
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ bị họ hàng chê đủ kiểu, khi đi ăn tân gia em cô chồng còn nói thẳng “quá quê mùa”, chồng tôi không nói không rằng ra xe ô tô cầm vào 1 bọc lớn đưa tận tay tôi, tuyên bố thẳng một câu khiến cả họ đỏ mắt gh:;en tị…
Hôm đó là tiệc tân gia nhà bác ruột bên chồng – một buổi gặp mặt lớn hội tụ đông đủ cả dòng họ. Do vừa hoàn thành chuyến công tác bận rộn cả tuần, Nhã Phương chỉ kịp diện một chiếc váy beige tối giản, tóc búi gọn gàng rồi cùng chồng là Khánh đến dự.
Vừa bước chân qua cổng, Phương đã nhận ra những ánh nhìn soi xét từ phía bàn tiệc của các chị em họ hàng. Không khí bàn ăn chìm trong những tiếng thì thầm bàn tán về phong cách ăn mặc đơn điệu của cô. Đỉnh điểm là khi Phương đứng dậy rót nước, Hồng – cô em họ nổi tiếng kênh kiệu – cố tình bước qua, liếc nhìn cô rồi cất giọng mỉa mai đủ cho cả bàn cùng nghe:
– “Chị dâu trưởng mà ăn mặc đơn sơ quá nhỉ? Giọng nói cũng chuẩn vùng quê nữa. Anh Khánh đúng là khéo chọn vợ thật đấy.”
Mấy người xung quanh rúc rích cười hùa theo. Phương cố nén sự ngột ngạt, mím chặt môi. Khánh đứng ở góc sân cùng nhóm nam giới đã nghe trọn vẹn toàn bộ câu chuyện. Anh không hề lớn tiếng hay tranh cãi. Khánh im lặng quay lưng, đi thẳng ra chiếc xe ô tô đỗ ngoài cổng.
Vài phút sau, anh trở vào với một hộp quà màu đen nhám tinh tế trên tay. Bỏ qua mọi ánh mắt tò mò, Khánh tiến thẳng đến chỗ Phương. Anh nhẹ nhàng mở hộp, từ tốn lấy ra chiếc dây chuyền đính kim cương lấp lánh đeo lên cổ vợ, tiếp đó là đôi bông tai đồng bộ tinh xảo. Từng cử chỉ của Khánh đều nâng niu, trân trọng như thể đang chăm sóc một bảo vật.
Khi món trang sức cuối cùng đã yên vị, Khánh đứng sóng đôi bên Phương, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hồng và nhóm họ hàng đang há hốc mồm ngạc nhiên. Giọng anh vang lên bình thản nhưng đầy uy lực:
– “Đây là bộ trang sức cao cấp tôi tặng Phương nhân dịp cô ấy trở thành Giám đốc dự án mới. Với tôi, sự khiêm tốn và tài năng của cô ấy là điều vô giá. Mong mọi người chung vui chứ đừng bận tâm quá nhiều đến phong cách cá nhân của vợ chồng tôi.”
Cả khoảng sân bỗng chốc rơi vào im lặng phăng phắc. Sự ngỡ ngàng xen lẫn ghen tị hiện rõ trên từng khuôn mặt vừa cất lời gièm pha ban nãy. Nhưng đúng lúc không khí đang chùng xuống thì một âm thanh bất ngờ vang lên từ phía cổng nhà…
Đó là tiếng bước chân vội vã của Bác Trưởng – chủ nhân buổi tiệc. Bác bước vào với chiếc điện thoại vẫn đang bật loa ngoài, giọng đầy tự hào nói lớn trước toàn thể họ hàng:
– “Khánh ơi, Ban Giám đốc tập đoàn vừa gọi điện cho bác! Họ khen dự án mới do cháu và Phương đảm nhận xuất sắc quá. Bác không ngờ cháu dâu nhà mình lại chính là người đứng sau hợp đồng triệu đô giúp công ty gia đình mở rộng quy mô đấy!”
Lời xác nhận của Bác Trưởng như một đòn đánh mạnh vào sự tự cao của những người vừa mỉa mai Phương. Hồng – cô em họ ban nãy – mặt cắt không còn một giọt máu, lúng túng cúi gập đầu không dám ngước lên nhìn ai. Những người họ hàng từng hùa theo lập tức thay đổi thái độ, cuống quýt bước đến gửi lời chúc mừng và khen ngợi sự tài giỏi, dung dị của Phương.
Phương quay sang nhìn Khánh, mắt rưng rưng xúc động. Khánh khẽ siết nhẹ tay vợ, mỉm cười dịu dàng:
– “Cảm ơn mọi người đã có lời khen. Tuy nhiên, hôm nay là ngày vui tân gia của bác, vợ chồng cháu xin phép mừng bác quà tân gia rồi rời đi trước vì Phương vừa trải qua một tuần làm việc mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi.”
Nói rồi, Khánh lịch sự trao phong bao chúc mừng cho Bác Trưởng, dắt tay Phương thẳng tiến ra xe trước sự ngưỡng mộ và ngẩn ngơ của toàn thể họ hàng. Trên xe, Khánh quay sang gạt đi giọt nước mắt lăn trên má vợ, nhẹ nhàng nói:
– “Từ nay về sau, em không cần phải nhẫn nhịn vì bất kỳ ai nữa. Dù ở đâu, anh cũng sẽ luôn là tựa lưng vững chắc cho em.”
Phương mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Bữa tiệc hôm đó không chỉ đập tan những lời đố kỵ hẹp hòi, mà còn đánh dấu cột mốc vợ chồng cô thêm thấu hiểu và gắn kết bền chặt.