CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau 28 năm mất tích không một tin tức gì, ả nhà lập bàn thờ cú-ng gi;/ỗ hàng năm, vậy mà vào một ngày cô con gái út bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà. Những tưởng cả nhà sẽ vui sướng trong cảnh đoàn tụ vậy mà cô con út mở miệng câu đầu tiên đã khiến cha mẹ điế-ng người…
Chiều thu năm 1997, Lam – cô con gái út 17 tuổi của ông Bính và bà Nhu – dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng đến trường rồi bặt vô âm tín. Cả gia đình náo loạn, ông Bính rong ruổi khắp các bến xe, bà Nhu dán ảnh con khắp các ngõ ngách, gửi thông tin khắp nơi nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ. Thời gian trôi qua trong tuyệt vọng, hai ông bà đành lập một tấm ảnh thờ xót xa, lấy ngày cô đi làm ngày cúng giỗ, bữa cơm nào cũng chan đầy nước mắt.
Gần ba thập kỷ đằng đẵng, ông Bính nay tóc đã bạc phơ, bà Nhu lưng đã còng gập, người chị cả tên Hoa cũng đã lên chức bà ngoại. Trong tâm trí mọi người, Lam đã không còn trên đời. Thế nhưng vào một buổi chiều mưa tầm tã, một chiếc xe con đen dừng trước khoảng sân gạch. Bước xuống xe là người phụ nữ trung niên với ánh mắt lạnh sắc nhưng đường nét khuôn mặt không thể lẫn vào đâu được. Lam đã trở về.
Bà Nhu run rẩy vỡ òa, ông Bính ngỡ như giấc mơ sau bao năm cõi âm dương cách biệt. Xóm giềng xôn xao kéo đến chia vui. Nhưng ngay lúc không khí đang ngập tràn giọt nước mắt hạnh phúc, Lam thản nhiên đặt lên bàn một chiếc vali lớn rồi mở tung ra. Bên trong chất đầy những cọc tiền mệnh giá lớn và hàng loạt giấy tờ bất động sản. Cô nhìn thẳng vào mắt cha mẹ, giọng lạnh như băng:
– “Con trở về không phải để thăm nhà. Con về để đòi lại toàn bộ những gì thuộc về mình – những thứ mà bố mẹ đã thắp hương cúng bái cho một người suốt 27 năm qua.”
Lời nói làm bà Nhu ngã khuỵu, ông Bính bàng hoàng không thốt nên lời. Lam tiếp tục trút từng xấp tiền xuống mặt bàn gỗ cổ, ánh mắt rực lên sự uất hận:
– “Bao năm qua, bố mẹ nghĩ con đi đâu? Không, chính bố mẹ đã đẩy con đi từ ngày đó!”….
Căn nhà cấp bốn chìm vào sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng mưa đập liên hồi lên mái tôn. Chị Hoa đứng ở góc nhà, run rẩy tiến lại gần: “Lam… em nói cái gì vậy? Bố mẹ đã khóc hết nước mắt vì em, sao em lại về đây nói những lời cay nghiệt như thế?”.
Lam nở một nụ cười chua chát, ánh mắt xoáy sâu vào ông Bính: “Khóc ư? Nước mắt cá sấu thôi! Chị Hoa, chị có nhớ cái đêm trước ngày em mất tích không? Đêm đó, chính mắt em đã nghe thấy bố và mẹ ngồi trong buồng tối tính toán chuyện gán em cho nhà ông Tín dưới huyện để gánh khoản nợ cờ bạc khổng lồ của anh trai. Bố mẹ lên kế hoạch sang tuần sẽ ép em nghỉ học, bắt em làm vợ hờ cho người ta. Bố mẹ nghĩ em còn nhỏ nên không biết gì, nhưng em đã nghe trọn vẹn từng lời!”.
