CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn đòi lại căn nhà để bán thì anh họ tuyên bố không trả…tôi lập tức làm một việc!
Khi người họ lâm vào bước đường cùng, tôi không nỡ nhìn cảnh cả gia đình họ màn trời chiếu đất nên để anh mượn căn nhà của mình ở tạm. Thế nhưng mười lăm năm sau, khi tôi cần lấy lại nhà để bán thì anh lại ngang nhiên tuyên bố đó đã là tài sản của anh. Ngay sau câu nói ấy, tôi quyết định làm một việc khiến cả dòng họ phải bất ngờ.
Năm ba mươi bảy tuổi, sau hơn chục năm dành dụm từng đồng từ việc kinh doanh, vợ chồng tôi mới mua được một căn nhà nhỏ hơn năm mươi mét vuông ở một thị xã ven biển miền Trung. Đó là thành quả lớn nhất sau bao năm lao động cực nhọc. Chúng tôi dự định sửa sang rồi chuyển về sinh sống, nhưng đúng lúc ấy tôi nhận được cơ hội sang Canada làm việc theo hợp đồng dài hạn. Cả gia đình cùng xuất cảnh, căn nhà đành khóa kín vì chưa có ai ở.
Đúng vào thời điểm đó, người anh họ của tôi là anh Dũng lại gặp biến cố lớn. Công ty vận tải của anh phá sản sau một vụ tai nạn nghiêm trọng, hàng loạt khoản nợ đổ dồn khiến anh phải bán gần như tất cả tài sản. Căn nhà cuối cùng cũng bị ngân hàng phát mại.
Một buổi chiều, anh cùng vợ và hai con tìm đến nhà bố mẹ tôi. Gương mặt anh hốc hác, quần áo cũ kỹ, còn hai đứa nhỏ nép sát vào mẹ vì mưa lạnh.
Anh cất giọng đầy ngập ngừng:
– Em cho anh mượn căn nhà ở thị xã vài năm được không? Chỉ cần gia đình anh vượt qua giai đoạn này, anh sẽ trả lại ngay.
Bố tôi khẽ nói:
– Người trong nhà, giúp được thì nên giúp. Ai cũng có lúc sa cơ.
Nhìn hai đứa trẻ run rẩy, tôi không nỡ từ chối.
– Anh cứ đưa cả nhà đến ở. Khi nào ổn định thì mình tính tiếp.
Anh Dũng xúc động nắm chặt tay tôi.
– Ân tình này anh sẽ không bao giờ quên.
Tôi chỉ cười.
– Anh em với nhau, đừng khách sáo.
Ba năm sau, cuộc sống bên Canada của gia đình tôi thuận lợi hơn dự tính nên công ty tiếp tục gia hạn hợp đồng thêm nhiều năm nữa.
Anh Dũng gọi điện báo công việc đã khởi sắc. Anh mở được doanh nghiệp mới, thu nhập ngày một ổn định.
– Anh đang cố gắng tích góp để mua chỗ khác rồi trả nhà cho em.
Tôi đáp nhẹ nhàng:
– Không cần vội, cứ lo cho gia đình trước.
Kể từ đó, mỗi lần về nước nghỉ hè hay đón Tết, tôi đều ghé qua căn nhà.
Những năm đầu, anh chị tiếp đón rất chân tình.
Đến khoảng năm thứ chín, tôi nhận thấy căn nhà thay đổi gần như hoàn toàn.
Hàng rào được xây kiên cố.
Mái ngói thay mới.
Sân trước lát đá.
Thậm chí còn cơi nới thêm một tầng.
Tôi vui vẻ khen:
– Nhà đẹp hơn trước nhiều đấy.
Anh chỉ cười:
– Ở lâu thì phải sửa cho khang trang.
Tôi nghĩ anh bỏ tiền đầu tư cũng tốt, sau này nhà mình càng có giá trị.
