CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Biết con dâu lén gửi tiền về quê cho bố mẹ đẻ, tôi dúi thêm 10 triệu rồi nói: “Báo hiếu cha mẹ thì phải đàng hoàng. Thiếu bao nhiêu cứ nói mẹ!” Nhưng con trai biết chuyện lại cau có: “Mẹ đừng nuông chiều vợ con quá, rồi cô ấy sinh hư!” Nó cứ càm ràm mãi khiến tôi tức nghẹn. Đến khi tôi nói đúng 5 câu, nó bỗng im bặt, từ đó về sau chẳng bao giờ dám phàn nàn chuyện này nữa…
Ba năm sau ngày cưới, con dâu tôi là Mai Anh đã lần lượt sinh cho gia đình hai đứa trẻ. Trước khi lấy chồng, con bé từng làm quản lý cho một cửa hàng thời trang ở trung tâm thành phố, công việc đang khá thuận lợi, thu nhập cũng chẳng hề thấp. Vậy mà sau khi có con, vì hai đứa nhỏ liên tiếp đau ốm, lại không có người trông nom, Mai Anh đành tạm gác công việc để ở nhà chăm con.
Mọi chi phí trong gia đình từ tiền sữa, tiền học, tiền điện nước cho đến những khoản sinh hoạt lớn nhỏ đều do con trai tôi là Minh Khang gánh vác.
Nhiều người trong họ hàng hay hàng xóm đến chơi, thấy con dâu tôi ngày ngày ở nhà thì thường buông vài câu tưởng như vô tư:
— “Mai Anh đúng là số hưởng, chẳng phải đi làm, ở nhà chăm con thôi mà chồng lo hết.”
Có người còn cười nói:
— “Phụ nữ sướng nhất là lấy được chồng kiếm ra tiền, khỏi phải vất vả ngoài xã hội.”
Mỗi lần nghe những câu ấy, tôi lại thấy khó chịu vô cùng.
Người ngoài chỉ nhìn thấy con bé ở nhà, ăn mặc giản dị, quanh quẩn với hai đứa trẻ rồi nghĩ rằng nó đang sống sung sướng. Nhưng họ đâu biết có những đêm con bé thức trắng vì con sốt, những bữa cơm còn chưa kịp ăn đã phải chạy đi dỗ con. Họ cũng đâu hiểu cảm giác của một người phụ nữ từng có công việc, từng tự kiếm ra tiền, từng có thể tự mua thứ mình thích, giờ muốn mua một món đồ cho bố mẹ ruột cũng phải cân nhắc xem có nên mở lời với chồng hay không.
Mai Anh không phải người lười biếng.
Nó chỉ đang hy sinh một quãng thời gian trong đời mình cho gia đình.
Mà sự hy sinh ấy, đôi khi lại là thứ người ta dễ dàng coi là “không làm gì cả” nhất.
Một buổi chiều cuối tháng, tôi tình cờ đi ngang qua phòng của vợ chồng Minh Khang. Cửa không đóng hẳn. Qua khe cửa, tôi thấy Mai Anh đang ngồi bên mép giường, trước mặt là một chiếc phong bì cũ và vài tờ tiền được xếp ngay ngắn.
Con bé đếm đi đếm lại mấy lần.
Sau đó, nó mở điện thoại, nhìn vào màn hình thật lâu rồi lại thở dài.
Tôi nghe loáng thoáng con bé gọi điện về cho bố mẹ ở quê. Hóa ra mấy hôm nữa là ngày giỗ của ông ngoại Mai Anh. Bố mẹ nó muốn sửa lại mái nhà đã dột từ lâu, nhưng tiền bạc trong nhà chẳng dư dả gì.
Mai Anh muốn gửi về một khoản để phụ giúp bố mẹ.
Nhưng số tiền trong tay nó quá ít.
Tôi đứng ngoài cửa nhìn dáng con dâu cúi đầu, vừa đếm tiền vừa lo lắng. Nó cứ thỉnh thoảng lại quay ra phía cửa như sợ chồng bất ngờ bước vào nhìn thấy.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhói lòng.
Con dâu tôi gửi tiền về cho bố mẹ đẻ mà phải lén lút như thể đang làm điều gì sai trái.
Đợi đến khi Minh Khang ra ngoài nghe điện thoại, tôi mới bước vào phòng.
Mai Anh giật mình vội cất tiền đi.
