CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
VỀ NHÀ GIỮA TRƯA, TÔI CHẾT LẶNG KHI NGHE MẸ ÉP VỢ BỎ CON SAU LƯNG MÌNH: “BỎ CÁI THAI NGAY, ĐỪNG ĐỂ THẰNG KHÁNH BIẾT…”
Tôi tên Khánh, 32 tuổi, hiện làm quản lý kỹ thuật cho một công ty xây dựng ở Bình Dương. Công việc của tôi thường xuyên phải theo công trình, có những ngày đi từ sáng sớm đến tận tối muộn mới về.
Vợ tôi là Mai, kém tôi hai tuổi. Chúng tôi cưới nhau được gần bốn năm và đang sống cùng mẹ tôi trong một căn nhà nằm sâu trong khu dân cư. Cuộc sống vợ chồng nhìn chung khá yên ổn, chỉ có một điều khiến tôi luôn áy náy: mẹ tôi vốn không mấy yêu quý Mai.
Bà thường cho rằng con dâu phải nghe lời mẹ chồng, chuyện lớn nhỏ trong nhà đều phải hỏi ý bà. Tôi từng nhiều lần khuyên mẹ bớt khắt khe với vợ, nhưng vì nghĩ những chuyện đó chỉ là va chạm nhỏ trong gia đình nên tôi chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện có thể đi quá xa.
Mai đang mang thai được hơn ba tháng.
Đó là đứa con mà cả hai vợ chồng tôi mong chờ suốt mấy năm. Khi que thử hiện lên hai vạch, Mai vừa khóc vừa cười. Còn tôi thì gần như mất ngủ cả đêm vì sung sướng. Tôi còn bí mật đặt một đôi giày trẻ con nhỏ xíu trên bàn làm việc, ngày nào nhìn thấy cũng tưởng tượng đến cảnh mình được bế con trên tay.
Hôm ấy là thứ bảy. Công trình được nghỉ sớm nên tôi tranh thủ ghé qua chợ mua ít nho, cam và mấy món Mai thích ăn rồi chạy xe về nhà.
Trời giữa trưa nóng hầm hập. Con đường vào khu dân cư vắng hơn thường ngày. Tôi mở cổng thật nhẹ, trong lòng còn định bụng sẽ khiến vợ bất ngờ.
Nhưng vừa bước đến gần phòng khách, tôi bỗng nghe tiếng mẹ mình vọng ra từ phía bếp.
Giọng bà gay gắt đến mức khiến tôi đứng khựng lại.
“Chiều nay mày phải đi bỏ cái thai ngay. Tuyệt đối không được để thằng Khánh biết chuyện này.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Túi trái cây trên tay bất giác nặng trĩu. Tôi đứng sau bức tường, không dám bước tiếp.
Bên trong, giọng Mai nghẹn ngào:
“Con xin mẹ… con không thể làm như vậy được. Đây là con của con và anh Khánh. Chúng con chờ đứa bé này lâu lắm rồi…”
Mẹ tôi lập tức quát lên:
“Con cái gì mà con? Mày nghĩ tao không biết chuyện à? Mày tưởng tao già rồi thì chuyện gì cũng qua mặt được tao sao?”
Mai im lặng vài giây rồi khẽ hỏi:
“Mẹ đang nói gì vậy? Con không hiểu…”
“Đừng giả vờ nữa!”
Giọng mẹ tôi càng lúc càng lạnh.
“Tao đã hỏi người ta rồi. Cái thai này không phải con của thằng Khánh!”
Tôi cảm giác như có một tiếng sét đánh thẳng vào đầu.
Tay tôi run đến mức suýt làm rơi túi trái cây.
Trong phòng, Mai bật khóc:
“Mẹ đừng nói như vậy! Con thề với mẹ, con không làm chuyện có lỗi với anh Khánh!”
“Thề thốt gì?”
Mẹ tôi cười nhạt.
“Tao đã nhìn thấy những tin nhắn đó. Mày còn định giấu đến bao giờ?”
Mai nức nở:
“Những tin nhắn đó không phải như mẹ nghĩ…”
“Im đi!”
Mẹ tôi đập mạnh tay xuống bàn.
“Tao đã đặt lịch với bác sĩ rồi. Chiều nay mày đi cùng tao. Bỏ đứa bé này đi, sau đó chuyện này coi như chưa từng xảy ra.”
Mai hoảng loạn:
“Không! Con không đi! Dù mẹ có nói thế nào con cũng không bỏ con của con.”
