
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Em chồng v::ênh v::áo bưng một đống quần áo ra ngoài, thách thức tôi bắt tôi giặt đồ, khi tôi mới ngày đầu về sống thử ở nhà chồng. Tôi bình thản nhặt từng món đồ lại, ngày hôm sau tôi đã làm một việc khiến cả nhà chồng phải hối hận…..
Chiếc áo khoác da vừa chạm vào mặt tôi thì cả phòng khách vang lên tiếng cười khúc khắc đầy cợt nhả.
Theo sau nó là hàng loạt quần áo xộc xệch, khăn tắm cùng đủ loại trang phục ngổn ngang. Tất cả bị trút thẳng từ chiếc giỏ mây xuống mặt sàn gạch hoa mát lạnh, chất thành một đống ngổn ngang ngay trước mũi giày của tôi.
Người trút đống đồ đó xuống chính là cô em gái của người yêu tôi.
Cô ta khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào lưng ghế sofa, ánh mắt nhìn xuống đầy vẻ soi mói.
— Chị nhìn cái gì?
Tôi từ tốn ngước mắt lên.
Trước mặt tôi, Lê Ngọc Mai khoác trên người bộ đồ đắt tiền, mái tóc nhuộm màu thời thượng. Dù tuổi đời còn khá trẻ, nhưng cách cô ta nhìn tôi chẳng khác nào một kẻ bề trên đang kiểm tra người vừa đến phụ việc.
Tôi chưa kịp lên tiếng, Ngọc Mai đã dùng đầu mũi dép hất nhẹ chiếc áo sơ mi sát hơn về hướng tôi.
— Mang đi làm sạch hết đi.
Không gian trong căn phòng chùng xuống. Bên ngoài khung kính, những giọt mưa đêm hắt vào bệ cửa, mang theo cái lạnh cắt da của những ngày cuối năm.
Tôi xoay người hướng ánh mắt về phía vị hôn phu của mình.
Lê Tuấn Kiệt đang ngồi ở góc bàn ăn. Anh ta gục đầu vào chiếc điện thoại, ngón tay liên tục thao tác trên bàn phím, coi như bản thân hoàn toàn đứng ngoài cuộc.
Ngồi ngay cạnh đó, bà Khánh – mẹ anh – đang thong thả nhấp từng ngụm trà nóng. Bà thản nhiên buông một câu nhẹ hẫng:
— Con nhỏ nói hơi gắt, nhưng thực ra chẳng sai đâu. Cháu đã chủ động chuyển về đây ở cùng trước ngày lễ cưới thì phải biết cách thích nghi với nếp sống riêng của nhà này. Sau này về làm người một nhà, những công việc quán xuyến thế này trước sau gì chẳng đến tay.
Tôi điềm tĩnh đáp lại:
— Bác muốn cháu phải lo liệu toàn bộ việc này sao?
Bà Khánh nhíu mày, giọng hạ thấp xuống:
— Sao lại tính toán chi tiết thế? Chỉ là chút đồ đạc của em gái Tuấn Kiệt thôi mà. Người trong nhà hỗ trợ nhau chút ít, có gì đâu mà phải đắn đo?
Ngọc Mai lập tức nhếch môi, chêm vào:
— Chuẩn luôn. Chị còn chưa chính thức bước qua cửa mà đã muốn phân chia ranh giới rồi sao? Mẹ tôi cứ khen chị khéo léo, ngoan ngoãn, hóa ra mới bước chân vào đây ngày đầu đã tưởng mình là chủ cái nhà này…
Tôi không đáp trả một lời, cũng chẳng bộc lộ sự bực bội. Tôi lặng lẽ cúi người, nhặt từng món đồ dưới sàn cho vào giỏ, rồi lẳng lặng xách vào khu vực giặt giũ. Tiếng máy vận hành rì rào suốt đêm, hòa cùng tiếng trò chuyện vui vẻ của ba người họ ở phòng ngoài.