Tôi không hỏi han dài dòng, chỉ lấy từ túi ra một xấp tiền rồi đặt vào tay nó.
— “Cầm lấy.”
Mai Anh ngơ ngác nhìn tôi:
— “Mẹ… cái này là…”
— “Mười triệu. Gửi về cho ông bà thông gia sửa mái nhà. Bố mẹ mình sinh ra mình, nuôi mình lớn lên, lúc họ khó khăn thì con cái giúp đỡ là chuyện bình thường.”
Con bé vội lắc đầu:
— “Nhưng con không thể nhận nhiều như vậy được. Khang biết sẽ…”
Tôi lập tức ngắt lời:
— “Báo hiếu cha mẹ thì phải đàng hoàng. Con có làm gì sai đâu mà phải giấu giếm? Sau này nếu thiếu thì cứ nói thẳng với mẹ. Mẹ có bao nhiêu, mẹ giúp bấy nhiêu. Đừng bao giờ để bố mẹ mình cần tiền mà con phải ngồi đếm từng tờ tiền lẻ rồi lo sợ người khác trách móc.”
Mai Anh cầm xấp tiền, đôi mắt đỏ hoe.
Nó nghẹn ngào:
— “Con cảm ơn mẹ…”
Tôi chỉ vỗ nhẹ lên vai con bé:
— “Đừng cảm ơn. Mẹ không cho con tiền để con mang ơn mẹ. Mẹ chỉ nghĩ rằng, nếu con gái của mẹ gặp cảnh này, mẹ cũng mong con bé có một người mẹ chồng đối xử với nó như vậy.”
Mai Anh bật khóc.
Tôi quay mặt đi, giả vờ sắp xếp lại mấy chiếc áo trên giường để con bé không nhìn thấy mắt mình cũng cay.
Tôi cứ nghĩ chuyện chỉ dừng ở đó.
Nhưng tối hôm ấy, Minh Khang vô tình biết được tôi đã đưa tiền cho vợ.
Vừa nghe xong, mặt nó lập tức sa sầm.
— “Mẹ đưa cho Mai Anh 10 triệu thật à?”
Tôi bình thản đáp:
— “Ừ.”
— “Mẹ lấy tiền đâu mà đưa? Với lại, cô ấy ở nhà cả ngày, không làm ra tiền. Tiền trong nhà con vất vả kiếm được, mẹ cứ đưa cho cô ấy như vậy thì khác gì chiều quá hóa hư?”
Tôi ngẩng đầu nhìn con trai.
Nó vẫn chưa dừng lại.
— “Vợ con muốn gửi tiền về cho bố mẹ đẻ thì cũng phải tính toán. Nhà mình đâu phải giàu có gì. Mẹ cứ thương con dâu quá rồi sau này cô ấy muốn gì cũng đòi, lúc đó ai chịu trách nhiệm?”
Nó nói hết câu này đến câu khác.
Càng nghe, tôi càng thấy lạnh lòng.
Tôi nhìn đứa con trai mình nuôi lớn bao nhiêu năm. Ngày bé, nó chỉ cần bị bạn bè bắt nạt là chạy về khóc với mẹ. Mỗi lần ốm đau, tôi thức trắng đêm chăm sóc. Nó trưởng thành, cưới vợ, có con, tôi chỉ mong nó trở thành một người đàn ông tử tế.
Vậy mà bây giờ, nó lại có thể tính toán từng đồng với người phụ nữ đã bỏ công việc, bỏ những cơ hội riêng, ở nhà chăm sóc hai đứa con của nó.
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Minh Khang và nói đúng năm câu:
— “Thứ nhất, vợ con không ở nhà chơi, cô ấy đang nuôi hai đứa con của con.”
— “Thứ hai, tiền con kiếm được là để lo cho gia đình, chứ không phải để con dùng nó làm lý do coi thường người đang hy sinh cho gia đình.”
— “Thứ ba, mẹ cho con dâu tiền báo hiếu bố mẹ nó, đó là việc làm đúng, không phải nuông chiều.”
— “Thứ tư, nếu sau này bố mẹ con già yếu cần tiền, con có muốn vợ con nói rằng: ‘Tiền của chồng, mẹ không được tự ý dùng’ không?”