Mẹ tôi lạnh lùng đáp:
“Nếu mày không đi, tao sẽ nói cho cả họ biết mày đã làm gì. Để xem lúc đó thằng Khánh còn cần loại đàn bà như mày không.”
Tôi đứng ngoài cửa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Tôi không biết mình nên tin ai.
Tôi yêu Mai. Nhưng lời mẹ nói lại khiến tôi không thể không nghi ngờ.
Đúng lúc ấy, có tiếng ghế kéo trên nền nhà.
Tôi vội lùi lại, nép sau bức tường.
Mẹ tôi bước ra khỏi bếp, khuôn mặt vẫn lạnh tanh. Bà đi ngang qua tôi mà không hề hay biết tôi đã đứng đó từ lúc nào.
Đợi tiếng cửa phòng đóng lại, tôi mới bước vào.
Mai đang ngồi trên ghế, hai tay ôm lấy bụng, nước mắt chảy dài trên mặt.
Nhìn thấy tôi, cô ấy giật bắn người.
“Anh… về từ lúc nào?”
Tôi đặt túi trái cây xuống bàn.
“Anh nghe hết rồi.”
Mai chết lặng.
Cô ấy nhìn tôi, môi run lên nhưng không nói được câu nào.
Tôi kéo ghế ngồi đối diện.
“Mai, anh chỉ hỏi em một chuyện. Đứa bé này… có phải con anh không?”
Cô ấy bật khóc.
“Anh cũng nghi ngờ em sao?”
Tôi cúi đầu.
“Anh không muốn nghi ngờ em. Nhưng mẹ nói bà ấy có bằng chứng.”
Mai lau nước mắt, run rẩy lấy điện thoại ra.
“Vậy anh xem đi.”
Cô mở một đoạn tin nhắn cũ.
Người gửi là một cái tên tôi không quen.
Nội dung chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng càng đọc, tôi càng thấy khó hiểu.
Người kia liên tục hỏi thăm tình hình sức khỏe của Mai, nhắc cô giữ gìn thai kỳ và nói rằng nếu có chuyện gì xảy ra thì hãy gọi cho anh ta.
Tôi ngẩng lên:
“Người này là ai?”
Mai im lặng rất lâu.
Cuối cùng cô nói:
“Là bác sĩ từng điều trị cho em.”
Tôi sững người.
Mai kể rằng trước khi cưới tôi, cô từng điều trị một căn bệnh phụ khoa khá nặng. Bác sĩ nói khả năng mang thai của cô không cao. Sau khi cưới, vì biết chuyện đó, cô luôn tự trách bản thân và âm thầm điều trị.
Người đàn ông trong tin nhắn chính là bác sĩ phụ trách việc điều trị.
Mai chưa từng kể với tôi vì sợ tôi buồn.
Nhưng mẹ tôi đã tình cờ nhìn thấy những tin nhắn ấy rồi tự suy diễn thành một câu chuyện hoàn toàn khác.
Tôi ngồi im rất lâu.
Tuy nhiên, vẫn còn một điều khiến tôi chưa thể hoàn toàn yên tâm.
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao mẹ lại chắc chắn đứa bé không phải con anh?”
Mai lắc đầu.
“Em không biết.”
Đúng lúc đó, điện thoại của mẹ tôi trong phòng khách đổ chuông.
Bà nghe máy.
Tôi và Mai vô tình nghe thấy tiếng một người đàn ông ở đầu dây bên kia.
“Mọi chuyện đến đâu rồi? Nếu thằng Khánh biết chuyện thì phiền lắm.”
Mẹ tôi đáp nhỏ:
“Chiều nay tôi sẽ đưa nó đi giải quyết. Ông cứ yên tâm.”
Tôi và Mai nhìn nhau.
Tôi lập tức đứng dậy.
Lần này tôi không còn muốn nghe lén nữa.
Tôi bước thẳng ra phòng khách.
“Mẹ đang nói chuyện với ai vậy?”
Mẹ tôi giật mình.
Bà nhanh chóng tắt máy.
“Không ai cả.”
“Tại sao mẹ muốn ép Mai bỏ con?”
“Vì tao đang bảo vệ mày!”
“Bảo vệ con bằng cách giết đứa cháu mà mẹ chưa chắc nó là con của ai sao?”
Mẹ tôi tái mặt.
Tôi nhìn thẳng vào bà:
“Con sẽ làm xét nghiệm huyết thống. Nếu đứa bé là con con, mẹ phải xin lỗi Mai.”
Mẹ tôi im lặng.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là bà không phản đối.
Ba ngày sau, kết quả xét nghiệm được gửi về.
Đứa bé chính xác là con ruột của tôi.
