
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chị chồng không những ngày nào cũng dắt chồng con đến ăn trực ,mà còn gói đồ mang về. Tôi không nói gì về nhà mẹ đẻ. Ba ngày sau mẹ chồng gọi điện: “Cô không về thì ai nấu cơm cho cái nhà này”………
“Cô không về thì ai hầu cơm cả cái nhà này?”
Giọng bà Bích từ đầu dây bên kia vang lên chói tai, xé tan không khí yên bình trong căn bếp nhỏ của mẹ tôi ở ngoại thành Nam Định.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa thu lăn dài trên mái ngói xám. Trong sân, bố tôi đang lom khom che lại mấy chậu lan. Mẹ tôi ngồi bên bàn, tay cầm chiếc khăn lau nhưng đã dừng lại từ lúc nào.
Bà nghe rõ từng lời của mẹ chồng tôi.
Tôi siết chặt điện thoại, cố giữ giọng bình thản:
“Con đã cơm nước chu toàn cho nhà mình suốt ba năm qua. Bây giờ con xin phép nghỉ ngơi vài ngày, mẹ và anh chị có thể tự lo liệu.”
Bà Bích lập tức cao giọng:
“Tôi chừng này tuổi đầu rồi mà cô bảo tôi vào bếp? Rồi còn vợ chồng chị Lan dẫn con cái sang chơi, lẽ nào cô để khách chịu đói?”
Tôi bật cười nhạt:
“Khách nào mà ngày nào cũng ghé đúng giờ cơm, ăn sạch đồ trong tủ lạnh rồi còn tay xách tay mang gói mang về?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó tiếng chị chồng tôi, chị Lan, chen vào với vẻ hằn học:
“Em dâu, cô nói thế là có ý gì? Chị em trong nhà sang ăn với nhau mấy bữa mà cô tính toán từng miếng ăn à?”
Tôi chẳng buồn tranh cãi với chị ta, chỉ chậm rãi cất lời:
“Mẹ nhìn lại tập giấy tờ trên bàn phòng khách đi.”
“Giấy tờ gì?”
“Ngay dưới chân cái bình hoa gốm màu xanh ấy.”
Mẹ chồng tôi lẩm bẩm, tôi nghe thấy tiếng dép kéo sột soạt trên nền gạch hoa, cùng tiếng chị Lan sốt sắng hỏi dồn:
“Mẹ, nó để lại cái gì đấy?”
Vài giây sau, đầu dây bỗng yên ắng lạ thường.
Không còn tiếng quát mắng.
Không còn tiếng chất vấn hống hách.
Chỉ có tiếng giấy bị giở vội vàng, tiếng thở dốc bàng hoàng và một âm thanh rất nhỏ như chiếc cốc sứ bị đặt mạnh xuống mặt bàn.
Rồi bà Bích run rẩy thốt lên:
“Cái… cái này là thế nào? Cô làm trò gì thế này?”
Tôi nhìn chiếc đồng hồ treo tường, thong thả đáp:
“Con đã ký rồi. Bản sao có dấu xác nhận rõ ràng của văn phòng công chứng. Mẹ cứ việc gọi điện hỏi.”
Nói rồi, tôi tắt máy, tắt luôn nguồn điện thoại. Mười phút sau, một tiếng phanh xe gắt ga xé rách không gian yên tĩnh trước cổng nhà bố mẹ đẻ tôi. Nam – chồng tôi – hốt hoảng lao ra khỏi xe, mặt cắt không còn một giọt máu, bước chân vội vã xông thẳng vào nhà…
Nam lao vào phòng khách, hơi thở dồn dập, mắt đỏ ngầu nhìn tôi. Anh chìa tập tài liệu trong tay ra, giọng run run:
“Trang! Em điên rồi sao? Tờ đơn ly hôn này… lại cả bản thỏa thuận đòi lại nhà nữa? Em đang làm cái trò gì vậy?”
Tôi bình tĩnh nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt lạnh băng nhìn người đàn ông đã chung sống ba năm:
“Tôi không điên. Căn nhà đó là tài sản đứng tên một mình tôi trước khi kết hôn. Ba năm qua tôi để gia đình anh ở nhờ, hầu hạ phụng dưỡng mẹ anh, nhẫn nhịn sự đào mỏ trắng trợn của chị gái anh. Nhưng sự chịu đựng của tôi có hạn.”
Nam sững người. Đúng lúc đó, chiếc xe taxi đỗ xịch trước cổng, bà Bích và chị Lan hốt hoảng xông vào nhà tôi, vừa thở vừa bù giằng:
“Chị giỏi lắm Trang! Chị lấy đơn ly hôn ra dọa ai? Chị định đuổi cả cái nhà này ra đường chắc?”
Tôi thong thả đứng dậy, lấy ra một chiếc máy ghi âm đặt lên bàn:
“Mẹ quên là tuần trước chị Lan tự ý lấy chìa khóa vào phòng vợ chồng con, lấy đi hai cây vàng cưới của con sao? Con đã lập biên bản và ghi âm lại toàn bộ lời chị Lan thừa nhận ‘mượn tạm’. Nếu trong vòng 24 giờ tới, gia đình anh không dọn toàn bộ đồ đạc ra khỏi nhà tôi và chị Lan không trả lại số vàng đó, tôi sẽ gửi toàn bộ hồ sơ này cho cơ quan công an cùng đơn ly hôn nộp thẳng ra tòa.”
Nghe đến hai từ “công an”, mặt chị Lan cắt không còn một giọt máu, lập tức quỳ sụp xuống van xin. Bà Nga ngã khuỵu xuống ghế, không còn giữ được vẻ hống hách thường ngày, chỉ biết khóc lóc cầu xin tôi suy nghĩ lại. Nam nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào hối hận vì đã luôn nhu nhược, vô tâm mặc kệ vợ bị bóc lột suốt thời gian qua.
Nhưng tất cả đã quá muộn. Tôi dứt khoát rút tay lại, thẳng thừng chỉ tay ra cửa:
“Hạn chót là 12 giờ trưa mai. Hết giờ, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Mọi chuyện kết thúc đúng như những gì tôi đã định liệu. Gia đình chồng vội vã dọn dẹp chuyển ra khỏi căn hộ của tôi ngay trong đêm. Chị Lan phải vay mượn khắp nơi để hoàn trả lại số vàng đã lấy. Sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi lấy lại sự bình yên vốn có, bắt đầu một cuộc sống mới tự do và ngẩng cao đầu.