
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Suốt bốn năm chú chó ngồi đợi chủ ở mảnh đất hoang hoang vắng nằm ngay khúc ngoặt ven con đường độc đạo dẫn vào bản Nà Lìa, đến khi chủ xuất hiện ai cũng phải bật khóc……
Trên mảnh đất hoang hoang vắng nằm ngay khúc ngoặt ven con đường độc đạo dẫn vào bản Nà Lìa, có một bóng dáng trung thành đã trở thành hình ảnh quen thuộc suốt 1.500 ngày đêm. Đó là Mực, một chú chó lông ngắn thẫm màu, vóc dáng phong sương qua bao mùa giông bão. Dù trời đổ nắng cháy hay sương muối giăng đầy, Mực vẫn giữ nguyên một tư thế: gục nhẹ đầu trên hai chân trước, đôi mắt đượm buồn nhìn chằm chằm về hướng thung lũng.
Bà Sáu, người mở quán nước trà ở ngã ba đường, là người chứng kiến trọn vẹn hành trình ấy. Bốn năm trước, chủ nhân của Mực – một người thợ thợ đi rừng trẻ tuổi tên Phong – thường ghé trạm dừng chân này mỗi lần chuẩn bị vào núi. Hôm ấy, Phong dặn Mực nằm đợi ở góc sân để anh đi gom ít nhu yếu phẩm. Nhưng một trận sạt lở đất bất ngờ năm đó đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc, khiến Phong không thể trở về. Nhiều người trong bản thương tình đã đến xích Mực về nuôi, nhưng lần nào nó cũng tự cắn đứt dây, vượt hàng cây số trở lại đúng khoảng sân cũ.
Năm tháng trôi qua, trạm dừng chân dần bỏ hoang, nhưng tình cảm của Mực dành cho chủ vẫn không hề lay chuyển. Cho đến một chiều mưa tầm tã, khi những tia nắng cuối ngày gắt gao xuyên qua đám mây mù, một tiếng bước chân khập khiễng cùng tiếng gậy gõ xuống nền đá vang lên từ phía khúc ngoặt. Mực đột nhiên đứng phắt dậy, đôi tai vểnh cao, toàn thân run lên cầm cập. Từ trong làn sương mù, một bóng người cao gầy, một bên chân mang nếp sẹo dài chậm rãi tiến lại gần.
Mực chớp mắt, cổ họng phát ra những tiếng ửng ửng đứt quãng. Khi khoảng cách chỉ còn vài bước chân, người đàn ông dừng lại, quỳ gối xuống bùn đất và cất tiếng gọi khẽ…
“Mực ơi… Ta về rồi đây!”
Đó chính là Phong. Trận tai nạn năm xưa không lấy đi mạng sống của anh, nhưng lại khiến anh mất trí nhớ và phải điều trị chấn thương ở một trạm y tế vùng xa suốt nhiều năm. Khi ký ức hồi phục, điều đầu tiên anh nhớ đến không phải là ngôi nhà cũ, mà là lời hẹn với chú chó nhỏ nơi góc sân năm nào.
Nghe thấy chất giọng quen thuộc tưởng chừng đã rơi vào quên lãng, Mực lao đến như một mũi tên. Không còn sự trầm lặng của bốn năm chờ đợi, chú chó chồm lên ôm chằm lấy người chủ cũ, tiếng kêu mừng rỡ hòa lẫn trong những cái liếm vội vã lên khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Phong. Người dân xung quanh bản Nà Lìa nghe tiếng động liền kéo đến. Chứng kiến cảnh tượng người đàn ông ôm chặt chú chó trung thành giữa cơn mưa chiều, không một ai cầm được nước mắt. Sự kiên trì suốt bốn năm của một sinh linh nhỏ bé cuối cùng đã nhận được cái kết trọn vẹn nhất, thắp sáng cả một vùng núi rừng trầm mặc.