Tôi cầm tờ kết quả mà bàn tay run lên.
Mai bật khóc vì nhẹ nhõm.
Còn mẹ tôi ngồi bất động trên ghế.
Tôi hỏi:
“Mẹ biết chuyện này từ trước đúng không?”
Bà cúi đầu.
Rất lâu sau, mẹ mới thú nhận người đàn ông gọi điện hôm đó chính là một người họ hàng đang làm việc tại phòng khám tư. Ông ta đã nghe mẹ kể chuyện và cố tình khuyên bà gây áp lực để Mai bỏ thai, bởi ông ta muốn giới thiệu con gái mình cho tôi.
Mẹ tôi đã tin những lời đó.
Bà nghĩ nếu Mai mất đứa bé và hai vợ chồng ly hôn, tôi sẽ sớm lấy một người khác.
Tôi không thể tin nổi mình vừa nghe điều gì.
Người tôi luôn nghĩ sẽ yêu thương và bảo vệ mình nhất lại suýt khiến gia đình tôi tan nát.
Tôi nói với mẹ:
“Con có thể tha thứ cho mẹ vì mẹ đã hiểu lầm. Nhưng con không thể chấp nhận việc mẹ ép vợ con bỏ con.”
Mẹ tôi bật khóc.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy bà cúi đầu trước Mai.
“Mai, mẹ xin lỗi…”
Mai không đáp ngay.
Cô chỉ đưa tay đặt lên bụng, nơi đứa con nhỏ đang lớn lên từng ngày.
Sau chuyện đó, tôi quyết định thuê một căn hộ nhỏ gần chỗ làm để hai vợ chồng chuyển ra ở riêng. Tôi vẫn chăm sóc mẹ, vẫn về thăm bà thường xuyên, nhưng tôi không cho phép bất kỳ ai can thiệp vào cuộc sống của vợ chồng mình thêm lần nữa.
Vài tháng sau, con gái tôi chào đời.
Đó là một bé gái khỏe mạnh.
Ngày tôi bế con trên tay, Mai nằm trên giường mỉm cười yếu ớt. Tôi cúi xuống hôn lên trán vợ và nói:
“Cảm ơn em vì đã bảo vệ con đến cùng.”
Mai cười:
“Em chỉ làm điều một người mẹ nên làm thôi.”
Tôi nhìn đứa trẻ đang ngủ trong vòng tay mình, trong lòng bỗng thấy cay cay.
Tôi từng nghĩ gia đình là nơi không ai có thể làm tổn thương mình.
Sau biến cố ấy, tôi mới hiểu rằng gia đình không phải cứ có cùng huyết thống là sẽ luôn đúng. Gia đình thật sự là nơi mọi người biết tôn trọng, tin tưởng và bảo vệ nhau.
Còn nếu tình yêu thương biến thành sự kiểm soát, thì dù xuất phát từ người thân nhất, nó vẫn có thể trở thành một vết thương rất sâu.
Mẹ tôi sau này thay đổi khá nhiều. Bà thường xuyên sang thăm cháu nhưng không còn tự ý quyết định chuyện của vợ chồng tôi. Mỗi lần muốn giúp điều gì, bà đều hỏi trước.
Còn tôi cũng học được một bài học lớn.
Trong hôn nhân, điều đáng sợ nhất không phải là một người thứ ba xuất hiện.
Mà là khi hai vợ chồng không còn đủ tin tưởng nhau để cùng đứng về một phía.
Nếu hôm ấy tôi bước vào nhà và nổi giận với Mai ngay lập tức, có lẽ cuộc hôn nhân của chúng tôi đã kết thúc chỉ vì một lời vu oan.
May mắn là tôi đã dừng lại để tìm sự thật.
Và cũng nhờ vậy, tôi giữ được người vợ đã cùng mình vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất, giữ được đứa con mà chúng tôi chờ đợi suốt bao năm.
Nhiều năm sau, mỗi lần con gái hỏi:
“Ngày con còn ở trong bụng mẹ, bố có vui không?”
Tôi đều mỉm cười trả lời:
“Bố vui lắm. Và bố đã từng rất sợ mất con.”
Con bé không hiểu câu chuyện phía sau.
Nhưng tôi biết, có những bí mật trong gia đình không cần kể lại cho con trẻ.
Chỉ cần người lớn chúng ta nhớ rằng: đừng bao giờ dùng sự nghi ngờ, danh dự hay những lời đồn đoán để quyết định số phận của một người khác.
Bởi có những quyết định chỉ diễn ra trong vài phút, nhưng hậu quả có thể khiến một gia đình ân hận cả đời.