
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Làm ăn buôn bán, cố gắng mãi tôi mới ổn định lương 70 triệu một tháng lo toàn bộ chi phí cho cả nhà. Trong khi đó chồng tôi lương 8 triệu một tháng, vậy mà anh vẫn nói: “Đồ bu//ôn b//án chẳng ra gì”. Tôi không làm gì chỉ lặng lẽ làm, , 1 tháng sau tôi khiến anh ta phải h/ối hậ/n…
Tôi tên Hà, 31 tuổi, đang quản lý hệ thống phân phối cho một thương hiệu chăm sóc sức khỏe uy tín với mức thu nhập mỗi tháng xấp xỉ tám mươi triệu đồng. Ngược lại, chồng tôi – anh Hải – là nhân viên hành chính tại một cơ quan nhỏ, nhận mức thù lao cố định chín triệu một tháng. Dù khoảng cách tài chính rất lớn, tôi chưa bao giờ xem trọng điều đó. Trong mắt tôi, sự chân thành và bình yên trong gia đình mới là điều quý giá nhất.
Sau khi về chung một nhà, tôi tự nguyện gánh vác toàn bộ sinh hoạt phí: từ tiền chợ, điện nước, internet, chi phí khám chữa bệnh định kỳ cho cha mẹ chồng, cho đến khoản phụ cấp học tập hằng tháng của cô em gái đang học đại học. Hằng tháng, anh Hải trích ba triệu đưa mẹ giữ, phần còn lại anh chi tiêu cá nhân cho việc gặp gỡ bạn bè. Tôi chưa một lần than phiền, luôn nghĩ rằng mình nỗ lực nhiều hơn một chút để gánh vác cho gia đình người mình yêu thương cũng là điều nên làm.
Để giữ vững nguồn thu nhập, tôi làm việc gần như không có ngày nghỉ. Có những đêm hoàn thành xong sổ sách công ty, tôi lại miệt mài hướng dẫn sản phẩm trực tuyến cho khách hàng đến tận hai giờ sáng. Những lúc kiệt sức, tôi chỉ ước nhận được một lời quan tâm ấm áp từ người bạn đời. Nhưng đáp lại sự cố gắng đó chỉ là sự thở dài và những ánh nhìn lạnh nhạt.
Lần đó, khi thấy tôi mệt mỏi làm việc giữa đêm, anh không hề hỏi han mà chỉ buông một câu chua chát: “Làm lụng kiểu này chẳng giống ai. Người ta đường đường chính chính làm quản lý, còn cô suốt ngày hô hào online trông thật nhếch nhác.”
Lời nói ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự cố gắng của tôi. Tôi gạt nước mắt, tự nhủ thôi thì mình nhẫn nại thêm chút nữa. Tôi thậm chí còn chắt chiu mua cho anh một chiếc xe tay ga đắt tiền đứng tên anh để anh tự tin hơn với đồng nghiệp. Vậy mà, cay đắng thay, vào một buổi chiều đi làm về sớm, tôi vô tình nghe thấy anh nói chuyện với mẹ dưới bếp: “Nó làm mấy việc vặt rảnh rỗi trên mạng thôi chứ có giỏi giang gì đâu mẹ, đừng tâng hót nó quá làm nó coi thường nhà mình.”
Đứng sau cánh cửa, lòng tôi tan nát hoàn toàn. Tôi nhận ra mọi sự hi sinh, vun vén của mình bấy lâu nay không hề đổi lại sự trân trọng, mà chỉ nhận về sự tự ti độc hại và cái nhìn coi thường từ người chồng mình hết mực yêu thương.
Đêm hôm đó, tôi thu dọn toàn bộ hành lý cá nhân. Khi thấy tôi xách chiếc vali bước ra phòng khách, mẹ chồng ngạc nhiên hỏi tôi đi đâu vào lúc đêm muộn. Anh Hải đang nằm trên ghế liền ngồi dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt bất cần rồi gằn giọng: “Cô bước ra khỏi cái nhà này rồi thì đừng bao giờ quay về nữa. Tôi quá mệt mỏi với sự sĩ diện của cô rồi!”
