CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Biết dâu lén biếu tiền nhà ngoại, tôi dúi thêm 10 triệu bảo: báo hiếu bố mẹ đẻ là phải đương hoàng, thiếu cứ nói mẹ đưa thêm…Thế nhưng khi biết tôi đưa cho con dâu 10 triệu, con trai tôi lại nói “mẹ đừng chiều quá vợ con sinh hư”…nó lèm bèm đủ thứ…tôi tức quá mới nói đúng 5 câu khiến nó đứng hình im lặng lần sau không dám nói nữa…
Ba năm liền sinh hai đứa con, Mai Anh đành gác lại công việc mà cô đang có nhiều cơ hội thăng tiến để ở nhà chăm sóc gia đình. Từ ngày ấy, mọi khoản chi tiêu trong nhà gần như đều do chồng cô là Quang gánh vác.
Những người hàng xóm hay họ hàng mỗi lần sang chơi thường nhìn Mai Anh rồi xuýt xoa:
— Con bé này đúng là có số hưởng! Ở nhà chẳng phải làm gì, chỉ chăm con, còn tiền bạc thì chồng lo hết.
Mỗi lần nghe những lời đó, tôi lại thấy khó chịu thay cho con dâu.
Người ngoài chỉ nhìn thấy nó ở nhà, chứ đâu biết rằng một người phụ nữ từng tự kiếm tiền, từng có công việc và thu nhập ổn định, bỗng nhiên phải chìa tay xin chồng từng khoản nhỏ thì trong lòng khó chịu đến mức nào.
Mai Anh đâu phải người lười biếng. Nó chỉ vì hai đứa con còn quá nhỏ, vì muốn gia đình được yên ổn nên mới chấp nhận lùi lại phía sau.
Một buổi chiều, tôi tình cờ đi ngang qua phòng vợ chồng nó. Cửa phòng không đóng kín nên tôi vô tình nhìn thấy Mai Anh đang ngồi trên giường, cẩn thận đếm mấy tờ tiền nhàu nhĩ.
Nó vừa đếm vừa nhìn ra cửa, vẻ mặt thấp thỏm như sợ ai bắt gặp.
Tôi đứng ngoài nhìn một lúc mới hiểu. Hóa ra nó đang gom tiền để gửi về quê cho bố mẹ ruột.
Bố mẹ nó ở quê chẳng khá giả gì. Con gái lấy chồng rồi nhưng vẫn muốn có chút tiền biếu ông bà, chỉ tiếc rằng bản thân không có thu nhập nên mỗi lần gửi tiền đều phải dè dặt.
Tôi chờ đến khi Quang đi ra ngoài rồi mới bước vào.
Mai Anh giật mình, vội vàng giấu tiền vào trong ngăn kéo.
Tôi giả vờ không thấy, chỉ lấy từ túi ra một phong bì đã chuẩn bị sẵn, đặt vào tay con bé.
Nó mở ra, sững người khi thấy bên trong là 10 triệu đồng.
— Mẹ… sao mẹ đưa con nhiều thế?
Tôi nhìn nó rồi nói:
— Cầm lấy gửi về cho bố mẹ con. Người ta có công sinh thành, nuôi con khôn lớn, báo hiếu thì cứ đàng hoàng mà làm. Sau này nếu thiếu thì nói với mẹ, đừng vì ngại mà phải lén lút đếm từng đồng nữa.
Mai Anh cầm phong bì, mắt đỏ hoe.
— Con cảm ơn mẹ. Có lẽ kiếp trước con phải tu nhiều lắm mới gặp được mẹ chồng như mẹ.
Tôi xoa nhẹ vai con bé.
Tôi chưa bao giờ nghĩ làm mẹ chồng là phải khiến con dâu mang ơn mình. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, phụ nữ lấy chồng rồi vẫn là con gái của bố mẹ mình. Chăm lo cho cha mẹ ruột không phải chuyện đáng xấu hổ.
Tôi cứ tưởng chuyện chỉ dừng lại ở đó.
Nhưng tối hôm ấy, Quang biết chuyện.
Nó vừa nghe tôi cho vợ 10 triệu đã nhăn mặt:
— Mẹ làm thế là chiều cô ấy quá rồi. Vợ con ở nhà không đi làm, mọi khoản trong nhà đều do con kiếm. Mẹ cứ cho tiền như vậy thì cô ấy quen tay, sau này tiêu gì cũng không biết tiết kiệm!
Tôi im lặng.
Quang càng nói càng hăng:
— Mẹ phải để vợ con hiểu kiếm tiền khó thế nào. Chứ cứ thiếu là mẹ đưa, lâu dần cô ấy sẽ sinh hư. Con làm việc cả ngày cũng chỉ mong gia đình tiết kiệm được chút nào hay chút ấy.