Đêm đó, tôi ngủ lại căn phòng trống ở cuối hành lang. Chẳng ai hỏi tôi đã ăn gì chưa, cũng chẳng ai quan tâm chiếc giỏ đồ kia đã được xử lý xong xuôi thế nào.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa hắt qua ô cửa sổ, cả gia đình họ vẫn đang vây quanh bàn ăn sáng đầy đủ món ngon. Ngọc Mai vươn vai bước ra, thấy đống đồ của mình đã được làm sạch, gấp phẳng phiêu đặt trên bàn liền mỉm cười đắc ý.
Thế nhưng, tôi bước ra phòng khách với chiếc vali đã chỉnh chu gọn gàng bên cạnh. Tôi lấy điện thoại ra, nhấn một dãy số và bật loa ngoài trước sự ngơ ngác của ba con người đang ngồi đó.
Đầu dây bên kia bắt máy, giọng một người đàn ông trung niên vang lên đầy kính trọng:
— “Thưa cô chủ, toàn bộ thủ tục thu hồi lại căn hộ cao cấp và hủy bỏ khoản đầu tư vào công ty của cậu Tuấn Kiệt theo dặn dò của chủ tịch đã chuẩn bị xong. Giờ tôi cho người đến tiếp quản nhé?”….
Lời nói từ chiếc điện thoại như một luồng điện chạy dọc căn phòng. Nụ cười trên môi Ngọc Mai khựng lại, miếng bánh mì trên tay bà Khánh rơi tợp xuống đĩa, còn Tuấn Kiệt thì bật dậy khỏi ghế, chiếc điện thoại anh ta cầm trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn.
— Em… em vừa nói cái gì cơ? — Tuấn Kiệt vội vã tiến lại gần tôi, gương mặt biến sắc, giọng nói lạc đi vì bàng hoàng. — Căn hộ này… công ty của anh… liên quan gì đến em?
Tôi thong thả cất điện thoại vào túi xách, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta. Ánh mắt tôi không còn vẻ nhẫn nại của ngày hôm qua, thay vào đó là sự lạnh ngắt đến đáng sợ.
— Anh thực sự nghĩ rằng một người mới ra trường hai năm như anh, không thế chấp, không tài sản đảm bảo, lại có thể dễ dàng vay được khoản vốn năm tỷ đồng với lãi suất ưu đãi để mở công ty sao? Anh nghĩ căn hộ chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố này, với giá thuê ưu đãi như cho không mỗi tháng, là do may mắn mà anh tìm được trên mạng sao?
Bà Khánh đứng bật dậy, gương mặt ngơ ngác xen lẫn bối rối:
— Cháu… cháu nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ những thứ này…
— Đúng vậy, thưa bác, — tôi cắt lời bà, giọng nói vô cùng thong thả nhưng từng từ rơi ra đều nặng như đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng. — Căn hộ này thuộc sở hữu của tập đoàn gia đình tôi. Công ty kinh doanh thiết bị của Tuấn Kiệt sống được đến ngày hôm nay, ký được những hợp đồng lớn với các đối tác hạng A, đều là nhờ bố tôi đứng sau đánh tiếng hỗ trợ. Bố tôi muốn thử thách xem người mà tôi chọn có thực sự có năng lực và biết trân trọng giá trị gia đình hay không.
Tôi quay sang nhìn Ngọc Mai, cô ta lúc này đã tái mét mặt mày, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Chiếc áo sơ mi phẳng phiêu tôi giặt sạch đêm qua vẫn đang nằm trên tay cô ta, giờ đây trông thật mỉa mai.