Tôi đứng lại, chậm rãi quay đầu nhìn thẳng vào mắt anh…
Tôi không khóc, cũng không hề lớn tiếng. Tôi nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười thanh thản mà có lẽ đã lâu lắm rồi tôi mới tìm lại được.
Tôi đáp lời anh bằng giọng điệu vô cùng bình tĩnh: “Anh Hải này, em đi không phải vì giận dỗi, mà vì em nhận ra mình đã đặt sự tử tế sai chỗ. Em bước ra khỏi đây, không phải để anh mệt mỏi, mà là để trả lại sự ‘bình yên’ đúng như cách anh mong muốn.”
Nói rồi, tôi đặt lên bàn phòng khách một cuốn sổ tay nhỏ cùng hai chiếc chìa khóa xe.
“Trong cuốn sổ này, em đã ghi chép rất rõ ràng: Tiền sinh hoạt gia đình mỗi tháng khoảng mười lăm triệu, tiền thuốc cho bố mẹ năm triệu, tiền học phí và chi tiêu của bé Mai bốn triệu, tiền điện nước internet ba triệu. Tổng cộng khoảng hai mươi lăm đến ba mươi triệu mỗi tháng. Chiếc xe tay ga ngoài sân đứng tên anh, em đã trả xong toàn bộ tiền trả góp, coi như là món quà cuối cùng em gửi lại. Từ ngày mai, với mức lương chín triệu của anh, anh hãy đứng ra gánh vác toàn bộ những khoản này để chứng minh bản lĩnh người đàn ông trong gia đình nhé.”
Nói xong, tôi kéo vali đi thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh đầu lại. Phía sau lưng, không gian chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Anh Hải gắt lên một câu đầy sĩ diện: “Đi được thì đi luôn đi! Để xem không có cái nhà này cô sống ra sao!”
Ngày hôm sau, tôi nộp đơn xin nghỉ phép một tuần, tự thưởng cho mình chuyến du lịch nghỉ dưỡng mà trước đây tôi luôn gạt đi vì tiếc tiền và sợ chồng bất mãn. Tôi tắt điện thoại, tận hưởng không khí biển xanh, đi spa, ăn những món mình thích và yêu thương bản thân trở lại. Tôi nhận ra, mấy năm qua mình đã tự ngược đãi chính mình chỉ để làm hài lòng những người chưa từng biết ơn mình.
Trong khi đó, bi kịch ở nhà anh Hải bắt đầu xuất hiện ngay từ tuần đầu tiên.
Mẹ anh đi chợ và bàng hoàng nhận ra giá cả sinh hoạt đắt đỏ đến thế nào khi không còn khoản tiền “vô đáy” mà tôi để lại mỗi đầu tháng. Hạn đóng tiền điện, tiền nước, tiền internet liên tục gửi tin nhắn về. Bố anh đến ngày tái khám và lấy thuốc định kỳ, chi phí mất hơn bốn triệu đồng. Cô em gái đi học về nhăn nhó đòi năm triệu tiền học phí học thêm ngoại ngữ.
Bà mẹ bắt đầu cuống quýt gọi cho anh Hải: “Con ơi, chuyển cho mẹ ít tiền đóng tiền điện với mua thuốc cho bố con, sắp cắt điện tới nơi rồi!”
Anh Hải nhìn vào tài khoản ngân hàng vỏn vẹn còn lại năm triệu đồng mà mồ hôi hột chảy dài trên trán. Anh bấm bụng chuyển toàn bộ năm triệu cho mẹ. Nhưng số tiền đó vừa chạm tài khoản đã bốc hơi sạch sẽ mà vẫn chưa đủ đóng tiền học cho em gái. Lần đầu tiên trong đời, anh Hải cảm nhận được áp lực đè nặng trên vai mà suốt nhiều năm qua tôi đã âm thầm gánh chịu thay anh.
Chưa dừng lại ở đó, chiếc xe tay ga đắt tiền tôi mua cho anh bắt đầu đến kỳ bảo dưỡng và nộp phí bảo hiểm. Tiền ăn sáng, tiền cà phê, tiền xăng xe của anh không còn một đồng. Bạn bè rủ đi ăn uống, anh đành kiếm cớ từ chối vì túi trống rỗng. Nhìn bạn bè đồng lứa gặt hái thành công, còn bản thân giật gấu vá vai từng bữa, sự tự ti trước đây của anh biến thành sự khủng hoảng thực sự.