Nó lèm bèm mãi, từng câu đều như thể Mai Anh chỉ biết tiêu tiền mà chẳng làm được gì.
Tôi nghe đến đó thì không nhịn nổi nữa.
Tôi đặt mạnh chén trà xuống bàn, nhìn thẳng vào con trai và nói đúng 5 câu:
— Một, vợ con không đi làm không có nghĩa là cô ấy không làm gì, bởi nếu cô ấy bỏ mặc hai đứa con thì con có thể vừa đi làm vừa chăm con được không?
— Hai, 10 triệu mẹ cho là tiền của mẹ, mẹ cho ai là quyền của mẹ, không đến lượt con tính toán từng đồng.
— Ba, con đừng quên người phụ nữ đang ở nhà nuôi con chính là người đã hy sinh sự nghiệp của mình để con yên tâm đi làm.
— Bốn, con có thể không cho vợ tiền về biếu bố mẹ đẻ, nhưng con không có quyền ngăn cô ấy làm tròn chữ hiếu với người đã sinh ra mình.
— Năm, đàn ông bản lĩnh không phải là người giữ chặt tiền trong tay, mà là người khiến vợ mình không bao giờ phải cúi đầu xin tiền để báo hiếu bố mẹ.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Quang đang định nói tiếp thì bỗng khựng lại.
Nó nhìn tôi rất lâu, rồi quay sang nhìn vợ.
Mai Anh lúc ấy đã khóc. Nhưng lần này, tôi thấy trong ánh mắt con bé không còn là sự tủi thân mà là một chút nhẹ nhõm.
Quang không nói thêm câu nào.
Nó đứng dậy đi vào phòng.
Tôi tưởng mọi chuyện thế là xong, nhưng sáng hôm sau, khi tôi đang chuẩn bị bữa sáng, Quang bất ngờ đặt một phong bì lên bàn trước mặt vợ.
— Em gửi về cho bố mẹ đi. Anh thêm vào 5 triệu.
Mai Anh ngẩn người.
— Anh… không giận nữa à?
Quang gãi đầu, giọng nhỏ đi:
— Hôm qua mẹ nói đúng. Anh cứ nghĩ mình là người kiếm tiền nên có quyền quyết định mọi thứ. Nhưng anh quên mất em cũng đang góp sức cho gia đình theo cách khác.
Tôi đứng trong bếp nghe mà lòng nhẹ hẳn.
Sau đó, Quang bắt đầu thay đổi từng chút một. Nó không còn khó chịu mỗi khi vợ muốn mua quà gửi về quê. Đến dịp lễ Tết, chính nó còn chủ động hỏi:
— Năm nay bố mẹ em cần gì không? Mình gửi về thêm nhé.
Mai Anh cũng dần lấy lại sự tự tin. Khi hai đứa trẻ lớn hơn, cô bắt đầu tìm một công việc phù hợp để có thể vừa chăm con vừa phát triển lại sự nghiệp.
Ngày con dâu nhận được tháng lương đầu tiên sau nhiều năm nghỉ việc, nó mua cho tôi một chiếc khăn len rất giản dị.
Nó cười:
— Mẹ, con mua bằng tiền con tự kiếm đấy.
Tôi nhận lấy, vừa cười vừa mắng:
— Tiền con kiếm thì để dành mà lo cho bản thân. Mua cho mẹ làm gì!
Mai Anh lắc đầu:
— Mẹ từng nói với con, phụ nữ có thể dựa vào chồng, nhưng nhất định phải biết tự đứng trên đôi chân của mình. Con nhớ câu đó mãi.
Tôi nhìn con bé mà thấy vui.
Làm mẹ chồng, tôi chẳng cần con dâu phải phục vụ hay gọi mình bằng những lời ngọt ngào.
Tôi chỉ mong nó sống tử tế, được chồng tôn trọng và vẫn giữ được tình yêu với bố mẹ ruột.
Bởi suy cho cùng, lấy chồng không có nghĩa là cắt đứt với gia đình đã sinh ra mình.
Và một người chồng tốt cũng không phải người giữ hết tiền trong tay, mà là người hiểu rằng phía sau căn bếp, phía sau những đứa trẻ, luôn có một người phụ nữ đang âm thầm hy sinh rất nhiều.
Còn tôi, sau chuyện ấy càng hiểu một điều:
Mẹ chồng thương con dâu không phải là bênh vực mù quáng. Đôi khi, chỉ cần nói một câu đúng lúc, người con trai của mình mới hiểu thế nào là trách nhiệm của một người chồng.