
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng tương lai, bắt tôi mang căn nhà mà mẹ để lại cho tôi đi th::ế ch::ấp, còn tài sản sau khi đầu tư thì đứng tên anh. Tôi biết nhưng không nói gì chỉ làm một việc khiến anh và cả gia đình phải đến x::in l::ỗi tôi….
Tiếng thủy tinh va chạm chan chát vang lên giữa đại sảnh tầng ba của nhà hàng Hưng Thịnh, khiến hơn tám mươi vị khách đang nâng ly đồng loạt im bặt.
Nước hoa quả màu hổ phách từ chiếc bình sứ trắng tràn xuống mặt bàn, chảy qua tấm khăn đỏ thêu đôi uyên ương rồi nhỏ từng giọt xuống nền đá sáng bóng. Những giọt nước loang ra dưới chân tôi như một vệt mực không thể thu lại.
Tôi vẫn cầm chiếc bình rỗng trong tay.
Đối diện tôi, vị hôn phu—Minh Tuấn—đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận.
“Phương Thảo, em đang làm trò gì vậy?”
Mẹ anh, bà Mai, đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Ngày vui của hai nhà, cô lại hắt ly nước xuống đất! Cô có biết đây là điềm gì không?”
Tôi không trả lời ngay.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Có người ngỡ ngàng, có người bất bình, cũng có người ghé tai nhau thì thầm như thể vừa được xem một màn kịch miễn phí.
Phía sau lưng tôi là bức tường treo chữ “Hỷ” màu đỏ, hai bên kết hoa tươi và đèn lồng. Chỉ vài phút trước, nơi này vẫn tràn ngập tiếng chúc tụng. Chú rể tương lai của tôi còn đứng giữa sân khấu, tay cầm micro, công khai tuyên bố một chuyện mà anh ta tin rằng tôi nhất định phải chấp thuận.
“Sau khi đính hôn, Phương Thảo sẽ mang căn nhà của mẹ cô ấy đi gác nợ để lấy vốn góp vào dự án khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô. Còn tài sản hình thành từ khoản đóng góp đó, vì tôi là người trực tiếp vận hành nên sẽ đứng tên cá nhân tôi. Phụ nữ không hiểu chuyện làm ăn, để tên nhiều người chỉ thêm rắc rối.”
Anh ta nói rất tự nhiên, giống như đang thông báo món ăn tiếp theo trong bữa tiệc.
Mẹ anh ta đứng bên cạnh cười tươi ró, gật gù khen con trai tính toán giỏi. Ngay lúc mọi người tưởng tôi sẽ ngoan ngoãn gật đầu, tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, rút điện thoại bấm một tin nhắn gửi đi. Ngay sau đó, tôi dội thẳng bình nước dâng hôn lễ xuống đất, xoay người bước đi không ngoảnh lại.
Ba giờ sau, khi tôi đang ngồi trong căn nhà tĩnh lặng của mẹ, tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Mẹ Minh Tuấn dẫn theo bà con cô bác trong gia đình đứng trước cửa với vẻ mặt hoảng hốt. Trên tay bà nâng một chiếc hộp gỗ sưa cổ kính—vật mà họ đã giấu kín suốt hai năm qua…
Bà Mai run rẩy đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, giọng nghẹn ngào khác hẳn vẻ uy quyền lúc ở buổi tiệc:
“Thảo ơi… chuyện lúc nãy là do Mấy đứa trẻ nông nổi. Căn nhà này và toàn bộ giấy tờ liên quan vốn dĩ thuộc về di chúc của bố cháu để lại từ hai năm trước. Chiếc hộp này chứa toàn bộ giấy tờ sở hữu thật và thỏa thuận ủy quyền đứng tên mảnh đất dự án mà gia đình bác giữ giùm.”
Thì ra, dự án nghỉ dưỡng kia vốn là di sản do người bố quá cố của tôi gầy dựng và ủy thác cho gia đình Minh Tuấn quản lý tạm thời trước khi tôi kết hôn. Tin nhắn tôi gửi đi tại buổi tiệc chính là lệnh yêu cầu luật sư kích hoạt điều khoản thu hồi toàn bộ quyền điều hành và niêm phong tài sản do phía nhà trai vi phạm cam kết trung thực.
Lúc này, Minh Tuấn bước vào, quỳ xuống trước mặt tôi với khuôn mặt xám ngắt. Anh ta hiểu rằng chỉ vì sự tham lam và coi thường phụ nữ, anh ta không những mất đi cuộc hôn nhân mà còn trắng tay trước pháp luật.
Tôi lạnh lùng đẩy chiếc hộp gỗ về phía luật sư vừa bước vào cửa, mỉm cười thanh thản: “Mọi chuyện hãy để pháp luật giải quyết. Cuộc hôn nhân này kết thúc tại đây.”