Có lần tôi còn chủ động nói:
– Nếu sau này anh chuyển đi, em sẽ tính lại phần chi phí sửa chữa hợp lý để anh khỏi thiệt.
Anh xua tay:
– Người một nhà, nhắc chuyện tiền bạc làm gì.
Nghe vậy, tôi càng thêm tin tưởng.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã mười lăm năm.
Gia đình tôi quyết định trở về Việt Nam sinh sống lâu dài. Con gái chuẩn bị học đại học nên tôi dự định bán căn nhà cũ để mua một căn rộng hơn, gần trung tâm thành phố.
Tôi gọi điện báo trước cho anh Dũng:
– Khoảng ba tháng nữa em về hẳn. Anh thu xếp giúp em nhé.
Đầu dây bên kia im lặng khá lâu.
Rồi anh chậm rãi nói:
– Việc đó… chắc phải bàn lại.
Tôi ngạc nhiên.
– Có gì mà phải bàn?
Anh đáp tỉnh bơ:
– Căn nhà này giờ thuộc về anh rồi.
Tôi sững người.
– Anh nói vậy là sao?
Giọng anh bình thản đến lạnh lùng.
– Anh ở đây mười lăm năm, bỏ tiền sửa sang, đóng mọi khoản thuế, ai quanh đây cũng nghĩ đây là nhà anh.
– Nhưng chủ sở hữu trên giấy tờ vẫn là em.
Anh nhếch môi.
– Có giấy tờ chưa chắc đã lấy lại được đâu.
Tôi không thể tin người từng rơi nước mắt cảm ơn mình năm nào lại có thể nói ra những lời ấy.
Ngày trở về Việt Nam, tôi mang toàn bộ hồ sơ nhà đất đến gặp anh.
Anh tiếp tôi trong phòng khách rộng rãi, nội thất sang trọng.
Chưa kịp ngồi ấm chỗ, anh đã lên tiếng:
– Nếu muốn bán thì bán lại cho anh.
– Anh trả bao nhiêu?
Anh đọc một mức giá chỉ bằng khoảng một phần ba giá thị trường.
Tôi bật cười.
– Anh nghĩ em sẽ đồng ý sao?
Anh nhún vai.
– Không thì cứ kiện.
– Anh tưởng em ngại kiện?
– Muốn làm gì thì làm. Kiện vài năm chưa chắc đã xong. Đến lúc ấy căn nhà xuống cấp thì người thiệt vẫn là em.
Tôi lặng lẽ nhìn người anh họ trước mặt.
Sự chân thành năm xưa đã không còn, thay vào đó chỉ là ánh mắt đầy toan tính.
Bạn bè khuyên tôi lập tức thuê luật sư để khởi kiện.
Nhưng tôi chọn cách khác.
Ngay ngày hôm sau, tôi tìm gặp trưởng tộc và lần lượt đến thăm các bậc cao niên trong họ để kể rõ toàn bộ sự việc.
Ít ngày sau, tôi đề nghị tổ chức buổi gặp mặt đại gia đình đúng dịp giỗ cụ cố.
Hầu như tất cả con cháu đều có mặt đông đủ.
Sau khi mọi người dùng cơm xong, tôi từ tốn đứng dậy, nhìn khắp căn nhà thờ rồi nói:
– Hôm nay, con xin phép được trình bày một câu chuyện liên quan đến danh dự của gia đình mình.
Cả gian nhà bỗng im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều hướng về phía tôi, còn anh Dũng vẫn bình thản ngồi ở cuối bàn, dường như tin rằng chẳng ai có thể khiến anh phải trả lại căn nhà. Nhưng anh không hề biết rằng, những tài liệu, lời hứa năm xưa cùng các nhân chứng tôi chuẩn bị sẵn sẽ khiến sự thật được phơi bày ngay trước mặt toàn bộ họ hàng. Và chính buổi họp ấy đã trở thành bước ngoặt khiến mọi tính toán của anh bắt đầu sụp đổ.