Đến tuần thứ ba, gia đình anh hoàn toàn rối loạn. Mẹ anh không còn điệu đà đi tập dưỡng sinh hay tự hào khoe khoang với xóm giềng nữa. Bà phải tằn tiện từng đồng đi chợ, bữa cơm gia đình chỉ còn lại đĩa rau luộc và ít thịt kho mặn chát. Cô em gái thì giận dỗi vì bị gạch tên khỏi lớp học thêm, liên tục trách anh trai: “Trước đây chị Hà còn ở đây, chị lo cho em chu đáo biết bao nhiêu. Anh làm anh mà chẳng lo nổi cho gia đình!”
Lời nói của cô em gái như một cái tát thẳng vào sự sĩ diện của anh Hải. Bố anh thở dài trong bữa cơm: “Anh xem lại bản thân mình đi. Anh chê con Hà làm việc này việc nọ, nhưng không có nó, cái nhà này có được sống đàng hoàng như mấy năm qua không? Người ta vừa giỏi giang vừa biết lo lắng, anh không biết trân trọng lại còn hạ thấp vợ. Giờ thì sáng mắt ra chưa?”
Lúc này, anh Hải mới thực sự bừng tỉnh và ngấm ngía sự cay đắng. Anh nhớ lại những đêm tôi thức trắng bên máy tính, những lúc mắt tôi thâm quầng vì mệt mỏi nhưng vẫn gượng cười hỏi thăm bố mẹ. Anh nhớ lại câu nói độc địa của mình: “Làm lụng kiểu này chẳng giống ai…” và cảm thấy xấu hổ đến mức không thể ngẩng đầu lên. Người phụ nữ ấy đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, tự trọng và sức khỏe để lo cho gia đình anh, vậy mà thứ anh trả lại cho cô ấy chỉ là sự đố kỵ và những lời lăng mạ tổn thương.
Đúng một tháng sau ngày tôi bước đi, tôi nhận được cuộc gọi từ anh Hải. Lần này, giọng anh không còn vẻ trịch thượng hay lạnh tàn như trước, mà là sự run rẩy, ngập ngừng và cầu xin:
“Hà ơi… anh biết anh sai rồi. Một tháng qua, anh mới hiểu được em đã phải vất vả và chịu đựng nhiều thế nào. Anh sĩ diện, anh hẹp hòi nên đã nói những lời xúc phạm em. Bố mẹ và em Mai cũng hối hận lắm… Em cho anh một cơ hội quay về được không? Anh hứa sẽ thay đổi, anh sẽ cố gắng làm việc để cùng em gánh vác…”
Tôi đứng trên ban công căn hộ chung cư cao cấp mới thuê, nhìn xuống thành phố rực rỡ đèn hoa. Bức tranh tương lai của tôi giờ đây rất rõ ràng, tự do và tràn đầy sức sống.
Tôi nhẹ nhàng đáp lời qua điện thoại, giọng nói không chút oán hận nhưng vô cùng quyết đoán:
“Anh Hải ạ, sự hối hận của anh bây giờ không phải vì anh thương em, mà vì anh bắt đầu phải trả giá cho sự ỉ ôi và vô ơn của mình. Em đi không phải để chờ anh hối hận hay xin lỗi. Em đi là để tự cứu lấy bản thân mình khỏi một cuộc hôn nhân độc hại. Đơn ly hôn em đã gửi sang bưu điện cho anh sáng nay rồi. Chúc anh và gia đình sớm thích nghi với cuộc sống tự lập.”
Tôi tắt máy, chặn toàn bộ liên lạc và mỉm cười đón nhận làn gió mát lành. Sự trả thù ngọt ngào nhất dành cho người không biết trân trọng bạn, không phải là tranh cãi hay trả đũa, mà là sống thật hạnh phúc và tước đi hoàn toàn sự có mặt của bạn trong cuộc đời họ.