
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ b::ệnh người chồng không những không chăm sóc cho vợ, mà bỏ vợ đi tìm tình yêu mới. Nhưng đến ngày t;/ang lễ của vợ, nhân tì-nh cũng bỏ trố;/n biệt tích sau khi nghe nội dung di chúc này…
Thảo trải qua hơn bốn năm đớn đau chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác. Những đợt truyền hóa chất liên tục khiến cơ thể chị kiệt quệ, mái tóc mây ngày nào giờ rơi rụng từng mảng. Giữa lúc chị cần một điểm tựa nhất, Minh – người chồng từng thề nguyện yêu thương chị trọn đời – lại chọn cách quay lưng. Anh bắt đầu những chuyến đi đêm biệt tóm, tỏ ra lạnh nhạt, rồi công khai sánh bước bên Ngọc, cô nhân tình trẻ trung, sắc sảo.
Minh ung dung làm thủ tục ly thân, tự thưởng cho mình cảm giác giải thoát. Anh ta hoan hỉ nghĩ rằng bản thân đã rũ bỏ được một “gánh nặng” ốm đau để bắt đầu cuộc sống thiên đường bên người đẹp. Anh đâu biết rằng, trong căn phòng bệnh cô đơn, Thảo vẫn nhẹ nhàng mỉm cười, đôi bàn tay gầy gộc lặng lẽ siết chặt tập hồ sơ pháp lý đã được chuẩn bị chỉn chu từ lâu.
Ngày Thảo qua đời, không khí tang lễ bao trùm sự đau thương. Minh cùng Ngọc xuất hiện với trang phục chỉnh tề, cố diễn tròn vai tiếc thương trước mặt họ hàng, nhưng trong lòng cả hai đang âm thầm tính toán đến khối tài sản cùng căn nhà mặt phố đứng tên chị. Đúng lúc đó, vị luật sư đại diện của Thảo bước vào, mang theo chiếc phong bì niêm phong.
Tất cả mọi người trật tự lắng nghe ông đọc từng lời trong văn bản di chúc. Sắc mặt Minh chuyển từ tự tin sang tái nhợt, đôi chân không vững khi nghe toàn bộ số tiền tiết kiệm và bất động sản đã được chuyển hướng sang một quỹ từ thiện hỗ trợ bệnh nhân hiểm nghèo. Nhưng sự bất ngờ không dừng lại ở đó. Vị luật sư thong thả rút ra một xấp tài liệu khác, hướng mắt về phía cặp đôi và cất giọng:
– “Bản di chúc này còn đính kèm một hồ sơ đặc biệt mà thân chủ tôi đã yêu cầu công khai ngay tại đây…”
Nghe đến đó, Ngọc giật mình biến sắc, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Nhân lúc mọi người đang bàng hoàng, cô ta lén lút lùi lại rồi biến mất dạng. Còn Minh thì đẫn thờ, không hiểu điều gì sắp ập đến…..
Vị luật sư nhẹ nhàng đeo kính, mở tệp tài liệu thứ hai – tập hồ sơ ghi rõ nguồn gốc tài chính và các khoản nợ. Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng giật mình xào xạc của những trang giấy.
– “Thưa ông Minh,” luật sư ôn tồn cất tiếng, “thân chủ tôi biết rõ trong suốt hai năm qua, ông đã lén lút rút một khoản tiền lớn từ công ty chung của hai vợ chồng để mua một căn hộ cao cấp và một chiếc xe sang đứng tên cô Ngọc. Bằng chứng thu thập từ sao kê ngân hàng và nhật ký giao dịch đều nằm trọn trong hồ sơ này. Theo điều khoản bổ sung, chị Thảo đã ủy quyền cho công ty luật tiến hành thủ tục pháp lý để đòi lại toàn bộ tài sản bất hợp pháp đó, nhằm thu hồi nợ cho công ty.”
Minh nghe như có tiếng sét đánh ngang tai. Căn hộ và chiếc xe đó là toàn bộ vốn liếng anh ta mang ra để chiều chuộng Ngọc, giúp cô ta có được cuộc sống thượng lưu. Hóa ra, Thảo không hề hay biết như anh ta tưởng; chị chỉ âm thầm ghi nhận tất cả, kiên nhẫn chờ đợi thời điểm thích hợp nhất để đưa mọi thứ trở về đúng vị trí của nó.
Sự hoảng loạn vội vã đưa Minh ra khỏi hội trường tang lễ để tìm Ngọc, nhưng điện thoại của cô ta đã hoàn toàn thuê bao. Anh lao vội về căn hộ cao cấp nơi cả hai từng sống chung, chỉ thấy căn phòng trống trơn. Ngọc đã thu dọn toàn bộ đồ đạc đắt tiền, nữ trang và tiền mặt rồi rời đi không một dấu vết ngay khi nghe nhắc đến hai từ “pháp lý”. Bản chất của mối tình mà Minh cho là “hạnh phúc mới” thực chất chỉ là sự lợi dụng tài chính. Khi nguồn lợi không còn và rắc rối xuất hiện, cô ta phủi tay ra đi không một chút vấn vương.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày đen tối nhất đời Minh. Không còn sự hỗ trợ của Thảo, công ty riêng của anh mau chóng rơi vào khủng hoảng do quản lý yếu kém. Các khoản nợ cũ bắt đầu bủa văng, trong khi phía luật sư của Thảo liên tục gửi đơn yêu cầu thi hành án đối với căn hộ và chiếc xe mà Ngọc đã đứng tên. Minh phải bán sạch những tài sản còn lại để bù đắp vào các khoản thiếu hụt, cuối cùng trở thành kẻ trắng tay, gánh trên vai khoản nợ khổng lồ.
Trở về căn nhà cũ trống trải, Minh gục ngã bên góc phòng. Anh nhìn lên bức ảnh thờ của Thảo – người phụ nữ từng dành trọn thanh xuân để cùng anh gây dựng cơ nghiệp, chăm sóc anh từng chút một, nhưng lại nhận về sự ghẻ lạnh và phản bội vào những ngày cuối đời. Sự hả hê ngày nào giờ biến thành nỗi hối hận muộn màng và sự dằn dặt khôn nguôi.
Anh nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất chỉ để đuổi theo một ảo mộng phù du. Giờ đây, không tài sản, không người thân bên cạnh, Minh phải sống những ngày còn lại trong sự cô đơn và cái giá đắt cho sự cạn tình cạn nghĩa của chính mình.