một bóng hình xiêu vẹo đang chậm chạp bước tới. Đó là một ông lão tóc bạc phơ, bộ quần áo trên người đã cũ xơ xác và ướt đẫm. Nhìn ông run lên vì lạnh, tôi liền chủ động dọn bớt đồ trên ghế, vẫy tay gọi:
– Cụ ơi, vào đây trú tạm cho đỡ lạnh!
Ông lão khựng lại, đôi mắt mờ đục ánh lên sự bất ngờ rồi nhẹ nhàng tiến vào, nép mình ở một góc nhỏ vì sợ làm bẩn chỗ của tôi. Thấy ông vừa run vừa đói, tôi mở túi xách, lấy ra chiếc bánh ngọt và hộp sữa tươi vốn chuẩn bị sẵn cho buổi chiều rồi đưa bằng cả hai tay:
– Con còn chút đồ ăn, cụ dùng tạm cho ấm bụng ạ.
Ông lão ngước nhìn tôi, đôi tay run rẩy nhận lấy. Nhưng thay vì ăn ngay, ông cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tôi, ánh mắt dâng lên một niềm kinh ngạc lẫn xúc động khó tả. Rồi ông nghẹn ngào cất tiếng:
– Cô… cô tốt bụng quá. Cô có phải là cô Mai, giáo viên trường làng không?
Tôi sững người, tim đập nhanh một nhịp. Tôi chưa từng gặp ông lão này bao giờ. Tại sao một người xa lạ lại có thể gọi chính xác tên và cả nghề nghiệp của tôi giữa một cơn mưa rừng hẻo lánh như thế này?…
Thấy sự ngỡ ngàng và có phần dè chừng trong mắt tôi, ông lão vội vàng lấy từ trong chiếc túi vải cũ kỹ ra một kỷ vật đã nhuốm màu thời gian. Đó là một chiếc khăn thêu tay nhỏ nhắn, góc khăn có thêu một bông hoa cùng cái tên “Mai” đã mờ mực.
Tôi bàng hoàng nhận ra chiếc khăn ấy. Đó là kỷ vật tôi từng trao cho Nam – người bạn học thời cấp ba, cũng là người tôi từng dành trọn tình cảm tuổi trẻ trước khi anh lên đường nhập ngũ rồi hoàn toàn mất liên lạc suốt hơn mười năm qua.
Ông lão mỉm cười cay đắng, dòng nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo:
– Tôi là cha của Nam. Nó vẫn luôn giữ chiếc khăn này bên mình. Trước khi lâm bệnh nặng và qua đời ở miền Nam hai năm trước, nó đã nắm chặt tay tôi và nhờ: “Nếu sau này bố có về lại quê nhà, xin hãy tìm cô Mai, trả lại chiếc khăn này và nhắn giúp con rằng… cả đời này con chưa từng quên cô ấy.“
Hóa ra, những năm qua Nam gặp biến cố lớn về sức khỏe nên không muốn làm khổ cuộc đời tôi. Ông cụ sau biến cố mất con, lại neo đơn nên sống đời lang bạt, quyết tâm tìm về quê cũ chỉ để thực hiện tâm nguyện cuối cùng của con trai.
Cầm chiếc khăn ấm áp trong tay, nước mắt tôi hòa lẫn với tiếng mưa ngoài trời. Nút thắt trong lòng suốt mười mấy năm qua cuối cùng đã được gỡ bỏ. Tôi hiểu ra rằng mình chưa từng bị lãng quên, và tình yêu tuổi trẻ ấy vẫn luôn vô cùng cao đẹp.
Tôi nắm lấy bàn tay gầy gộc của ông cụ, nghẹn ngào nói:
– Cụ ơi, Nam không còn nữa, nhưng từ hôm nay, cụ hãy về ở với con. Con sẽ thay anh ấy phụng dưỡng cụ suốt phần đời còn lại.
Trời bắt đầu tạnh mưa, những vệt nắng chiều ấm áp xuyên qua kẽ lá. Tôi dìu ông cụ ra xe, lòng thanh thản đến lạ kỳ. Tôi biết, từ nay mình không còn cô đơn nữa, bởi tình yêu và tình thân đã tìm thấy đường trở về.