— Cô nói không sai, — tôi mỉm cười nhẹ nhàng với Ngọc Mai. — Làm người một nhà thì phải biết vị trí của mình. Nhưng cô và gia đình cô đã nhầm lẫn nghiêm trọng giữa việc “khiêm tốn” và việc “dễ bị bắt nạt”. Tôi đồng ý dời về đây ở thử vài ngày trước khi bàn chuyện đám cưới là để xem cách gia đình anh đối xử với người khác khi cho rằng mình ở thế cửa trên. Đống quần áo đêm qua cô ném vào mặt tôi không làm tôi bẩn đi, nhưng nó đã lột sạch lớp vỏ ngụy trang đạo mạo của cái gia đình này.
— Yến… Yến à, em nghe anh giải thích đã! — Tuấn Kiệt lao đến định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi nhẹ nhàng lùi lại một bước, né tránh hoàn toàn. Ánh mắt anh ta tràn ngập sự hoảng loạn. Anh ta thừa biết, nếu khoản đầu tư bị rút lui lúc này, công ty anh ta sẽ lập tức phá sản trong vòng một tuần, những khoản nợ đối tác sẽ bủa vằn lấy anh ta.
— Anh không cần giải thích, — tôi thản nhiên ngắt lời. — Đêm qua, khi em gái anh ném đồ vào mặt tôi, anh đã làm gì? Anh cúi đầu nhìn điện thoại, coi như không thấy. Khi mẹ anh nói những lời miệt thị, quy chụp tôi là kẻ ăn nhờ ở đậu, anh đã làm gì? Anh giữ im lặng để tận hưởng cảm giác làm “kèo trên”. Sự im lặng của anh đêm qua chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho tương lai của chúng ta.
Bà Khánh lúc này hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo, thong thả ban nãy. Bà vội vàng bước vòng qua bàn ăn, gương mặt biến đổi nhanh chóng từ coi thường sang năn nỉ, giọng run run:
— Yến ơi… Bác… bác thật sự không biết. Con nhỏ Ngọc Mai nó còn trẻ người dại dột, tính nết nó từ nhỏ đã nuông chiều nên mới hỗn láo như thế. Bác cũng chỉ nghĩ là lời nói đùa giữa người nhà với nhau thôi… Con đừng chấp nhặt chúng nó. Về đây rồi thì chúng ta là người một nhà, có gì từ từ bảo nhau…
— Người một nhà? — Tôi bật cười thành tiếng, một tiếng cười chua chát. — Đêm qua khi tôi hỏi bác có phải muốn tôi giặt đồ cho cả nhà không, bác đã nói gì? Bác nói tôi phân biệt, so đo. Lúc tôi chịu đựng ngồi giặt từng món đồ đến nửa đêm, không một ai hỏi tôi đã ăn tối chưa, cũng chẳng ai thèm bật cho tôi một ngọn đèn ngoài hành lang. Lúc đó các người có coi tôi là người một nhà không? Hay chỉ coi tôi là một đứa con gái nhẹ dại, tự tìm đến cửa nên phải chấp nhận làm ô sin không công để được bước chân vào nhà các người?
Ngọc Mai lùi lại một bước, chiếc áo trên tay rơi tợp xuống sàn nhà lần nữa, đúng vào vị trí mà cô ta đã ném đống đồ xuống trước mặt tôi đêm qua. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa không tin nổi:
— Chị… chị cố tình làm vậy đúng không? Chị cố tình đóng vai người hiền lành để bẫy nhà tôi?
— Tôi không bẫy ai cả, — tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. — Tôi chỉ trao cho các người một cơ hội để thể hiện bản chất. Và các người đã thể hiện nó một cách xuất sắc. Cô cậy mình là tiểu thư trong nhà, thích đè đầu cưỡi cổ người khác? Vậy thì từ hôm nay, hãy tự tay giặt lấy quần áo của mình, và chuẩn bị tinh thần cùng anh trai cô dọn dẹp đống nợ nần sắp tới đi.
Vừa lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Ba tiếng “cốc, cốc, cốc” khô khốc phá tan không khí ngột ngạt trong phòng khách.