Nói đến đó, tôi dừng lại vài giây rồi nhìn thẳng vào con trai:
— “Và thứ năm, nếu con sợ vợ mình sinh hư chỉ vì được mẹ chồng cho 10 triệu để phụng dưỡng bố mẹ đẻ, thì mẹ chỉ sợ một ngày nào đó con sẽ trở thành người chồng khiến vợ mình phải hối hận vì đã hy sinh cả tuổi trẻ cho con.”
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Minh Khang đang định nói gì đó thì bỗng khựng lại.
Nó đứng yên, miệng mấp máy nhưng không thốt ra được câu nào.
Mai Anh từ trong bếp đi ra, có lẽ đã nghe thấy tất cả. Con bé đứng ở cửa, mắt đỏ hoe.
Tôi không nói thêm gì nữa.
Tối hôm đó, Minh Khang lặng lẽ vào phòng.
Một lúc sau, tôi nghe tiếng con trai nói với vợ:
— “Anh xin lỗi.”
Mai Anh không đáp.
Minh Khang nói tiếp:
— “Anh chưa từng nghĩ em ở nhà chăm con lại mệt đến vậy. Anh cứ nghĩ mình đi làm kiếm tiền là đã gánh hết gia đình, nhưng có lẽ anh quên mất… nếu không có em ở nhà thì anh cũng chẳng thể yên tâm đi làm.”
Căn nhà im lặng rất lâu.
Sau đó, tôi nghe tiếng con dâu khóc.
Lần đầu tiên, Minh Khang không tìm cách giải thích hay đổ lỗi. Nó chỉ ngồi bên cạnh vợ và im lặng.
Vài ngày sau, Mai Anh gửi tiền về quê cho bố mẹ. Mái nhà cũ được sửa lại trước mùa mưa. Bố mẹ con bé gọi điện lên, cảm ơn thông gia rối rít.
Tôi chỉ cười:
— “Ông bà đừng cảm ơn tôi. Con gái ông bà là con dâu của tôi, nhưng trước hết nó vẫn là một người con. Nó thương bố mẹ mình thì tôi càng phải thương nó.”
Từ sau lần đó, Minh Khang thay đổi khá nhiều.
Mỗi khi Mai Anh muốn gửi tiền về quê, nó không còn cau có hay chất vấn nữa. Có lần, chính nó còn chủ động hỏi:
— “Tháng này bố mẹ em có cần hỗ trợ gì không? Nếu có thì em cứ nói với anh.”
Mai Anh nghe xong chỉ nhìn chồng cười.
Còn tôi thì lặng lẽ quay đi, giả vờ không nghe thấy.
Làm mẹ chồng, tôi chưa bao giờ mong con dâu phải quỳ xuống cảm ơn mình. Tôi cũng chẳng cần nó phải hầu hạ hay coi tôi là người có quyền quyết định mọi chuyện trong cuộc đời nó.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, một người phụ nữ đã rời xa gia đình mình để bước vào một gia đình khác thì càng cần được đối xử tử tế.
Bởi nếu một ngày nào đó con trai tôi làm điều khiến vợ nó tổn thương, người đau lòng nhất không chỉ là con dâu tôi.
Mà còn là chính tôi.
Tôi luôn dặn Minh Khang một câu:
“Vợ con có thể không mang họ nhà mình, nhưng cô ấy đã dành những năm tháng đẹp nhất để cùng con xây dựng gia đình. Đừng bao giờ biến sự hy sinh của cô ấy thành món nợ phải trả.”
Và tôi cũng nói với Mai Anh:
“Con có thể báo hiếu bố mẹ ruột bất cứ khi nào con muốn. Chỉ cần con làm điều đúng đắn, mẹ luôn đứng về phía con.”
Gia đình không phải là nơi người ta so đo xem ai kiếm được nhiều tiền hơn.
Cũng không phải nơi một người hy sinh rồi người khác coi sự hy sinh ấy là nghĩa vụ.
Gia đình là nơi khi người này mệt mỏi, người kia biết dang tay đỡ lấy.
Và đôi khi, một người mẹ chồng tốt không cần phải làm điều gì quá lớn lao.
Chỉ cần biết nói với con dâu một câu đúng lúc:
“Con cứ yên tâm. Bố mẹ con cũng là bố mẹ của con. Con muốn báo hiếu thì cứ đường hoàng mà làm. Nếu thiếu, về nói với mẹ.”
Chỉ một câu như vậy thôi, có thể khiến một người phụ nữ xa quê cảm thấy mình không hề cô độc trong gia đình chồng.