Bà Nhu nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu, hai tay ôm lấy ngực úp úp mở mở như muốn giải thích nhưng không thành tiếng. Ông Bính thì chết lặng, đôi bàn tay gầy guộc run lên bần bật. Cả hàng xóm xung quanh bắt đầu thì thầm, những ánh mắt thương cảm ban nãy giờ đây chuyển thành sự ngỡ ngàng và hoài nghi.
Lam tiếp tục bước lại gần bàn thờ, nơi bức ảnh thời thiếu nữ của cô vẫn nghi ngút khói hương. Cô cay đắng nói: “Sáng hôm sau, em vờ đi học rồi trốn lên chuyến xe khách ngược về phía Bắc. Em thà đi làm thuê làm mướn, chui rúc ở những nơi tối tăm nhất của xã hội còn hơn là bị chính gia đình mình bán đi. Em đã thề với lòng mình, bằng mọi giá phải giàu có, phải đứng trên đỉnh cao để một ngày quay về đây vạch trần sự giả tạo này. 27 năm qua, bố mẹ lập bàn thờ cúng giỗ em, chẳng qua là vì áy náy, vì muốn xoa dịu tội lỗi của chính mình chứ không phải vì yêu thương em!”.
Cô mở từng cuốn sổ đỏ, đập mạnh xuống bàn: “Số tiền này, những mảnh đất này là do chính tay em làm ra bằng máu và nước mắt. Em về đây không phải để nhận lại cha mẹ, mà em muốn mua lại toàn bộ mảnh đất này của căn nhà cổ. Em đã mua lại toàn bộ khoản nợ cũ của gia đình từ tay người khác. Từ hôm nay, căn nhà này thuộc sở hữu của em. Bố mẹ và vợ chồng chị Hoa có ba ngày để chuyển đi nơi khác!”.
Lúc này, ông Bính mới từ từ ngước mắt lên, giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gò má nhăn nheo. Giọng ông thều thào, đứt quãng: “Lam ơi… con hiểu lầm rồi… Đêm đó… đêm đó bố mẹ không hề có ý định bán con…”.
“Đừng diễn nữa!” – Lam ngắt lời, giọng đanh thép.
Ông Bính lắc đầu, nghẹn ngào tiếp lời: “Đêm đó, ông Tín sang dọa sẽ bắt con đi để trừ nợ cho anh con. Bố mẹ đã van xin ông ta và giả vờ đồng ý để ông ta không hại con ngay đêm đó. Sáng hôm sau, bố đã gom hết tiền tiết kiệm, định đưa con lên thành phố trốn nhà người quen… Nhưng chưa kịp nói với con thì con đã biến mất. 27 năm qua, ngày nào bố mẹ cũng sống trong dằn dót, tự trách mình vì đã không bảo vệ được con, khiến con phải nghe thấy những lời độc ác đó rồi bỏ đi… Mảnh đất này, bố mẹ cũng đã đứng tên con từ mười năm trước, hy vọng nếu còn sống con quay về sẽ có chốn nương thân…”.
Bà Nhu từ dưới đất bò lại, ôm lấy chân Lam, gào khóc trong cay đắng: “Con ơi, mẹ sai rồi… Mẹ sai vì đã để con phải chịu tủi nhục một mình… Nhưng mẹ chưa bao giờ ngừng thương con…”.
Lam đứng khựng lại. Chiếc vali tiền vẫn mở tung trên bàn, nhưng sự kiêu hãnh và lòng hận thù gầy công dựng xây suốt 27 năm qua trong cô bỗng nhiên sụp đổ hoàn toàn. Cô nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của người mẹ đang ôm lấy chân mình, nhìn mái tóc bạc trắng của người cha đang gục đầu xuống bàn. Cơn mưa bên ngoài vẫn trút xuống xối xả, gột rửa đi những hiểu lầm cay đắng, nhưng vết thương lòng ch chằng năm tháng thì mãi mãi để lại một khoảng trống không thể nào lấp đầy. Lam lặng lẽ buông tay khỏi chiếc vali, xoay người bước ra cơn mưa, để lại đằng sau tiếng khóc xé lòng của cha mẹ nghẹn ngào trong tiếng sấm vang trời.