Tôi bước ra mở cửa. Bên ngoài là trợ lý của bố tôi cùng hai người đàn ông mặc âu phục lịch sự, tay cầm theo tập hồ sơ dày.
— Cô chủ, — vị trợ lý cúi đầu chào tôi, sau đó quay sang nhìn ba người nhà họ Lê với ánh mắt lạnh hình viên đạn. — Chúng tôi đã mang theo biên bản thu hồi tài sản và thông báo chấm dứt hợp tác kinh doanh. Theo hợp đồng cho mượn nhà, gia đình ông Lê Tuấn Kiệt có 24 giờ để dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi căn hộ này.
— Cái gì? 24 giờ? — Bà Khánh kêu lên một tiếng thất thanh, tay ôm lấy ngực, mặt cắt không còn một giọt máu. — Đây là nhà của con trai tôi thuê mà! Chúng tôi đã dọn hết đồ ở quê lên đây rồi, giờ biết đi đâu?
— Căn nhà này thuộc quyền sở hữu của tập đoàn, — người trợ lý thản nhiên đáp. — Mọi chi phí thuê nhà trước đây đều do quỹ hỗ trợ dự án của tập đoàn chi trả. Hiện tại dự án đã dừng, quyền sử dụng nhà đương nhiên bị thu hồi. Nếu sau 24 giờ gia đình không di dời, chúng tôi sẽ cưỡng chế theo đúng quy định pháp luật.
Tuấn Kiệt quỳ sụp xuống ngay trước mặt tôi, gương mặt xám xịt, không còn chút tự trọng nào của một vị giám đốc trẻ tuổi mà anh ta vẫn thường tự hào:
— Yến… Anh xin lỗi! Là anh sai rồi, anh ngu ngốc không biết nhìn người, anh không biết bảo vệ em! Cho anh một cơ hội đi em, anh thề từ nay về sau sẽ không để ai làm em tổn thương nữa… Anh sẽ bảo Ngọc Mai xin lỗi em, mẹ anh cũng sẽ xin lỗi em mà!
Bà Khánh cũng vội vàng kéo tay con gái:
— Đúng đấy Yến ơi, mau xin lỗi chị đi con! Mau lên!
Ngọc Mai lúng túng, mống mắt rấn rấn nước mắt vì sợ hãi, lý nhí trong miệng:
— Em… em xin lỗi chị… Chị nói với bác rút lại quyết định đi chị…
Tôi nhìn ba người họ – những con người mới tối qua còn đứng ở vị trí cao ngạo, coi thường và muốn dẫm đạp lên sự nhẫn nại của tôi. Sự hối hận của họ lúc này không phải vì họ nhận ra họ đã sai, mà vì họ nhận ra cái giá phải trả cho sự độc ác của mình quá đắt.
Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc vali về phía mình, mỉm cười lần cuối trước khi bước ra khỏi cửa:
— Sự tôn trọng là do mình tự tích lũy, còn sự coi thường là do chính các người tự chuốc lấy. Tôi đã giặt sạch đống quần áo bẩn đêm qua cho các người, nhưng bản chất bẩn thỉu và tham lam của gia đình này thì chẳng có loại xà phòng nào giặt sạch nổi đâu.
Tôi bước ra hành lang, tiếng gót giày cao gót vang lên trong vắt, dứt khoát. Phía sau lưng tôi, tiếng khóc lóc van xin của bà Khánh, tiếng cãi vã gào thốt của Ngọc Mai và tiếng đập phá vô vọng của Tuấn Kiệt vang lên náo loạn cả một góc tầng.
Bên ngoài, mưa đã tạnh từ lâu. Ánh nắng sớm mai rực rỡ xuyên qua lớp mây mù, chiếu sáng con đường phía trước. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản trọn vẹn. Có những mối quan hệ, kết thúc sớm chính là sự cứu rỗi lớn nhất dành cho bản thân.